Tại sao Putin qua Việt nam mà không thăm tượng đài Lê Nin ở Hà Nội vậy chúng mày

Theo tờ The New York Times, Putin đã trả cho Kim Jong Un🇰🇵 tới 5 tỷ USD tiền mặt và hiện vật để mua vũ khí và mạng của quân lính Triều Tiên.
Vũ khí:
Viện Hankuk ở Seoul ước tính các lô hàng vũ khí của Bình Nhưỡng có giá trị từ 5 tỷ đô la, 1 tỷ USD trả bằng tiền mặt và phần còn lại bằng dầu và thực phẩm.
Mua mạng lính:
Với việc triển khai 5.000–20.000 quân, Triều Tiên có thể kiếm được 145-572 triệu đô la.
Với 11.000 binh lính được cho là có mặt tại khu vực Kursk của Nga, Kim Jong Un có thể đã nhận được khoảng 315 triệu đô la tiền mặt thông qua máy bay chở đến và đếm bằng máy đếm tiền tại văn phòng Kim Jong Un.

Vậy giá mạng lính Việt Nam là bao nhiêu? Đốt xong lính Bắc Hàn, thì Việt Nam có bán?
 

ohlala123

Tao là gay
Theo tờ The New York Times, Putin đã trả cho Kim Jong Un🇰🇵 tới 5 tỷ USD tiền mặt và hiện vật để mua vũ khí và mạng của quân lính Triều Tiên.
Vũ khí:
Viện Hankuk ở Seoul ước tính các lô hàng vũ khí của Bình Nhưỡng có giá trị từ 5 tỷ đô la, 1 tỷ USD trả bằng tiền mặt và phần còn lại bằng dầu và thực phẩm.
Mua mạng lính:
Với việc triển khai 5.000–20.000 quân, Triều Tiên có thể kiếm được 145-572 triệu đô la.
Với 11.000 binh lính được cho là có mặt tại khu vực Kursk của Nga, Kim Jong Un có thể đã nhận được khoảng 315 triệu đô la tiền mặt thông qua máy bay chở đến và đếm bằng máy đếm tiền tại văn phòng Kim Jong Un.

Vậy giá mạng lính Việt Nam là bao nhiêu? Đốt xong lính Bắc Hàn, thì Việt Nam có bán?
Báo nói nhăng nói cuội nó mà có mua bán thật cũng chả lộ cho mà đọc báo đâu
 
Một "cẩm nang" lạnh người được người lính Ukraine tìm thấy trong người củ sâm Triều Tiên bị đăng xuất ở vùng Kursk ghi như thế này:

- "Cái chết không phải là kết thúc, mà là khởi đầu của vinh quang vĩnh cửu! Hãy nhớ, chiến binh, hãy nhớ: nỗi sợ thực sự của bạn không phải là cái chết, mà là sự xấu hổ trước đất nước. Bị bắt có nghĩa là phản bội đồng đội, gia đình và nhân dân của bạn. Chỉ những ai coi trọng danh dự hơn sự yếu đuối mới trở thành tấm gương cho thế hệ tiếp theo.

Cái chết của bạn trên chiến trường sẽ trở thành biểu tượng của lòng dũng cảm và sự kiên cường. Sự xấu hổ tồn tại lâu hơn cuộc sống, nhưng vinh quang của một người anh hùng là vĩnh cửu! Hãy giữ chặt quả lựu đạn trong tay, tháo chốt, mạnh dạn tháo chốt an toàn đặt quả lựu đạn dưới cằm hoặc dưới áo chống đạn của bạn".

Nếu ngày xưa, nhân dân Ukraine cương quyết không ký Bản ghi nhớ Budapest 1994 từ bỏ vũ khí hạt nhân để đổi lấy sự đảm bảo toàn vẹn lãnh thổ viễn vông từ Nga, Hoa Kỳ và Vương quốc Anh. Thì năm 2014, Putin không dám cướp Crimea, tấn công Donbas và 8 năm sau đó tấn công Ukraine và chắc chắn không có thảm cảnh tàn khốc như ngày nay.

Ngay cả Putin, khi mới lên nắm quyền, nhiều lần còn dẻo mồm luôn tôn trọng biên giới của quốc gia láng giềng: "Chúng tôi không muốn chiếm Crimea, đó là sự ngu ngốc. Nếu chúng tôi bắt đầu lấy đi thứ gì đó của ai đó, chúng tôi sẽ bị lấy đi thứ gì đó của mình".

