throwaway123123
Yếu sinh lý
Xin lỗi anh em cho tôi dùng nick clone.
Tối qua có ý muốn tự vẫn. Nay tôi nghĩ tinh thần sẽ tốt hơn nhưng vẫn vậy. Tôi có hai lý do chính khiến tôi muốn tự vẫn. Một cái không liên quan cuộc sống nói chung, còn cái tôi muốn hỏi ý kiến mọi người ở đây.
Chuyện này xảy ra lâu lắm rồi nhưng tôi tự dằn vặt mình mỗi ngày. Tôi muốn đi chết vì không sống nổi với bản thân. Tôi muốn hỏi mọi người tôi có đáng chết không. Tôi còn đường quay lại hay xứng đáng với cơ hội thứ hai nào không.
Có một ngày nọ tôi đi xe buýt. Tôi bỗng dưng hứng dục. Tôi thấy một đứa trẻ đang đứng ở xa. Tôi cố tình đến giả vờ như tôi vô tình đâm vào đứa trẻ mà đâm phần đó trong quần tôi áp sát vào người một đứa trẻ. Chỉ có đúng một giây cái hứng dục nó kiểm soát cái não. Tôi không dụ dỗ hay sờ soạng cơ thể đứa trẻ nào. Tôi không có áp sát hay dí vào lâu. Đúng 1s va rồi thôi chỉ như vô tình va thật.
ôi về biết mình sai dằn vặt từng ngày một. Không ai biết gì mấy năm rồi không ai biết nhưng nó dằn vặt tôi mỗi ngày. Tôi không bao giờ lặp lại nó. Tôi sống hằng ngày sợ một ngày chuyện phát hiện ra tôi không sống nổi với bản thân và mọi người. Chỉ là một khoảnh khắc nhất thời và lỡ lầm. Không ngày nào tôi không sống trong dằn vặt. Tôi có đáng chết. Tôi có xứng đáng có cơ hội thứ hai hay không. Không ngày nào không sống trong dằn vặt và trì triết cả
Tối qua có ý muốn tự vẫn. Nay tôi nghĩ tinh thần sẽ tốt hơn nhưng vẫn vậy. Tôi có hai lý do chính khiến tôi muốn tự vẫn. Một cái không liên quan cuộc sống nói chung, còn cái tôi muốn hỏi ý kiến mọi người ở đây.
Chuyện này xảy ra lâu lắm rồi nhưng tôi tự dằn vặt mình mỗi ngày. Tôi muốn đi chết vì không sống nổi với bản thân. Tôi muốn hỏi mọi người tôi có đáng chết không. Tôi còn đường quay lại hay xứng đáng với cơ hội thứ hai nào không.
Có một ngày nọ tôi đi xe buýt. Tôi bỗng dưng hứng dục. Tôi thấy một đứa trẻ đang đứng ở xa. Tôi cố tình đến giả vờ như tôi vô tình đâm vào đứa trẻ mà đâm phần đó trong quần tôi áp sát vào người một đứa trẻ. Chỉ có đúng một giây cái hứng dục nó kiểm soát cái não. Tôi không dụ dỗ hay sờ soạng cơ thể đứa trẻ nào. Tôi không có áp sát hay dí vào lâu. Đúng 1s va rồi thôi chỉ như vô tình va thật.
ôi về biết mình sai dằn vặt từng ngày một. Không ai biết gì mấy năm rồi không ai biết nhưng nó dằn vặt tôi mỗi ngày. Tôi không bao giờ lặp lại nó. Tôi sống hằng ngày sợ một ngày chuyện phát hiện ra tôi không sống nổi với bản thân và mọi người. Chỉ là một khoảnh khắc nhất thời và lỡ lầm. Không ngày nào tôi không sống trong dằn vặt. Tôi có đáng chết. Tôi có xứng đáng có cơ hội thứ hai hay không. Không ngày nào không sống trong dằn vặt và trì triết cả




