buithanhvan2201
Chim TO
Ma là do Tâm sinh ra. Vấn đề Tâm Linh ngay cả khoa học cũng ko giải thích được thì chuyện Đúng - Sai rất khó tranh cãi. Vì vậy có Ma hay không có Ma là do thần kinh, do não bộ chúng mày quyết định là chính.
Tao cho con ăn, nó hay nghe bài này:
Chắc sau này lớn lên đéo tin là có Ma đâu nhỉ
Tao ở quê, từ bé nghe chuyện ma quá nhiều rồi. Đợt cấp 2 hầu như ngày nào tao cũng mơ. Mà lạ 1 cái cứ mơ đi mơ lại đúng 1 giấc mơ.
Lên đại học thì ông bà nội tao mất. Tao về chịu tang xong thì lên Hà Nội học. Đêm nào cũng mơ về ông bà tao. Có thể là mơ về chuyện cũ đã xảy ra. Có thể là chuyện chưa từng xảy ra. Đêm nào tao cũng khóc ko phải vì sợ mà vì nhớ thương ông bà tao. Chính lúc này tao bắt đầu tìm hiểu về ma quỷ, mơ mộng, đạo Phật... Tao tìm đc câu trả lời rằng: do đầu óc tao nhớ nhung về ông bà tao nên ngủ não bộ nó tái hiện lại. Sau khi tìm dc câu trả lời thì kiểu đầu óc tao nghĩ thông ấy. Tao phải quên ông bà tao đi để sống tiếp. Thế là ko còn mơ nữa. Sau có sự giải thích của Đạo Phật Nguyên Thuỷ thì tao càng ko tin có Ma.
4h sáng tao dậy đi ăn sáng. Nhìn thấy cái bóng trắng bay bay. Hơi sợ 1 chút nhưng vì tao ko tin có Ma nên tao rón rén ra xem. Thì nó là cái áo mưa thôi. Mới chiều nay tao ra cắt cái cây. Làm rơi con dao Nam. Xong tự nhiên đéo tìm thấy đâu mặc dù nó rơi ngay trc mặt. Tao lẩm bẩm: ô dis mẹ, ma che mắt à. Rõ ràng rơi ở ngay chân tao mà. Mày có tin ko? Rơi ngay chân tao. Tao tìm đi tìm lại cỡ 10 phút đéo thấy. Tao cứ lẩm bẩm: ô dis ma che mắt à. Đéo thể nào đc. Nên tao đéo bỏ cuộc. Tao vẫn cứ tìm. Cuối cùng tìm thấy. Con dao nó rơi theo chiều dọc nên khó nhìn vcc. Ngay chân mà mãi mãi mới thấy. Với người khác là đổ cho ma che mắt rồi đó.
Chuyện thật 100% nữa nè. Sát nhà tao có nhà giàu thuê đệ Phan Thị Bích Hằng về tìm mộ liệt sĩ. Xong cho nhập vào con đứa cháu. Ông liệt sĩ thuộc hàng cụ tổ của đứa kia. Và chết lúc đi chiến tranh. Thế mà mấy người già trong làng hỏi con bé kia về chuyện cách đây mấy chục năm nó trả lời đc đúng gần hết. Đéo hiểu kiểu gì nên ai cũng gật gù tin. Ông chú tao chết trẻ, khoảng 40 tuổi. Nói thật nhìn ảnh thờ ông ấy tao cũng hơi rợn người. Kiểu người chết trẻ ấy. Hôm đưa ma con cháu kia sang hỗ nhà tao. Tự nhiên nó lên cơn co giật nhận là chú Tao nhập về. Đòi hút thuốc, ăn cháo, ăn mỳ tôm. Ko phải diễn và ko giải thíc đc. Vì tao trực tiếp chứng kiến tận mắt, sờ tận tay. Vì con bé đó chán tay nó co quắt cứng đờ 2 người kéo ra còn khó. Xong nhà tao đéo tin. Kéo nó ra đầu ngõ ném nắm muối gạo qua đầu thế nó ngất đi. Sau hàng xóm may chay hương khói nhiều, nó bị nhập 2-3 lần nữa. Vì thế người lành đéo tin ma nhập nữa. Mà cho là bọn tìm mộ liệt sĩ bỏ bùa hay làm hi nó rồi. Sau con bé đó ko đc đến chỗ hương khói, ko đc đi đêm 1 mình nữa. Nói chung vẫn đéo phải ma nhập.
