Giờ đây ra vẻ thanh cao,
Mà tinh thần đã, nhập vào quỷ môn
Khi xưa ta tưởng trường tồn,
Ngai vương một phía, hoàng hôn chẳng màng
Ngờ đâu sóng dọc gió ngang,
Thiên thời vụt mất, mộng vàng bay đi
Tự tâm nay chẳng còn gì,
Tinh thần vỡ nát, sầu bi ngắm đời...
Giằng co thế sự liên miên,
Bao năm vẫn thế, kim tiền thêm vơi
Loanh quanh xuống đất lên trời,
Hao binh tổn tướng, để mời thánh nhân
Qua năm tốn sức thêm phần,
Trên thì chẳng giúp, người trần biết sao?
......