TrìnhCa
Tiến sĩ
Có một loại nỗi đau kỳ lạ trên thế gian này, không phải là chia ly trong hận thù, mà là phải tự tay cắt đứt sợi dây liên kết với người mà trái tim ta vẫn còn rung động mãnh liệt.
Ta vẫn yêu, vẫn thương, vẫn muốn che chở, nhưng lý trí lại thì thầm rằng:
"Đã đến lúc phải dừng lại rồi".
Đó là khoảnh khắc ta nhận ra, đôi khi tình yêu không đủ lớn để khỏa lấp những khoảng cách của định mệnh.
Chúng ta thường ví việc cố chấp giữ lấy một mối tình đã rạn nứt giống như việc nắm
chặt một mảnh sành vỡ hay ôm vào lòng một cây xương rồng đầy gai nhọn.
Ta biết nó sắc.
Ta biết nó đau.
Ta biết nó chảy máu.
Nhưng ta sợ buông ra.
Ta sợ cảm giác hụt hẫng khi bàn tay trống rỗng.
Ta sợ đối diện với những ngày dài lê thê cô độc.
Ta sợ phải thừa nhận rằng mình đã bất lực trước duyên phận.
Có những người đến với ta, mang cho ta những ngày nắng đẹp rực rỡ,
nhưng rồi họ lại trở thành cơn bão lớn nhất nhấn chìm tâm hồn ta trong nước mắt.
Ta cứ cố gắng tìm hàng vạn lý do để bao biện cho sự rạn nứt ấy.
Ta tự nhủ "chỉ cần
cố thêm chút nữa", "chỉ cần nhẫn nhịn thêm chút nữa".
Nhưng ta quên mất rằng, một đôi giày đã chật thì dù có cố ních chân vào, mỗi bước đi cũng chỉ toàn là sự hành hạ.
Cảm giác bất lực nhất không phải là không có được,
mà là đang có trong tay nhưng biết rõ nó đang dần tuột mất như nắm cát khô.
Ta nhìn người ấy, vẫn gương mặt ấy, vẫn nụ cười ấy, nhưng sao xa lạ đến thế.
Hai tâm hồn đã trượt khỏi đường ray của nhau, chỉ còn lại sự gượng gạo và trách nhiệm vô hình đè nặng.
Kỷ niệm cũ, lời hứa xưa, thói quen cũ – tất cả như những sợi dây xích trói buộc ta vào quá
khứ, khiến ta không dám bước về phía trước.
Nhưng ta ơi, giữ lại một người không còn thuộc về mình, chẳng khác nào giam cầm cả hai trong ngục tù của sự dằn vặt.
Yêu thương không nên là sự chịu đựng
Vũ trụ vận hành theo quy luật Vô thường và Nhân quả.
Không có gì là mãi mãi, và sự gặp gỡ hay chia ly đều có thời điểm của nó.
Có những người xuất hiện trong cuộc đời ta không phải để đi cùng ta đến cuối con đường,
mà để dạy cho ta một bài học – về sự trưởng thành, về sự trân trọng, về cách yêu thương bản thân.
Khi bài học đã xong, sứ mệnh của họ đã hết, duyên nợ đã cạn, họ buộc phải rời đi để nhường chỗ cho những điều mới mẻ tốt đẹp hơn sắp tới.
Việc ta cố níu kéo chỉ là đang đi ngược lại dòng chảy của tự nhiên,
và lẽ dĩ nhiên, người đi ngược dòng nước bao giờ cũng là người kiệt sức.
Buông tay khi còn yêu không phải là yếu đuối, đó là sự dũng cảm tột cùng.
Đó là khi ta chấp nhận hy sinh cảm xúc cá nhân để trả lại sự tự do cho người, và cũng là cởi trói cho chính mình.
Ta hiểu rằng, nếu cứ tiếp tục, tình yêu sẽ biến thành nỗi ám ảnh,
sự quan tâm sẽ biến thành sự kiểm soát, và những ký ức đẹp sẽ bị bôi xóa bởi những cuộc cãi vã không hồi kết.
Ta chọn buông tay để giữ lại những gì đẹp nhất.
Ta chọn dừng lại để không làm tổn thương nhau thêm nữa.
Ta chọn rời xa để cả hai có cơ hội tìm thấy hạnh phúc thực sự thuộc về mình.
Yêu một người là mong họ hạnh phúc, ngay cả khi hạnh phúc đó không có tên mình.
Đó là cảnh giới cao nhất của tình yêu thương – một tình yêu không chiếm hữu, không vị kỷ.
Đôi khi, vũ trụ tước đi của ta một người ta rất yêu thương, không phải vì vũ trụ tàn nhẫn,
mà vì
Người biết rằng người đó không còn phù hợp với hành trình phát triển linh hồn của ta nữa.
Chỗ trống mà họ để lại không phải là vực thẳm, mà là khoảng không cần thiết để những mầm xanh mới được nảy lộc đâm chồi.
Đừng khóc vì chuyện đã kết thúc, hãy mỉm cười vì nó đã xảy ra.
Hãy cảm ơn người đã đến, đã đi, và đã cho ta biết thế nào là yêu thương, thế nào là đau khổ để trưởng thành.
Gói ghém lại những kỷ niệm vào một góc nhỏ trong tim, khóa lại và bước tiếp.
Phía trước vẫn là bầu trời xanh ngắt, và tin ta đi, sẽ có người trân trọng ta, yêu thương ta
theo cách mà ta xứng đáng được nhận.
Nhưng trước hết, hãy buông đôi tay đang nắm chặt nỗi đau ra đã.