Tiếp theo là bản thân tao bị Bóng Đè. Lớn bé chỉ nghe kể, chắc mày cũng nghe kể. Nhưng tao đc trải nghiệm 2 lần. Tao ngủ ở giường cảm giác đằng sau có nhiều tiếng nói chuyện rì rào mà đéo quay lại đc, ko cử động đc. Nói thật là cũng sợ, sợ vcc ấy chứ. Sau đó mẹ tao phải gọi dậy mới tỉnh. Biểu hiện: mẹ tao bảo mày cứ ú ớ kêu cứu như ngủ mơ. Kiểu sợ hãi ấy. Lần 2 tao bị y hệt như thế. Nhưng vì bị 1 lần rồi nên tao ko còn sợ như trc nữa. Tao muốn quay lại xem con ma nó ntn nhưng cũng ko cử động đc. Mẹ tao lại gọi dậy, lại hỏi mày lại mơ à. Sau đó mẹ tao để nhánh tỏi vs con dao ở đầu dường tao. Từ đó tao ko còn bị bóng đè nữa.
Tao tìm hiểu thì do tao mệt mỏi, nằm mơ, thần kinh yếu nên cơ thể rơi vào tình trạng kiểu bị tê tay ấy, chứ cũng chả ma quỷ gì. Còn chuyện tỏi vs dao ko phải ma nó sợ. Mà kiểu mình đc trấn an về tinh thần nên ko sợ nữa. Sau tao ko để tỏi vs dao nữa, và vẫn ngủ 1 mình ở cái giường đó nhưng ko bị bóng đè thêm 1 lần nào cả.
Tao cho con ăn, nó hay nghe bài này:
Chắc sau này lớn lên đéo tin là có Ma đâu nhỉ
Tao ở quê, từ bé nghe chuyện ma quá nhiều rồi. Đợt cấp 2 hầu như ngày nào tao cũng mơ. Mà lạ 1 cái cứ mơ đi mơ lại đúng 1 giấc mơ.
Lên đại học thì ông bà nội tao mất. Tao về chịu tang xong thì lên Hà Nội học. Đêm nào cũng mơ về ông bà tao. Có thể là mơ về chuyện cũ đã xảy ra. Có thể là chuyện chưa từng xảy ra. Đêm nào tao cũng khóc ko phải vì sợ mà vì nhớ thương ông bà tao. Chính lúc này tao bắt đầu tìm hiểu về ma quỷ, mơ mộng, đạo Phật... Tao tìm đc câu trả lời rằng: do đầu óc tao nhớ nhung về ông bà tao nên ngủ não bộ nó tái hiện lại. Sau khi tìm dc câu trả lời thì kiểu đầu óc tao nghĩ thông ấy. Tao phải quên ông bà tao đi để sống tiếp. Thế là ko còn mơ nữa. Sau có sự giải thích của Đạo Phật Nguyên Thuỷ thì tao càng ko tin có Ma.
4h sáng tao dậy đi ăn sáng. Nhìn thấy cái bóng trắng bay bay. Hơi sợ 1 chút nhưng vì tao ko tin có Ma nên tao rón rén ra xem. Thì nó là cái áo mưa thôi. Mới chiều nay tao ra cắt cái cây. Làm rơi con dao Nam. Xong tự nhiên đéo tìm thấy đâu mặc dù nó rơi ngay trc mặt. Tao lẩm bẩm: ô dis mẹ, ma che mắt à. Rõ ràng rơi ở ngay chân tao mà. Mày có tin ko? Rơi ngay chân tao. Tao tìm đi tìm lại cỡ 10 phút đéo thấy. Tao cứ lẩm bẩm: ô dis ma che mắt à. Đéo thể nào đc. Nên tao đéo bỏ cuộc. Tao vẫn cứ tìm. Cuối cùng tìm thấy. Con dao nó rơi theo chiều dọc nên khó nhìn vcc. Ngay chân mà mãi mãi mới thấy. Với người khác là đổ cho ma che mắt rồi đó.
