IamVozer
Chim TO
Sách Pháp uyển châu lâm chép: “Đức Phật dạy rằng tà dâm có mười tội báo.
-Một là [gia.n dâ.m với người vợ] nên thường phải lo sợ bị người chồng giết hại.
-Hai là khiến cho vợ chồng nhà mình không hòa thuận.
-Ba là điều ác ngày càng tăng thêm, điều lành ngày càng giảm bớt.
-Bốn là [chết sớm khiến cho] vợ con phải cô độc không người chăm sóc.
-Năm là tài sản gia đình mỗi ngày một hao tổn.
-Sáu là mỗi khicó chuyện xấu ác xảy ra, thường bị người khác nghi ngờ cho mình. Bảy là bị bạn bè thân hữu khinh bỉ phỉ báng.
-Tám là rộng kết oán thù với nhiều người.
-Chín là sau khi chết phải đọa vào địa ngục.
-Mười là sau khi chịu tội ở địa ngục xong, nếu sinh làm thân nam thì gặp phải người vợ không trin.h tiết, nếu sinh làm thân nữ thì gặp phải người chồng đa th.ê.”
Kinh Bát sư dạy rằng: “Kẻ tà dâm da.n díu với vợ người khác, hoặc bị người chồng bắt được, lập
tức phải gặp tai ương, gây họa lây đến cho cả người trong gia đình, thân tộc; hoặc bị pháp luật trừng
trị, phải chịu hình phạt đau đớn khổ sở. Sau khi chết lại phải đọa vào những cảnh giới địa ngục, súc
sinh, tùy theo mức độ mà chịu tội. Ví như sau đó còn chút may mắn được sinh trở lại làm người, ắt
phải rơi vào cảnh nhục nhã xấu hổ vì vợ con dâ.m loạ.n. Nay ta thấy rõ [những sự báo ứng] như vậy
nên không dám phạm vào tà dâm.”
Kinh Tát-già Ni-kiền tử dạy rằng: “Người nào không biết đủ với vợ nhà, tham muốn dâ.m dụ.c với vợ
người khác, đó là không biết hổ thẹn, sẽ phải thường chịu khổ não, không được an vui.”
Kinh Ưu-bà-tắc giới3 dạy rằng: “Nếu người nào có qua.n hệ tìn.h dục vào thời gian không thích hợp,
hoặc ở địa điểm không thích hợp, hoặc quan hệ với người đồn.g tính, hoặc với phụ nữ chưa chồng, đều gọi là tà dâm. Nếu quan hệ với vợ mình mà nghĩ tưởng đến vợ người khác, hoặc quan hệ với vợ người khác mà nghĩ tưởng xem như vợ mình, đó cũng là tà dâm. Những sự tà dâm như thế cũng có phân ra nặng nhẹ khác nhau. Do phiền não nặng nề, ắt phải chịu tội báo nặng nề. Do phiền não kém nặng nề hơn, ắt chịu tội báo kém nặng nề hơn.
Kinh Niết-bàn1 dạy rằng: “[Nếu có] Bồ Tát nào, tuy không cùng nữ nhân làm chuyện dâm dục, nhưng
khi nhìn thấy những cặp nam nữ mê đắm theo đuổi nhau liền khởi sinh tâm tham muốn vướng chấp, đó gọi là hủy phạm giới hạnh thanh tịnh.”
Kinh Tạo tượng công đức chép rằng: “Phật dạy Bồ Tát Di-lặc: ‘Có bốn nhân duyên khiến cho nam
giới phải chịu thân bấ.t lực, không có khả năng hành dâ.m:
-Một là hủy hoại tàn khốc thân thể người khác, hoặc thậm chí là các loài súc sinh.
-Hai là đối với các vị tỳ-kheo trì giới mà khởi tâm sân hận hoặc chê cười, hủy báng.
-Ba là buông thả tâm ý tham dâm quá độ, cố ý phạm giới.
-Bốn là gần gũi kết giao với người phạm giới, lại khuyến khích, xúi giục người khác phạm giới. Nếu có người đã lỡ phạm vào bốn điều ấy, nhưng sauđó khởi tâm thành tín tin sâu Tam bảo, tạo tác hình tượng Phật, [nhờ công đức ấy sẽ] không phải chịu quả báo như trên. Lại có bốn loại nghiệp có thể khiến cho nam giới phải chịu thân lưỡng căn, trong người mang cả hai căn nam nữ. Một là dâm loạn với các bậc tôn túc trưởng thượng của mình. Hai là quan hệ tình dục với người đồng tính. Ba là tự mình thủ dâm. Bốn là làm việc môi giới mua bán dâm.
Nếu có người đã lỡ phạm vào bốn điều ấy, nhưng sau đó khởi tâm thành tín tin sâu Tam bảo, tạo tác hình tượng Phật, [nhờ công đức ấy sẽ] không phải chịu quả báo như trên.”
Trên đây có sáu phần được trích dẫn từ Kinh điển, ba phần đầu tiên nói về [những sai lầm tội lỗi] của người xấu ác, phần thứ tư nói về [sai lầm tội lỗi] của người phát tâm tu thiện, phần thứ năm nói về [sai lầm tội lỗi] của người xuất gia, phần cuối cùng khuyên sám hối nếu đã lỡ phạm vào tội lỗi.
