[ Event T8] Không nghĩ ra tiêu đề.

Abhnvn

Cặc nhỏ
Tôi thích cảm giác buổi chiều tối trở về nhà,có mẹ ở nhà đang chờ chúng tôi.Trong ký ức của tôi mẹ và các anh chị là hình ảnh gần gũi nhất. Nhà chúng tôi anh em đều cách xa tuổi của nhau, chắc vì ba tôi làm xa nhà , tôi là đứa nhỏ nhất nhà. 5t t mới cai sữa,T hay bám mẹ đi đây đi đó.
Thời điểm đó chắc chắn chúng tôi là niềm an ủi duy nhất của mẹ.Trong những phút yếu lòng của một người đàn ông xa nhà, ba tôi đã phải lòng với một người đàn bà khác. Anh chị đi học, t ở nhà với mẹ, có những chiều tôi ngồi chơi 1 góc, mẹ vừa làm lặt vặt vừa nói những lời than thở trách móc thậm tệ về ba ( mẹ nói một mình không có ai ngoài t ở đó ) . Mãi sau t lớn mới hiểu đó là những lời cay đắng tan nát cõi lòng của một người vợ, người mẹ, người đàn bà bị phản bội. Dù là vì tình yêu hay vì gì khác, t chẳng muốn phán xét nhưng chắc chắn một điều ba đã sai với mẹ. Có lẽ thời gian làm nguôi ngoai, làm giảm đi cảm giác đau đớn sau này mẹ có kể lại trong lúc dọn đống sổ sách, tài liệu của ba đã vô tình thấy bức thư tình của họ gửi cho ba.
Anh t đi học xa nhà, chúng t háo hức chào đón mỗi lần a được về, anh t chỉ về dịp hè và Tết. T cũng nhớ những lúc t và mẹ viết thư tay hỏi thăm a. Mỗi lần nhận được thư hồi đáp của a t đọc cho mẹ nghe.
Những buổi trưa nắng t cùng a chị đi tắm ao, mẹ đi lôi về. Cái ao đầy bùn mà chúng t vẫn bơi lội lấm lem hết người.

Những ngày xưa dấu yêu của chúng ta. Chẳng bao giờ quên được.Xem nội dung: 60782
Mặc dù không cùng trang lứa, nhưng luôn thấy ở em một cảm giác đồng cảm nào đó, chắc là cảm giác về sự thiếu hụt.
Lúc còn là cậu bé 4 tuổi. Tao đi tiễn bố ở sân bay Gia Lâm. Trước khi buông tao ra, bố dặn không nói tục chửi bậy, tập đọc để đọc được nhiều truyện vào.
Đấy là lần cuối cùng tao nhìn thấy bố, 2 năm sau người ta đưa ông về trong cái hộp kẽm. Chị tao thấy tao ngơ ngác nên nói bố đây này em ơi.
Thực lòng tao cũng chẳng nhớ và thương bố nhiều, thời gian tao tiếp xúc với ông quá ít. Ông đi biền biệt.
Tao cũng chẳng yêu mẹ nhiều như những người bình thường. Mẹ tao có người khác, bác ruột tao ko vui, nên đưa tao về sống cùng, ông ý là sỹ quan quân đội, cả tuổi thiếu nhi tao theo ông ý lê la và sống trong các khu tập thể quân đội. Khi mẹ tao đưa tao về, do một thời gian không sống cùng nhau, nên tao không thể hoà hợp với mẹ mình. Nhà tao lúc nào cũng thiếu hụt cảm giác đầm ấm, tao lúc nào cũng khát thứ vô hình.
Điều này ảnh hưởng rất nhiều đến nhân sinh của tao. Luôn thấy thiếu hụt và chống chếnh. Thiếu hụt thứ vô hình thì tìm đâu và bù thế nào được. Vì vậy cả tuổi trẻ tao không ngừng làm tổn thương người khác và tổn thương chính mình. 🤔
 