Chuyện thật 100% nữa nè. Sát nhà tao có nhà giàu thuê đệ Phan Thị Bích Hằng về tìm mộ liệt sĩ. Xong cho nhập vào con đứa cháu. Ông liệt sĩ thuộc hàng cụ tổ của đứa kia. Và chết lúc đi chiến tranh. Thế mà mấy người già trong làng hỏi con bé kia về chuyện cách đây mấy chục năm nó trả lời đc đúng gần hết. Đéo hiểu kiểu gì nên ai cũng gật gù tin. Ông chú tao chết trẻ, khoảng 40 tuổi. Nói thật nhìn ảnh thờ ông ấy tao cũng hơi rợn người. Kiểu người chết trẻ ấy. Hôm đưa ma con cháu kia sang hỗ nhà tao. Tự nhiên nó lên cơn co giật nhận là chú Tao nhập về. Đòi hút thuốc, ăn cháo, ăn mỳ tôm. Ko phải diễn và ko giải thíc đc. Vì tao trực tiếp chứng kiến tận mắt, sờ tận tay. Vì con bé đó chán tay nó co quắt cứng đờ 2 người kéo ra còn khó. Xong nhà tao đéo tin. Kéo nó ra đầu ngõ ném nắm muối gạo qua đầu thế nó ngất đi. Sau hàng xóm may chay hương khói nhiều, nó bị nhập 2-3 lần nữa. Vì thế người lành đéo tin ma nhập nữa. Mà cho là bọn tìm mộ liệt sĩ bỏ bùa hay làm hi nó rồi. Sau con bé đó ko đc đến chỗ hương khói, ko đc đi đêm 1 mình nữa. Nói chung vẫn đéo phải ma nhập.
Tiếp theo là bản thân tao bị Bóng Đè. Lớn bé chỉ nghe kể, chắc mày cũng nghe kể. Nhưng tao đc trải nghiệm 2 lần. Tao ngủ ở giường cảm giác đằng sau có nhiều tiếng nói chuyện rì rào mà đéo quay lại đc, ko cử động đc. Nói thật là cũng sợ, sợ vcc ấy chứ. Sau đó mẹ tao phải gọi dậy mới tỉnh. Biểu hiện: mẹ tao bảo mày cứ ú ớ kêu cứu như ngủ mơ. Kiểu sợ hãi ấy. Lần 2 tao bị y hệt như thế. Nhưng vì bị 1 lần rồi nên tao ko còn sợ như trc nữa. Tao muốn quay lại xem con ma nó ntn nhưng cũng ko cử động đc. Mẹ tao lại gọi dậy, lại hỏi mày lại mơ à. Sau đó mẹ tao để nhánh tỏi vs con dao ở đầu dường tao. Từ đó tao ko còn bị bóng đè nữa.
Tao tìm hiểu thì do tao mệt mỏi, nằm mơ, thần kinh yếu nên cơ thể rơi vào tình trạng kiểu bị tê tay ấy, chứ cũng chả ma quỷ gì. Còn chuyện tỏi vs dao ko phải ma nó sợ. Mà kiểu mình đc trấn an về tinh thần nên ko sợ nữa. Sau tao ko để tỏi vs dao nữa, và vẫn ngủ 1 mình ở cái giường đó nhưng ko bị bóng đè thêm 1 lần nào cả.





chưa kể t cũng đã thấy ma bao giờ đâu , nhiều đứa cứ bảo nửa đêm ngủ bị vong nó làm tình , t mà như thế t chả đè ngược nó ra hiếp chết nó luôn
Kể đi