Có video 🩷GIỚI HẠN CỦA DUYÊN: Vì sao có những chuyện dù cố gắng đến mấy vẫn vỡ tan?🌸

TrìnhCa

Tiến sĩ



🌸Quay lại trăm lần, kết quả vẫn thế. Vì đó là giới hạn của duyên phận.

Có bao giờ bạn nằm đêm và thầm ước:

"Giá như thời gian quay trở lại, mình sẽ cư xử khác đi, mình sẽ yêu thương nhiều hơn"?

Chúng ta thường dằn vặt bản thân vì những lỗi lầm cũ, tin rằng nếu có cơ hội thứ hai, ta sẽ viết lại một cái kết hoàn hảo.

Nhưng có một sự thật đau lòng cần phải thừa nhận:

Có những chuyện trên đời này, dù cho bạn có quay lại ngàn lần, kết quả vẫn là sự dở dang đầy tiếc nuối.

Cuộc đời giống như một bài thi hóc búa mà ta phải làm khi chưa kịp ôn bài.

Giờ đây, khi đã biết đáp án, ta nhìn lại và tự trách:

"Sao mình lại làm sai?".

Nhưng bạn quên mất rằng, vào khoảnh khắc ấy, với kiến thức hạn hẹp ấy, với tâm lý căng thẳng ấy, đáp án bạn chọn chính là đáp án "đúng nhất" mà bạn có thể nghĩ ra.

Nếu thời gian quay ngược lại, bạn vẫn là con người non nớt ấy,

vẫn mang những nỗi sợ hãi ấy, vẫn chịu những áp lực ấy.

Thì liệu bạn có chắc mình sẽ làm khác đi?

Sự đổ vỡ giống như một chiếc ly đã rạn nứt từ sâu bên trong.

Cú va chạm cuối cùng chỉ là giọt nước tràn ly.

Dù bạn có quay lại để đỡ lấy chiếc ly, vết nứt vẫn còn nguyên, và nó sẽ vỡ vào một ngày khác.

Việc "không thể làm tốt hơn"

không phải vì ta kém cỏi, mà vì các biến số của định mệnh đã được sắp đặt sẵn ở thế "bất khả thi".

Ta trách mình ngày xưa sao không bao dung hơn.

Nhưng ngày xưa ta đâu đã trải qua đủ đau thương để học được bài học về sự bao dung?

Ta trách mình sao không kiên nhẫn hơn.

Nhưng ngày xưa ta là một ngọn lửa bùng cháy, làm sao bắt lửa phải tĩnh lặng như nước hồ?

Phiên bản của bạn trong quá khứ đã chiến đấu hết mình với những công cụ thô sơ mà nó
có.

Nó đã yêu hết mình, sống hết mình, và cũng đã sai lầm hết mình.

Đó là quy luật của trưởng thành.

Dưới góc nhìn của Nhân quả và Duyên khởi, mọi sự việc xảy ra đều là kết quả của sự hội tụ đủ đầy các yếu tố.

Khi một mối tình tan vỡ, đó là vì "Duyên" chưa đủ hoặc

"Nghiệp" đã tận.

Chúng ta mắc kẹt trong ảo tưởng kiểm soát.

Ta nghĩ mình là đạo diễn của cuộc đời,

nhưng thực tế, ta chỉ là diễn viên đang nương theo dòng chảy của kịch bản vũ trụ.

Câu nói "Dù quay lại cũng không thể làm tốt hơn"

chính là liều thuốc giải độc cho tâm hồn đang dằn vặt.

Nó giúp ta dừng lại việc phán xét bản thân của quá khứ bằng trí tuệ của hiện tại.

Những gì đã xảy ra là những gì duy nhất có thể xảy ra

Nếu bạn làm "tốt hơn", có lẽ bạn đã không học được bài học xương máu để trở thành con người sâu sắc của ngày hôm nay.

Sự "không trọn vẹn" của quá khứ chính là cái giá cho sự "trưởng thành" của hiện tại.

Nếu quay lại, có thể bạn sẽ giữ được người ấy thêm một đoạn đường.

Nhưng biết đâu, việc đi cùng nhau thêm lại khiến cả hai tổn thương sâu sắc hơn?

Vũ trụ đã ngắt mạch đúng lúc.

Sự chia ly, đôi khi là một dạng bảo vệ từ bi mà ta chưa đủ tầm nhìn để thấu hiểu.

Chấp nhận.

Tha thứ.

Biết ơn.

Thay vì nhìn về quá khứ với đôi mắt tiếc nuối, hãy nhìn nó với lòng trắc ẩn.

Thương lấy đứa trẻ ngây ngô ngày xưa đã loay hoay trong mớ bòng bong.

Nó đã làm tốt nhất trong khả năng của nó rồi.

Khi biết rằng mình không thể thay đổi quá khứ, ta mới thực sự buông tay để nắm lấy hiện tại.

Bạn ơi! Đừng tự trách mình nữa.

Sự dở dang ấy, nỗi đau ấy, là mảnh ghép bắt buộc để hoàn thiện bức tranh linh hồn bạn.

Bạn của ngày hôm qua đã nỗ lực hết sức rồi.

Hãy ôm lấy bạn ấy, vỗ về và nói:

"Cảm ơn vì đã vất vả, giờ thì nghỉ ngơi thôi".

Nếu bạn đã sẵn sàng tha thứ cho chính mình của những ngày xưa cũ, hãy để lại bình luận "Buông tha" để lòng mình được nhẹ nhõm bước tiếp nhé.
 
Bên trên
Tắt Quảng Cáo