Trích An sĩ Toàn Thư ...hoan nghênh chia sẻ công đức vô lượng xin thường niệm NAM MÔ A DI ĐÀ PHẬT
-Một là [gia.n dâ.m với người vợ] nên thường phải lo sợ bị người chồng giết hại.
-Hai là khiến cho vợ chồng nhà mình không hòa thuận.
-Ba là điều ác ngày càng tăng thêm, điều lành ngày càng giảm bớt.
-Bốn là [chết sớm khiến cho] vợ con phải cô độc không người chăm sóc.
-Năm là tài sản gia đình mỗi ngày một hao tổn.
-Sáu là mỗi khicó chuyện xấu ác xảy ra, thường bị người khác nghi ngờ cho mình. Bảy là bị bạn bè thân hữu khinh bỉ phỉ báng.
-Tám là rộng kết oán thù với nhiều người.
-Chín là sau khi chết phải đọa vào địa ngục.
-Mười là sau khi chịu tội ở địa ngục xong, nếu sinh làm thân nam thì gặp phải người vợ không trin.h tiết, nếu sinh làm thân nữ thì gặp phải người chồng đa th.ê.”
Kinh Bát sư dạy rằng: “Kẻ tà dâm da.n díu với vợ người khác, hoặc bị người chồng bắt được, lập
tức phải gặp tai ương, gây họa lây đến cho cả người trong gia đình, thân tộc; hoặc bị pháp luật trừng
trị, phải chịu hình phạt đau đớn khổ sở. Sau khi chết lại phải đọa vào những cảnh giới địa ngục, súc
sinh, tùy theo mức độ mà chịu tội. Ví như sau đó còn chút may mắn được sinh trở lại làm người, ắt
phải rơi vào cảnh nhục nhã xấu hổ vì vợ con dâ.m loạ.n. Nay ta thấy rõ [những sự báo ứng] như vậy
nên không dám phạm vào tà dâm.”
Kinh Tát-già Ni-kiền tử dạy rằng: “Người nào không biết đủ với vợ nhà, tham muốn dâ.m dụ.c với vợ
người khác, đó là không biết hổ thẹn, sẽ phải thường chịu khổ não, không được an vui.”
Kinh Ưu-bà-tắc giới3 dạy rằng: “Nếu người nào có qua.n hệ tìn.h dục vào thời gian không thích hợp,
hoặc ở địa điểm không thích hợp, hoặc quan hệ với người đồn.g tính, hoặc với phụ nữ chưa chồng, đều gọi là tà dâm. Nếu quan hệ với vợ mình mà nghĩ tưởng đến vợ người khác, hoặc quan hệ với vợ người khác mà nghĩ tưởng xem như vợ mình, đó cũng là tà dâm. Những sự tà dâm như thế cũng có phân ra nặng nhẹ khác nhau. Do phiền não nặng nề, ắt phải chịu tội báo nặng nề. Do phiền não kém nặng nề hơn, ắt chịu tội báo kém nặng nề hơn.
Kinh Niết-bàn1 dạy rằng: “[Nếu có] Bồ Tát nào, tuy không cùng nữ nhân làm chuyện dâm dục, nhưng
khi nhìn thấy những cặp nam nữ mê đắm theo đuổi nhau liền khởi sinh tâm tham muốn vướng chấp, đó gọi là hủy phạm giới hạnh thanh tịnh.”
Kinh Tạo tượng công đức chép rằng: “Phật dạy Bồ Tát Di-lặc: ‘Có bốn nhân duyên khiến cho nam
giới phải chịu thân bấ.t lực, không có khả năng hành dâ.m:
-Một là hủy hoại tàn khốc thân thể người khác, hoặc thậm chí là các loài súc sinh.
-Hai là đối với các vị tỳ-kheo trì giới mà khởi tâm sân hận hoặc chê cười, hủy báng.
-Ba là buông thả tâm ý tham dâm quá độ, cố ý phạm giới.
-Bốn là gần gũi kết giao với người phạm giới, lại khuyến khích, xúi giục người khác phạm giới. Nếu có người đã lỡ phạm vào bốn điều ấy, nhưng sauđó khởi tâm thành tín tin sâu Tam bảo, tạo tác hình tượng Phật, [nhờ công đức ấy sẽ] không phải chịu quả báo như trên. Lại có bốn loại nghiệp có thể khiến cho nam giới phải chịu thân lưỡng căn, trong người mang cả hai căn nam nữ. Một là dâm loạn với các bậc tôn túc trưởng thượng của mình. Hai là quan hệ tình dục với người đồng tính. Ba là tự mình thủ dâm. Bốn là làm việc môi giới mua bán dâm.
Nếu có người đã lỡ phạm vào bốn điều ấy, nhưng sau đó khởi tâm thành tín tin sâu Tam bảo, tạo tác hình tượng Phật, [nhờ công đức ấy sẽ] không phải chịu quả báo như trên.”
Trên đây có sáu phần được trích dẫn từ Kinh điển, ba phần đầu tiên nói về [những sai lầm tội lỗi] của người xấu ác, phần thứ tư nói về [sai lầm tội lỗi] của người phát tâm tu thiện, phần thứ năm nói về [sai lầm tội lỗi] của người xuất gia, phần cuối cùng khuyên sám hối nếu đã lỡ phạm vào tội lỗi.
Trích An sĩ Toàn Thư ...hoan nghênh chia sẻ công đức vô lượng xin thường niệm NAM MÔ A DI ĐÀ PHẬT


