Có ảnh 🌸'Âm dương' là đạo của trời đất, nguyên tắc của vạn vật, cha mẹ của biến hóa, cội nguồn của sinh tử.🌸

TrìnhCa

Tiến sĩ


🌸Âm – Dương là cội nguồn sinh tử.
Giữ được cân bằng, bạn giữ được cả đời mình.

Hãy thử nhìn lại vũ trụ này...
Ngày và đêm thay phiên nhau.

Mưa và nắng đắp đổi.

Mùa đông để ủ mầm, mùa xuân để vươn chồi.

Không một thứ gì có thể tồn tại một mình.

Mọi sự sống đều dựa vào cân bằng.

Vạn vật tồn tại được trên đất này là nhờ cân bằng Âm Dương.

Âm là tĩnh – nuôi dưỡng – bên trong.

Dương là động – phát triển bên ngoài.

Khi cân bằng, cây cối xanh tươi, con người khỏe mạnh.

Khi lệch lạc, đất khô cằn, cơ thể sinh bệnh, tâm hồn bất an.

Nghĩ mà xem, chúng ta lao đầu vào công việc (dương) nhưng quên nghỉ ngơi (âm).

Ăn uống dư thừa (âm) mà lại ít vận động (dương).

Cái giá phải trả là thân bệnh, tâm loạn.

Muốn sống lâu, sống khỏe, bí quyết không phải ở thuốc men, mà ở nghệ thuật cân bằng.

Có câu nói:

“Cái gì thái quá sẽ diệt chính nó."

Ngọn lửa bùng quá sáng, tự đốt mình mà tàn.

Dòng nước chảy quá xiết, tự vỡ bờ mà loạn.

Con người cũng vậy.

Khi dương quá, ta lao như mũi tên, tưởng mạnh mẽ, nhưng sớm kiệt quệ.

Khi âm quá, ta chìm xuống như đá nặng, tưởng an toàn, nhưng sớm mục ruỗng.

Người xưa nhắc:

“Hư bất bổ, thực bất tả, âm dương thất điều, bách bệnh giai sinh.”

nghĩa là khi mất điều hòa, trăm bệnh đều khởi.

Và Nietzsche cũng từng nói:

"Ai sống mà không có nhịp điệu, người đó sớm hay muộn sẽ bị chính cuộc đời nghiền nát."

Vậy thế nào là “vừa đủ”?

Là biết làm việc để trưởng thành, không phải để tự hủy hoại.

Là biết nghỉ ngơi để tái tạo, không phải để buông xuôi.

Là biết yêu để nâng đỡ, không phải để siết chặt.

Là biết cho đi, nhưng cũng biết giữ lại một phần cho chính mình.

Có câu ngạn ngữ Nhật:

“Cây tre biết cúi mình trước gió nên mới đứng vững qua bão tố.”

Đó chính là bí mật của cân bằng: mềm mại mà không yếu, kiên định mà không cứng.

Trong đời sống hiện đại, ta dễ rơi vào cực đoan:

Bận rộn đến mức đánh đổi cả sức khỏe, nghĩ rằng đó là thành công.

Hay thụ động, buông xuôi, để mặc cuộc đời cuốn đi, nghĩ rằng đó là an phận.

Nhưng thật ra, cả hai đều là sự lệch lạc.

Cân bằng không phải là đứng yên, cũng chẳng phải “nửa nọ nửa kia".

Cân bằng là một nghệ thuật sống động – biết khi nào tiến, khi nào dừng, khi nào cứng, khi nào mềm, khi nào nói, khi nào im.

Cuối cùng, ta nhận ra:

“Con người không chết vì vất vả, mà chết vì mất cân bằng."

Thứ giết ta không phải là biến động ngoài kia, mà là sự lệch lạc trong từng lựa chọn mỗi ngày.
🌸🌸
 
Bên trên
Tắt Quảng Cáo