Jay18
Chim TO
Tôi từ bé đã biết viết nhiều ngôn ngữ lên tường nhà, vì lúc đó nghèo nên bố mẹ chỉ đi xin bìa cát tông về làm tường cho đỡ mốc, các câu văn thơ cổ bằng đủ thứ tiếng tôi viết kín 4 mặt tường bìa cát tông, bố mẹ thấy tôi vẽ vậy thì cười bảo tôi vẽ bậy, riêng có ông Ngoại tôi làm thầy cúng thì nói cứ để cháu nó vẽ, nó viết có hàng lối và sắp xếp các từ tượng hình không giống như bịa đặt, thậm chí ông ngoại có thể nhận ra hai ngôn ngữ là tiếng Nhật và tiếng Trung trong các bức vẽ viết của tôi. Sau này căn nhà dỡ đi tôi đã rất buồn vì căn phòng của mình đã bị gỡ và đốt hết.
Khi lớn xíu bắt đầu có thứ ánh sáng mạnh vang tiếng nói khi tôi gục đầu lên quyển sách GDCD, thứ ánh sáng đó nói hãy chép lại lời nó nói và chép y như hồi bé tôi đã viết lên bức tường giấy.
Tôi coi đó là giấc mơ và khi tỉnh thì tôi bắt đầu vào học tiết GDCD, cô giáo dạy môn đó đã gọi tôi và hỏi về em hiểu thế nào về tên chuyên đề ngày hôm nay. Tôu trả lời vanh vách theo ý hiểu , và ngay lập tức mặt cô giáo biến sắc, cô mắng: Ai cho phép trò thuộc lòng đọc vẹt bài mới học hôm nay? Tôi ngẩn ngơ, các bạn trong lớp nhìn tôi ngơ ngác... vì liền sau đó tôi mới hiểu tôi vừa vô thức đọc cả nội dung bài học y như trong sách ngắt nhịp tới không sai một từ. Tôi nhận ra bản thân đã học thuộc lòng khi đặt đầu ngủ thiếp trên cuốn sách, tuy nhiên khi tôi nói ra thì cô giáo không tin và còn bắt tôi gọi phụ huynh vì ... bịa đặt.
Hiện tại tôi đã lớn lắm nhưng vẫn chưa dám lấy vợ, vì ánh sánh mạnh mẽ cùng tiếng nói năm nào vẫn văng vẳng tai tôi. Tiếng nói cứ bắt tôi phải ghi ra viết sách và xuất bản chúng cho nhiều người được đọc, nhưng tôi cố nói với ánh sáng là con không có tiền, con chỉ là lao động nghèo và những gì con viết sẽ bị người đời chê trách và rẻ rúng, sẽ chẳng ai coi trọng một kẻ tầm thường xấu xí như con, con mong ánh sáng tha con.
Tuy nhiên tôi sợ vợ tôi sẽ khó sống nên tôi bỏ 3 mối tình đẹp, quyết định ở vậy để không viết ra bộ sách mà ánh sáng nói, dù mỗi tôi nghe thấy vì tôi đã thử hỏi mẹ tôi mẹ có nghe thấy không, mẹ tôi nói chả có gì cả.
Có lẽ tôi cần câu trả lời, vì tôi quá nghèo và chẳng ai thèm đếm xỉa đến tôi khi bộ sách đó ra được tôi viết ra theo lời ánh sáng.
Tôi đã khất xin mà giờ càng đau đầu như búa bổ, đi khám mất 200k mà bác sỹ nói tôi không bị sao chắc chỉ do thời tiết, tôi cũng không kể về ánh sáng và tiếng nói của ánh sáng đó.
Tôi xin kể cho hội là ánh sáng nói với tôi cần viết ra tổng cộng nhiều cuốn sách, chủ đề về MẫU, kiểu như sách liên quan tới pháp thuật văn hoá Đạo Mẫu. Tôi dạo gần đây dần khó hơn khi đầu sẽ đau như búa bổ khi ánh sáng nói nhắc nhở tôi viết sách. Tôi nên làm thế nào? Liệu một kẻ nghèo+ xấu xí và tầm thường như tôi có nên viết những lời của ánh sáng đó?
