LeVanTung
Chim TO
Sáng ngồi uống cốc cf tâm sự với các bác:smile:
Tôi sinh năm 1993, xuống Hà Nội từ năm 2011 để học tập rồi ở lại làm việc. Mười mấy năm trôi qua, tôi đã quen với cuộc sống bon chen hối hả ở HN. Ở HN được cái tiện, cái gì cũng có: chỗ ăn chơi, giải trí, học hành, chỗ tiêu tiền cũng không thiếu.
Tôi đang kinh doanh một shop nhỏ online, tháng kiếm được khoảng 20–30 triệu, cao điểm thì hơn. So với mặt bằng chung độ tuổi thì thu nhập vậy là thấp, nhưng được cái thời gian thoải mái, ngày chỉ đi làm có 4-5h. Nhưng ngồi tính lại, nào là tiền nhà, tiền ăn, tiền điện nước, tiền cà phê sáng — cuối cùng chẳng dư được bao nhiêu. Mười năm rồi, chuyện mua nhà ở Hà Nội vẫn chỉ là một ý nghĩ thoáng qua, chưa bao giờ dám đặt vào kế hoạch thật sự.
udency:
Thỉnh thoảng về quê, nhìn bạn bè cùng tuổi, đứa thì xây được nhà khang trang, đứa đã cưới vợ sinh con, chiều chiều ngồi trước sân nhậu cùng hàng xóm, tự nhiên thấy trong lòng buồn vu vơ. Ở quê, chi phí thấp hơn, đất rẻ hơn, người thân, bạn bè đều ở đó. Có cái ở quê rất buồn, mới 9 giờ tối mà ra đường đã vắng teo, ở tỉnh buồn lắm.:too_sad:
Giờ tôi thấy mình kẹt giữa hai lựa chọn:
Một bên là Hà Nội — nơi tôi đã quen, đầy cơ hội và tiện nghi, nhưng ngày càng đắt đỏ và khiến tôi mệt mỏi.
Một bên là quê nhà — yên bình, thân thuộc, chi phí thấp hơn, nhưng nếu về giờ, nghĩa là phải bắt đầu lại từ đầu, chưa kể phải tìm người để sang nhượng lại shop.
Ở tuổi ngoài 30, tôi bắt đầu thấy mình không còn trẻ để liều, mà kinh tế cũng chưa đủ ổn để an cư.
udency:
Có bác nào từng ở trong tình cảnh như tôi không?
Tôi sinh năm 1993, xuống Hà Nội từ năm 2011 để học tập rồi ở lại làm việc. Mười mấy năm trôi qua, tôi đã quen với cuộc sống bon chen hối hả ở HN. Ở HN được cái tiện, cái gì cũng có: chỗ ăn chơi, giải trí, học hành, chỗ tiêu tiền cũng không thiếu.
Tôi đang kinh doanh một shop nhỏ online, tháng kiếm được khoảng 20–30 triệu, cao điểm thì hơn. So với mặt bằng chung độ tuổi thì thu nhập vậy là thấp, nhưng được cái thời gian thoải mái, ngày chỉ đi làm có 4-5h. Nhưng ngồi tính lại, nào là tiền nhà, tiền ăn, tiền điện nước, tiền cà phê sáng — cuối cùng chẳng dư được bao nhiêu. Mười năm rồi, chuyện mua nhà ở Hà Nội vẫn chỉ là một ý nghĩ thoáng qua, chưa bao giờ dám đặt vào kế hoạch thật sự.
Thỉnh thoảng về quê, nhìn bạn bè cùng tuổi, đứa thì xây được nhà khang trang, đứa đã cưới vợ sinh con, chiều chiều ngồi trước sân nhậu cùng hàng xóm, tự nhiên thấy trong lòng buồn vu vơ. Ở quê, chi phí thấp hơn, đất rẻ hơn, người thân, bạn bè đều ở đó. Có cái ở quê rất buồn, mới 9 giờ tối mà ra đường đã vắng teo, ở tỉnh buồn lắm.:too_sad:
Giờ tôi thấy mình kẹt giữa hai lựa chọn:
Một bên là Hà Nội — nơi tôi đã quen, đầy cơ hội và tiện nghi, nhưng ngày càng đắt đỏ và khiến tôi mệt mỏi.
Một bên là quê nhà — yên bình, thân thuộc, chi phí thấp hơn, nhưng nếu về giờ, nghĩa là phải bắt đầu lại từ đầu, chưa kể phải tìm người để sang nhượng lại shop.
Ở tuổi ngoài 30, tôi bắt đầu thấy mình không còn trẻ để liều, mà kinh tế cũng chưa đủ ổn để an cư.
Có bác nào từng ở trong tình cảnh như tôi không?