Và hôm nay, Putin đã lộ nguyên hình ác quỷ, bác bỏ kế hoạch hòa bình do nhóm của Tổng thống đắc cử Mỹ Donald Trump đề xuất nhằm chấm dứt xung đột ở Ukraine về việc trì hoãn tư cách thành viên NATO của Ukraine trong ít nhất 10 năm như một điều kiện để chấm dứt xung đột ở Ukraine. Và mới đây Đại sứ Igor Morgulov nói với RIA, xác nhận Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình sẽ đến Nga vào năm 2025, ngưu tầm ngưu - mã tầm mã...thế giới ắt điêu đứng hơn.

Với tuyên bố nêu trên, tên bệnh hoạn này đã vả vào mặt Trump, cương quyết chơi một mất, một còn với Ukraine và với phương tây (vì nếu hắn lùi bước là bị bọn tinh hoa diều hâu Nga thịt ngay). Mình đã từng viết nhiều bài khẳng định, đối với loại này không nên đàm phán lúc này, mà phải nện đến cùng, Mỹ cùng đồng minh phải cung cấp vũ khí hiện đại và cởi trói cho nhân dân Ukraine nện thẳng vào Điện cẩm linh, túm cổ hắn và đồng bọn đưa ra toà án xét xử.

Chỉ có Ukraine mới đủ tầm để xử bọn đê tiện này!
 
Putin - Một chiến lược gia đại tài

Việc Ukraine quyết định cắt đứt đường ống dẫn khí đốt tự nhiên của Nga tới châu Âu đã khiến Tổng thống Putin thực sự hoang mang. Nó cho thấy Ukraine không phải là con tin của châu Âu hay bất kỳ nước nào khác tính mặc cả khi Ukraine đang phải chiến tranh

Sự hoang mang của Putin lên cực đỉnh, khi đích thân ông ta phát biểu đề xuất khôi phục đường ống dẫn khí Yamal-Châu Âu đi qua Belarus, Ba Lan và Đức, mà bỏ qua cả lòng tự trọng cũng như sự kiêu hãnh những gì ông ta hùng hồn tuyên bố trước khi phát động cuộc chiến xâm lược Ukraine vào tháng 2/2022, rằng “châu Âu sẽ không thể thiếu khí đốt và dầu mỏ của Nga”. Và đó cũng chính là “con át chủ bài” của Putin trong tính toán tấn công Ukraine thì châu Âu hoặc đứng nhìn, cùng lắm lên án như vụ Crimea là hết. Tất nhiên, không bao giờ Ba Lan chấp nhận điều đó

Bởi, Ukraine cắt đứt nguồn trung chuyển này sẽ khiến Putin gần như mất đi vai trò đối với Hungary và Slovakia, vì lợi ích mà Putin cho 2 quốc gia này quá lớn, để từ đó lôi kéo được 2 quốc gia này về phía mình. Giờ họ mất đi lợi ích sát sườn thì đó là tín hiệu xấu cho Putin

Có lẽ ông ấy đã hối hận. Tuy nhiên, sự hối hận muộn màng của Putin chưa có hướng giải quyết thì cũng là lúc chính Nga đâm tiếp một mũi dao và đất nước và dân tộc Azerbaijan, khi mà chiếc máy bay chở khách bị phòng không Nga bắn trúng và không cho phép nó hạ cánh khẩn cấp để ứng cứu. Và hậu quả đã khiến không chỉ Azerbaijan phẫn nộ, mà thế giới cũng cảm thấy cay đắng.

Ông chơi kiểu gì mà đến giờ này, ngoài Belarus thì Putin không còn bất cứ một người bạn hay đối tác nào nữa. Bởi tất cả đều là kẻ thù của Nga mà do chính Nga gây ra chứ ko phải họ.

Đó là chưa kể việc Nga mất hoàn toàn Syria và vai trò của Nga ở Trung Đông cũng như châu Phi
 
“Dạt vòm” là từ chúng tôi gọi vui việc trốn khỏi nhà, chui lủi các nơi trước ngày biểu tình để có thể tham gia, tránh bị an ninh chặn cửa, bắt bớ không thể đi biểu tình.



Về chuyện dạt vòm, chúng tôi có rất nhiều kỷ niệm vui:

1. Chuyện thứ nhất:

Lần đó tôi, chị Đặng Bích Phượng và chị Hoàng Hà, cùng với Tễu (tiến sĩ Nguyễn Xuân Diện) rủ nhau đi dạt vòm.

