LeVanTung
Chim TO
Mình ra trường từ tháng 6, cái tháng mà lẽ ra phải rực rỡ nhất của quãng đời sinh viên.
1–2 tháng đầu cầm bằng. Lúc ấy trong đầu chỉ toàn màu hồng. Sáng mở mắt là LinkedIn, tối đi ngủ là lướt group tuyển dụng.
Và mình đã nghĩ đơn giản "Chỉ cần mình chịu khó, chịu khổ thì kiểu gì cũng có chỗ nhận.". Dù là Intern không lương, chấp nhận đi làm chỉ để học việc. Hay vị trí Fresher, lương thấp chút cũng được, miễn là được chính thức bước chân vào nghề.
Nhưng thực tế thì không chỉ tát cho mình một cú đau điếng. Đã 6 tháng trôi qua. Nửa năm trời. Hộp mail của mình vẫn yên ắng đến lạ thường. Thi thoảng, điện thoại rung lên báo email mới. Nhưng mở ra thì toàn là những dòng chữ quen thuộc: "Rất tiếc..." và "Chúng tôi đã tìm được ứng viên phù hợp hơn"
Ở nhà thì cũng chỉ dám bảo là đi Thực tập được 2 3tr thôi, mà mình cảm thấy có tội lỗi quá.
1–2 tháng đầu cầm bằng. Lúc ấy trong đầu chỉ toàn màu hồng. Sáng mở mắt là LinkedIn, tối đi ngủ là lướt group tuyển dụng.
Và mình đã nghĩ đơn giản "Chỉ cần mình chịu khó, chịu khổ thì kiểu gì cũng có chỗ nhận.". Dù là Intern không lương, chấp nhận đi làm chỉ để học việc. Hay vị trí Fresher, lương thấp chút cũng được, miễn là được chính thức bước chân vào nghề.
Nhưng thực tế thì không chỉ tát cho mình một cú đau điếng. Đã 6 tháng trôi qua. Nửa năm trời. Hộp mail của mình vẫn yên ắng đến lạ thường. Thi thoảng, điện thoại rung lên báo email mới. Nhưng mở ra thì toàn là những dòng chữ quen thuộc: "Rất tiếc..." và "Chúng tôi đã tìm được ứng viên phù hợp hơn"
Ở nhà thì cũng chỉ dám bảo là đi Thực tập được 2 3tr thôi, mà mình cảm thấy có tội lỗi quá.




