buithanhvan2201
Chim TO
Có thể nói tao có "Zuyên" với đạo Phật. Hồi còn bé tý tao xem phim hoạt hình phim Tây Du Ký. Thằng Đường Tăng ngồi tụng kinh có con kiến bò ngang qua, nó giúp con kiến bò qua mà ko giết. Sau này đọc sách hiện đại, sách làm giàu, sách tạo động lực tao cũng bắt gặp tình huống tương tự. Bọn nó dạy: trong công việc, trong cuộc sống... hãy tăng giới hạn chịu đựng lên và giữ tinh thần lạc quan. Phá vỡ giới hạn bản thân để đạt đến đỉnh cao mới. 1 trong những ví dụ đó là: Khi bị 1 con kiến, 1 con muỗi đốt. Thay vì đập chết nó, hãy thử 1 lần chịu đựng => Bạn sẽ thấy: Sau khi bị kiến cắn, mỗi đốt => Phản ứng của chúng ta là thấy Đau => Chịu đựng qua cơn Đau đó là nó lại trở lại bình thường.
Ngay cả khi chưa tìm hiểu đạo Phật, tao cũng rất ghét những đứa trẻ con mà đánh gà, đá chó, gặp con gì là giết. Tao cảm giác bọn nó ko đc dạy dỗ tử tế, cảm giác sau này lớn lên bọn nó sẽ trở thành 1 người đéo hiền lành, tử tế gì. Khác hẳn thiện cảm đối với những đứa trẻ con yêu thương động vật, ôm ấp, vuốt ve, nói chuyện với động vật.
Nãy tao vừa nghe 1 đoạn pháp thoại của thằng Thích Pháp Hòa. Nó kể về 1 đứa trẻ con thấy con kiến là lấy chân giết. Người lớn còn cổ vũ: Nhanh lên, giết nó đi không nó chạy mất. Tao mới chợt nhớ lại thằng con tao. Nó hơn 2 tuổi, thấy con kiến, con ruồi nó cũng lấy chân giết chết. Tao từng chứng kiến 2 lần nó làm như vậy. Nhưng chưa kịp ngăn cản nó đã giết mẹ rồi. Xong tao cũng kệ, bỏ qua luôn. Con chúng mày có khi cũng thế đấy.
Đến đây tao mới chợt bừng tỉnh: Trước đây tao ghét bọn trẻ con đánh động vật, tao hứa sẽ nuôi dạy con tao thành 1 đứa yêu quý động vật. Mà tao lại quên mất. Có Nhân -> Thì sẽ có Quả. Tao phải ngăn chặn cái Nhân Ác này thôi. Lần sau chắc chắn tao sẽ ngăn chặn thằng con tao và dạy nó không được giết hại động vật nữa.
Đạo Phật dạy tao trở thành 1 người hiền lành, tử tế.
Ngay cả khi chưa tìm hiểu đạo Phật, tao cũng rất ghét những đứa trẻ con mà đánh gà, đá chó, gặp con gì là giết. Tao cảm giác bọn nó ko đc dạy dỗ tử tế, cảm giác sau này lớn lên bọn nó sẽ trở thành 1 người đéo hiền lành, tử tế gì. Khác hẳn thiện cảm đối với những đứa trẻ con yêu thương động vật, ôm ấp, vuốt ve, nói chuyện với động vật.
Nãy tao vừa nghe 1 đoạn pháp thoại của thằng Thích Pháp Hòa. Nó kể về 1 đứa trẻ con thấy con kiến là lấy chân giết. Người lớn còn cổ vũ: Nhanh lên, giết nó đi không nó chạy mất. Tao mới chợt nhớ lại thằng con tao. Nó hơn 2 tuổi, thấy con kiến, con ruồi nó cũng lấy chân giết chết. Tao từng chứng kiến 2 lần nó làm như vậy. Nhưng chưa kịp ngăn cản nó đã giết mẹ rồi. Xong tao cũng kệ, bỏ qua luôn. Con chúng mày có khi cũng thế đấy.
Đến đây tao mới chợt bừng tỉnh: Trước đây tao ghét bọn trẻ con đánh động vật, tao hứa sẽ nuôi dạy con tao thành 1 đứa yêu quý động vật. Mà tao lại quên mất. Có Nhân -> Thì sẽ có Quả. Tao phải ngăn chặn cái Nhân Ác này thôi. Lần sau chắc chắn tao sẽ ngăn chặn thằng con tao và dạy nó không được giết hại động vật nữa.
Đạo Phật dạy tao trở thành 1 người hiền lành, tử tế.