Vì muốn tiết kiệm tiền và để tiện bảo vệ nhau, nên chúng tôi chỉ thuê một phòng ở một khách sạn nhỏ ở Yên Phụ. Định ba chị em gái ngủ trên giường, còn Tễu thì ngủ dưới đất.

Còn chưa ổn định chỗ ở, thì Tễu cằn nhằn: “Thôi các chị ơi, em không ở chung phòng thế này đâu. Nhỡ an ninh nó lại vu cho em là dâm ô với các chị thì mang tiếng chết”.

Lại đành phải thuê cho Tễu một phòng riêng.

Một lúc sau thấy tiếng gõ cửa, Tễu bước vào, ngoẹo đầu phàn nàn: “Em không ở phòng đó đâu, phòng không có chốt bên trong, nhỡ nửa đêm chúng xô cửa đẩy một con cave vào và vu cho em là đồi truỵ thì chết”. Lại đành gọi lễ tân tìm một phòng có chốt bên trong để thuê cho Tễu.

33-1.jpg
Từ trái qua: Thảo Teresa, Đặng Bích Phượng, Nguyễn Xuân Diện, Phan Cẩm Hường và Nguyễn Thuý hạnh. Ảnh trên mạng
Hôm sau chúng tôi an toàn tham gia một cuộc biểu tình rất “hoành tráng”. Lúc đó chẳng nghĩ gì, nhưng giờ nghĩ lại thấy buồn cười quá.

2. Chuyện thứ hai

Ngày 10/5/2016, từ Sài Gòn, blogger Huỳnh Ngọc Chênh tuyên bố một mình toạ kháng ở trung tâm Sài Gòn vào ngày 15/5, phản đối bắt bớ đánh đập người biểu tình đòi bảo vệ môi trường biển, khẩu hiệu là: “Hãy đánh vào mặt tôi nếu muốn. Nhưng hãy trả lại tự do và môi trường biển cho dân tôi”.

Chúng tôi ở Hà Nội quyết định thành lập một nhóm toạ kháng đồng hành, hưởng ứng lời kêu gọi. Tình hình Hà Nội và Sài Gòn lúc đó rất căng thẳng.

Tôi chịu trách nhiệm tìm chỗ trú cho nhóm. Tôi có một người bạn là mẹ đơn thân, ở một căn hộ nhỏ trong một khu tập thể cũ ở phố Thái Thịnh, Hà Nội. Hôm đó hai mẹ con cô bạn về quê nên tôi hỏi mượn căn hộ. Cô bạn đồng ý và giao chìa khoá cho tôi, dặn:

– Gạo còn trong cái thùng, rau, trứng và thịt ở trong tủ lạnh. Chị cần thì cứ lấy ra nấu ăn tự nhiên nhé!

Tôi lắc đầu dứt khoát:

– Chị chỉ ở nhờ một đêm thôi, mai chị đi từ 5h sáng. Hôm nay thì chị đã mua xôi đủ ăn đây rồi.

Thế là sáng sớm tôi tiếp quản căn hộ và bắt đầu liên lạc với từng người, chị Đặng Bích Phượng, Tễu (tiến sĩ Nguyễn Xuân Diện), rồi đến Thảo Teresa, cuối cùng là Phan Cẩm Hường.

Khi đủ người và đã yên vị, trời tối dần, chợt một người nhìn xuống đường qua ban công, bàng hoàng phát hiện đám an ninh chìm đã đứng đầy ở bên dưới, tay cầm bộ đàm. Giờ thì có chạy đằng trời, đành phải ngồi chờ đến sáng xem tình hình thế nào.

Chúng tôi bắt đầu kiểm điểm xem ai là người vô ý làm lộ chỗ nấp, người nọ đổ cho người kia, ai cũng ra sức thanh minh không phải tại mình. Người thì bảo tại Tễu làm lộ khi bị an ninh theo xe khách về tận quê, rồi lại lộn lên và về thẳng đây mà không tạm rẽ vào đâu để cắt đuôi. Người thì bảo tại Cẩm Hường sát giờ mới rời nhà, không biết cắt đuôi. Chỉ mỗi tôi vô can.

Cả đêm hôm ấy không ai ngủ, hồi hộp chờ sáng.