Luật

Tao là gay
Mặc dù không cùng trang lứa, nhưng luôn thấy ở em một cảm giác đồng cảm nào đó, chắc là cảm giác về sự thiếu hụt.
Lúc còn là cậu bé 4 tuổi. Tao đi tiễn bố ở sân bay Gia Lâm. Trước khi buông tao ra, bố dặn không nói tục chửi bậy, tập đọc để đọc được nhiều truyện vào.
Đấy là lần cuối cùng tao nhìn thấy bố, 2 năm sau người ta đưa ông về trong cái hộp kẽm. Chị tao thấy tao ngơ ngác nên nói bố đây này em ơi.
Thực lòng tao cũng chẳng nhớ và thương bố nhiều, thời gian tao tiếp xúc với ông quá ít. Ông đi biền biệt.
Tao cũng chẳng yêu mẹ nhiều như những người bình thường. Mẹ tao có người khác, bác ruột tao ko vui, nên đưa tao về sống cùng, ông ý là sỹ quan quân đội, cả tuổi thiếu nhi tao theo ông ý lê la và sống trong các khu tập thể quân đội. Khi mẹ tao đưa tao về, do một thời gian không sống cùng nhau, nên tao không thể hoà hợp với mẹ mình. Nhà tao lúc nào cũng thiếu hụt cảm giác đầm ấm, tao lúc nào cũng khát thứ vô hình.
Điều này ảnh hưởng rất nhiều đến nhân sinh của tao. Luôn thấy thiếu hụt và chống chếnh. Thiếu hụt thứ vô hình thì tìm đâu và bù thế nào được. Vì vậy cả tuổi trẻ tao không ngừng làm tổn thương người khác và tổn thương chính mình. 🤔
Khổ thân bô lão, nhưng thôi bô lão ơi, phản diện nào mà chả có quá khứ đau buồn.
 

thichgaidep2023

Tao là gay
t vừa gọi hỏi mẹ t có nhà k t về thăm, mẹ t bảo hnay k nấu cơm đâu, về k có gì ăn đâu, bố mẹ đi chơi rồi :( buồn quá :((((((
về làm j tốn cơm tốn nước =))
Tôi thích cảm giác buổi chiều tối trở về nhà,có mẹ ở nhà đang chờ chúng tôi.Trong ký ức của tôi mẹ và các anh chị là hình ảnh gần gũi nhất. Nhà chúng tôi anh em đều cách xa tuổi của nhau, chắc vì ba tôi làm xa nhà , tôi là đứa nhỏ nhất nhà. 5t t mới cai sữa,T hay bám mẹ đi đây đi đó.
Thời điểm đó chắc chắn chúng tôi là niềm an ủi duy nhất của mẹ.Trong những phút yếu lòng của một người đàn ông xa nhà, ba tôi đã phải lòng với một người đàn bà khác. Anh chị đi học, t ở nhà với mẹ, có những chiều tôi ngồi chơi 1 góc, mẹ vừa làm lặt vặt vừa nói những lời than thở trách móc thậm tệ về ba ( mẹ nói một mình không có ai ngoài t ở đó ) . Mãi sau t lớn mới hiểu đó là những lời cay đắng tan nát cõi lòng của một người vợ, người mẹ, người đàn bà bị phản bội. Dù là vì tình yêu hay vì gì khác, t chẳng muốn phán xét nhưng chắc chắn một điều ba đã sai với mẹ. Có lẽ thời gian làm nguôi ngoai, làm giảm đi cảm giác đau đớn sau này mẹ có kể lại trong lúc dọn đống sổ sách, tài liệu của ba đã vô tình thấy bức thư tình của họ gửi cho ba.
Anh t đi học xa nhà, chúng t háo hức chào đón mỗi lần a được về, anh t chỉ về dịp hè và Tết. T cũng nhớ những lúc t và mẹ viết thư tay hỏi thăm a. Mỗi lần nhận được thư hồi đáp của a t đọc cho mẹ nghe.
Những buổi trưa nắng t cùng a chị đi tắm ao, mẹ đi lôi về. Cái ao đầy bùn mà chúng t vẫn bơi lội lấm lem hết người.

Những ngày xưa dấu yêu của chúng ta. Chẳng bao giờ quên được.Xem nội dung: 60782
like ủng hộ m cái động viên, bài thằng 2 trứng kia hay hơn
 
Bên trên
Tắt Quảng Cáo