TrìnhCa
Tiến sĩ
Có bao giờ bạn tự hỏi:
Tại sao thế giới có 8 tỷ người, ta lướt qua hàng ngàn khuôn mặt mỗi ngày mà lòng dửng dưng không gợn sóng.
Nhưng rồi, chỉ cần một ánh mắt, một nụ cười, hay một dáng hình thoáng qua của một người xa lạ, trái tim ta bỗng nhiên thắt lại, rồi đập liên hồi như muốn nhảy khỏi lồng ngực?
Khoa học gọi đó là phản ứng hóa học.
Nhưng Nhân Quả gọi đó là: Sự hội ngộ.
Hãy hình dung linh hồn chúng ta giống như những trạm phát sóng có tần số riêng biệt.
Suốt những kiếp sống trôi lăn, ta đã gieo xuống vô vàn hạt giống của ân và oán.
Ta đã từng chịu ơn ai đó, từng mắc nợ ai đó, hoặc từng hẹn ước với ai đó.
Những hạt giống ấy không mất đi, chúng ngủ yên trong tàng thức, chờ đợi thời cơ để nảy mầm.
Sự rung động, thực chất là tiếng chuông báo hiệu của ký ỨC.
Khi "người đó" xuất hiện, tần số năng lượng của họ kích hoạt hạt giống trong ta.
Cảm giác "thân quen" đến lạ lùng dù mới gặp lần đầu.
Cảm giác "nhớ nhung" quay quắt dù chưa từng hò hẹn.
Đó không phải là tiếng sét ái tình.
Đó là linh hồn đang reo lên:
"À, tìm thấy rồi. Người này mình đã từng quen."
Nếu hiểu Nhân Quả, bạn sẽ thấy yêu thương không phải là sự mù quáng.
Có người đến để trả nợ ân tình cho bạn.
Họ chiều chuộng, bao dung, yêu thương bạn vô điều kiện.
Đó là "Thiện Duyên".
Có người đến để đòi món nợ cũ.
Họ làm bạn đau, họ phản bội, họ dày vò tâm can bạn.
Đó là "Nghịch Duyên".
Nhưng dù là duyên lành hay duyên dữ, họ đều xuất hiện đúng lúc, đúng thời điểm, không sớm một giây, không muộn một phút.
Tại sao hiểu Nhân Quả lại giúp ta nhẹ lòng hơn trong tình yêu?
Bởi vì ta sẽ bớt đi sự Cưỡng cầu và Oán trách.
Khi rung động đến, ta đón nhận nó như một món quà của tạo hóa.
Ta hiểu rằng vũ trụ đã sắp đặt cuộc gặp này để ta học một bài học nào đó về yêu thương, về tha thứ, hoặc về buông bỏ.
Ta không còn dằn vặt:
"Tại sao anh ấy không yêu tôi?"
hay "Tại sao tôi lại yêu một người không nên yêu?".
Bởi vì duyên chỉ đến đó. Rung động là do Duyên (quá khứ).
Nhưng ở lại được với nhau hay không là do Phận (sự nỗ lực ở hiện tại).
Nếu đủ duyên, người xa lạ cũng hóa người thương.
Nếu hết duyên, người đầu ấp tay gối cũng hóa người dưng.
Hiểu điều này, ta sẽ học được cách yêu trong tỉnh thức.
Yêu hết lòng khi còn bên nhau, vì biết đâu ngày mai duyên cạn.
Và buông tay nhẹ nhàng khi người muốn rời đi,
vì hiểu rằng món nợ nhân quả giữa hai người đã trả xong rồi.
Không ai vô tình xuất hiện trong cuộc đời ta cả.
Mỗi sự rung động đều mang một sứ mệnh thiêng liêng.
Vậy nên, đừng sợ hãi những nhịp đập lạc lối của con tim.
Hãy trân trọng người làm bạn rung động.
Dù họ mang đến rung động.
Dù họ mang đến nụ cười hay nước mắt,
họ cũng là một mảnh ghép không thể thiếu để hoàn thiện bức tranh linh hồn của bạn.
Hữu duyên thiên lý năng tương ngộ.
Vô duyên đối diện bất tương phùng.
Cứ an nhiên mà yêu, an nhiên mà sống.
Trời cao đã có an bài.