Tôi 31 tuổi và thấy thật bất lực, tôi sợ do vậy vẫn chưa lập gia đình, mong mọi người cho tôi lời khuyên!
Tôi xin cảm ơn!
Khi lớn xíu bắt đầu có thứ ánh sáng mạnh vang tiếng nói khi tôi gục đầu lên quyển sách GDCD, thứ ánh sáng đó nói hãy chép lại lời nó nói và chép y như hồi bé tôi đã viết lên bức tường giấy.
Tôi coi đó là giấc mơ và khi tỉnh thì tôi bắt đầu vào học tiết GDCD, cô giáo dạy môn đó đã gọi tôi và hỏi về em hiểu thế nào về tên chuyên đề ngày hôm nay. Tôu trả lời vanh vách theo ý hiểu , và ngay lập tức mặt cô giáo biến sắc, cô mắng: Ai cho phép trò thuộc lòng đọc vẹt bài mới học hôm nay? Tôi ngẩn ngơ, các bạn trong lớp nhìn tôi ngơ ngác... vì liền sau đó tôi mới hiểu tôi vừa vô thức đọc cả nội dung bài học y như trong sách ngắt nhịp tới không sai một từ. Tôi nhận ra bản thân đã học thuộc lòng khi đặt đầu ngủ thiếp trên cuốn sách, tuy nhiên khi tôi nói ra thì cô giáo không tin và còn bắt tôi gọi phụ huynh vì ... bịa đặt.
Hiện tại tôi đã lớn lắm nhưng vẫn chưa dám lấy vợ, vì ánh sánh mạnh mẽ cùng tiếng nói năm nào vẫn văng vẳng tai tôi. Tiếng nói cứ bắt tôi phải ghi ra viết sách và xuất bản chúng cho nhiều người được đọc, nhưng tôi cố nói với ánh sáng là con không có tiền, con chỉ là lao động nghèo và những gì con viết sẽ bị người đời chê trách và rẻ rúng, sẽ chẳng ai coi trọng một kẻ tầm thường xấu xí như con, con mong ánh sáng tha con.
Tuy nhiên tôi sợ vợ tôi sẽ khó sống nên tôi bỏ 3 mối tình đẹp, quyết định ở vậy để không viết ra bộ sách mà ánh sáng nói, dù mỗi tôi nghe thấy vì tôi đã thử hỏi mẹ tôi mẹ có nghe thấy không, mẹ tôi nói chả có gì cả.
Có lẽ tôi cần câu trả lời, vì tôi quá nghèo và chẳng ai thèm đếm xỉa đến tôi khi bộ sách đó ra được tôi viết ra theo lời ánh sáng.
Tôi đã khất xin mà giờ càng đau đầu như búa bổ, đi khám mất 200k mà bác sỹ nói tôi không bị sao chắc chỉ do thời tiết, tôi cũng không kể về ánh sáng và tiếng nói của ánh sáng đó.
Tôi xin kể cho hội là ánh sáng nói với tôi cần viết ra tổng cộng nhiều cuốn sách, chủ đề về MẫU, kiểu như sách liên quan tới pháp thuật văn hoá Đạo Mẫu. Tôi dạo gần đây dần khó hơn khi đầu sẽ đau như búa bổ khi ánh sáng nói nhắc nhở tôi viết sách. Tôi nên làm thế nào? Liệu một kẻ nghèo+ xấu xí và tầm thường như tôi có nên viết những lời của ánh sáng đó?
Tôi 31 tuổi và thấy thật bất lực, tôi sợ do vậy vẫn chưa lập gia đình, mong mọi người cho tôi lời khuyên!
Tôi xin cảm ơn!


