LeVanTung
Chim TO
Tôi năm nay 26 tuổi, từng là một TikToker được khá nhiều người biết đến.
Thời đỉnh cao, kênh của tôi có gần triệu follow, clip nào cũng vài trăm nghìn view. Tôi quay đủ thứ, từ đời sống, công việc cho tới chuyện tình cảm. Người đồng hành cùng tôi khi ấy là một cô gái xinh đẹp, con nhà giàu, học giỏi, dịu dàng, kiểu mà ai gặp cũng khen là “con gái người ta”.
Cô ấy thương tôi thật lòng. Không vì tôi nổi tiếng, không vì tôi có tiền. Lúc tôi mới vào nghề, quay clip bằng điện thoại cũ, cô vẫn bên cạnh, ủng hộ từng video, ngồi chỉnh từng khung hình. Chúng tôi yêu nhau hơn hai năm, cứ nghĩ mọi thứ sẽ đi đến cái kết đẹp.
Nhưng rồi tôi dính vào cờ bạc. Không phải vì thiếu tiền, mà vì muốn kiếm tiền nhanh hơn. Muốn chứng minh cho thiên hạ, cho gia đình cô ấy, cho chính mình thấy rằng tôi xứng đáng.
Ban đầu chỉ là chơi cho vui, vài trăm ngàn, vài triệu. Nhưng cái cảm giác thắng một ván, tim đập nhanh, đầu lâng lâng khiến tôi không dừng lại được. Và thế là tôi lao vào.
Một ngày, tôi xuất hiện trên mặt báo, không phải vì clip viral, mà vì dính líu đến đường dây
độ. Tin lan nhanh hơn cả gió. Comment, tin nhắn, inbox, toàn những lời chửi rủa.
Cô ấy không nói gì. Chỉ gửi một tin nhắn ngắn gọn:
“Em không chịu nổi nữa.”
Rồi cô biến mất khỏi đời tôi, lặng lẽ như cách cô từng đến.
Tôi bị đưa đi “bệnh viện” cách tôi gọi cho nhẹ nhàng, chứ ai cũng hiểu là tôi đi đâu.
Ở trong đó, tôi mới nhận ra thế nào là mất tất cả. Mất tự do. Mất danh tiếng. Mất người mình thương.
Ngày tôi trở lại, nhiều người vẫn đợi tôi livestream. Kênh TikTok vẫn còn những người hâm mộ trung thành, vẫn còn những người nhắn:
“Anh cố lên nha.”
“Mong anh comeback.”
Tôi vẫn quay clip, vẫn cười, vẫn pha trò. Nhưng tâm tôi đã chết rồi.
Những tiếng cười trong clip chỉ còn là vỏ bọc. Mỗi lần máy quay tắt, tôi lại ngồi lặng nhìn vào khoảng trống.
Cô ấy giờ đã có cuộc sống mới. Còn tôi, vẫn ở đây, giữa căn phòng nhỏ, trước ống kính quen thuộc, diễn lại những điều từng khiến mình hạnh phúc.
Chỉ khác là… ngày xưa tôi cười vì vui thật.
Còn bây giờ, tôi cười vì chẳng còn biết phải làm gì khác.
Thời đỉnh cao, kênh của tôi có gần triệu follow, clip nào cũng vài trăm nghìn view. Tôi quay đủ thứ, từ đời sống, công việc cho tới chuyện tình cảm. Người đồng hành cùng tôi khi ấy là một cô gái xinh đẹp, con nhà giàu, học giỏi, dịu dàng, kiểu mà ai gặp cũng khen là “con gái người ta”.
Cô ấy thương tôi thật lòng. Không vì tôi nổi tiếng, không vì tôi có tiền. Lúc tôi mới vào nghề, quay clip bằng điện thoại cũ, cô vẫn bên cạnh, ủng hộ từng video, ngồi chỉnh từng khung hình. Chúng tôi yêu nhau hơn hai năm, cứ nghĩ mọi thứ sẽ đi đến cái kết đẹp.
Nhưng rồi tôi dính vào cờ bạc. Không phải vì thiếu tiền, mà vì muốn kiếm tiền nhanh hơn. Muốn chứng minh cho thiên hạ, cho gia đình cô ấy, cho chính mình thấy rằng tôi xứng đáng.
Ban đầu chỉ là chơi cho vui, vài trăm ngàn, vài triệu. Nhưng cái cảm giác thắng một ván, tim đập nhanh, đầu lâng lâng khiến tôi không dừng lại được. Và thế là tôi lao vào.
Một ngày, tôi xuất hiện trên mặt báo, không phải vì clip viral, mà vì dính líu đến đường dây
Cô ấy không nói gì. Chỉ gửi một tin nhắn ngắn gọn:
“Em không chịu nổi nữa.”
Rồi cô biến mất khỏi đời tôi, lặng lẽ như cách cô từng đến.
Tôi bị đưa đi “bệnh viện” cách tôi gọi cho nhẹ nhàng, chứ ai cũng hiểu là tôi đi đâu.
Ở trong đó, tôi mới nhận ra thế nào là mất tất cả. Mất tự do. Mất danh tiếng. Mất người mình thương.
Ngày tôi trở lại, nhiều người vẫn đợi tôi livestream. Kênh TikTok vẫn còn những người hâm mộ trung thành, vẫn còn những người nhắn:
“Anh cố lên nha.”
“Mong anh comeback.”
Tôi vẫn quay clip, vẫn cười, vẫn pha trò. Nhưng tâm tôi đã chết rồi.
Những tiếng cười trong clip chỉ còn là vỏ bọc. Mỗi lần máy quay tắt, tôi lại ngồi lặng nhìn vào khoảng trống.
Cô ấy giờ đã có cuộc sống mới. Còn tôi, vẫn ở đây, giữa căn phòng nhỏ, trước ống kính quen thuộc, diễn lại những điều từng khiến mình hạnh phúc.
Chỉ khác là… ngày xưa tôi cười vì vui thật.
Còn bây giờ, tôi cười vì chẳng còn biết phải làm gì khác.