Sáng hôm sau chúng tôi nhìn xuống dưới đường, vẫn thấy an ninh, mà lực lượng còn đông gấp nhiều lần tối qua. (Hôm sau cả phố Thái Thịnh hỏi nhau không biết hôm trước có chuyện gì mà an ninh đứng đầy cả phố).

Chúng tôi đành quyết định cứ cố thủ trong nhà và toạ kháng giương biểu ngữ, đăng lên mạng.

Cửa bắt đầu rung bần bật bởi tiếng đập cửa mạnh và liên hồi của đám an ninh, đến nỗi cánh cửa tưởng như sắp long ra. Có một lỗ nhỏ ở cánh cửa cũ kỹ, chúng tôi lấy giấy vo tròn lại rồi nhét vào. Bên ngoài, từ cầu thang ra tận ngoài đường lực lượng công an và dân phòng đứng kín.

Mặc cho họ đập cửa, chúng tôi cứ ngồi im bên trong.

Rồi thấy im một lúc, Tễu nhón chân đi ra cửa, rút cục giấy ra ngó xem tình hình bên ngoài thế nào. Vừa ghé mắt đã thấy Tễu nhét ngay cục giấy trở lại và nhón chân chạy vội vào, tay bụm miệng cố nhịn cười, bảo tôi: “Em vừa ngó ra thì đúng lúc một thằng ở ngoài nhòm vào, đến nỗi bốn mắt hai mũi chạm vào nhau”.

Họ vẫn tiếp tục đập cửa, chúng tôi vẫn ngồi im.

Trời trưa dần, chúng tôi đành mở vại và tủ lạnh lấy gạo, thịt, trứng nấu cơm ăn, không còn hy vọng vào buổi toạ kháng ở bờ hồ như kế hoạch. Rồi đến bữa tối nữa, và cuối cùng thì lương thực, thực phẩm trong nhà cô bạn hết sạch.

Rồi trời tối dần, vẫn không thấy lực lượng an ninh rút lui, chúng tôi thảo luận rồi quyết định “mở đường máu” ra về, kệ, bắt thì bắt. Anh trai của chị Phượng đến đưa cho em gái quyển sổ hộ khẩu cũng bị bắt luôn về đồn.

Bất ngờ thấy chúng tôi mở cửa và bình thản đi ra, lực lượng an ninh bỗng có vẻ lúng túng chưa biết xử lý thế nào. Lúc sau một viên sĩ quan an ninh tiến đến yêu cầu chúng tôi về đồn. Thế là tất cả cãi lý, rằng: “Chúng tôi trật tự trong nhà, vi phạm cái gì mà phải về đồn?”. Và rằng “Chính các anh vô lý bao vây chúng tôi hai ngày nay mới là vi phạm pháp luật”.

Cãi mạnh nhất là Thảo Teresa. Mọi người trong khu tập thể quây kín lại hồi hộp xem cuộc vây bắt “nhóm tội phạm nguy hiểm” trốn trong căn hộ mà công an bao vây suốt từ hôm qua đến tối nay.

Cuối cùng thì họ phải cho chúng tôi về. Tôi chở Thảo về nhà, rồi đi tiếp về nhà tôi. Tay an ninh vẫn theo sau.

Nhưng đến chợ Mơ thì tôi quên đường về (dốt đường là bệnh của tôi). Bí quá tôi đành quay sang hỏi tay an ninh: “Về Royal rẽ đường nào nhỉ?”. Tay an ninh ngần ngừ một thoáng rồi hất đầu sang bên phải. Thế là tôi đi theo hắn về tận đến nhà mình.

Hôm sau cô bạn tôi bị gọi lên đồn. Cô ấy cãi: “Tôi chỉ biết cho chị ấy mượn nhà chứ có biết chị ấy làm gì đâu”. Thế rồi cũng thoát.

Nhưng chuyện buồn cười nhất là, qua cô bạn tôi mới biết thủ phạm làm lộ lại CHÍNH LÀ TÔI. Tôi đã nghe điện thoại họ giả làm người ship hàng, khiến công an định vị ra chỗ ẩn nấp của chúng tôi.

Chuyện đã qua gần 9 năm, nhưng nghĩ lại tôi vẫn thấy thú vị. Quả là ngày đó có tự do hơn bây giờ nhiều, chứ mà giờ thì đi tù cả lũ
 
Bên trên
Tắt Quảng Cáo