meomeooi
Yếu sinh lý
Bố mẹ t mất từ lúc hai ae còn bé , hai ae ở với ông bà nội đến khi ông bà đi hết thì hai ae nương tựa lẫn nhau . A tao hiền lành chăm chỉ , k chơi bời , thương vợ và hai ae rất hòa thuận . Anh t lấy vợ năm 24t , chị dâu t thì k có gì để chê , dễ thương chăm chỉ , hiền , nấu ăn ngon . Một tgian sau t quyết định đi xkld bên đông Âu theo chính sách bên lao động thương binh . Anh và chị đều ủng hộ . Tiền lương t gửi cho anh chị 1/3 coi như biếu . Không may a mất trong 1 vụ tngt . Lúc đó chị dâu đang mang bầu tháng thứ 5 . Anh đi vào buổi chiều mưa phùn , anh chưa thể nhìn mặt đứa con của mình . Chị dâu t khóc mấy ngày mấy đêm . T ở lại vn gần 1 năm cho tới khi chị dâu sinh và sk ổn định . Mặc dù k nỡ nhưng t phải quay lại đông Âu làm việc . Tgian đó t vẫn gửi tiền về và gọi hỏi thăm chị cũng như nhìn đứa cháu lớn lên từng ngày . Từ ngàu đó tới nay đã 10 năm và t quyết định về hẳn lập nghiệp , cũng như tính chuyện kết hôn. A trai mất 10 năm r nhưng hai mẹ con k về hẳn ngoại , chị cũng chẳng tái giá , vẫn ở trong ngôi nhà cấp 4 cũ . Dù nhiều lần bố mẹ đẻ và t khuyên chị hãy đi bước nữa nhưng chị chỉ cười và bảo k muốn . T cũng 35t r , t rất thương chị dâu và muốn chăm sóc cho chị và cháu . T nghe ngta bảo em chồng mà lấy chị dâu là trái với luân thường đạo lí . Nhưng sâu thâm tâm t chỉ muốn cho chị hạnh phúc cho cháu có hơi ấm của ng cha và hơn hết t tin anh trai ở bên kia thế giới cũng tin tưởng và hài lòng khi t chăm sóc chị thay vì chị đi lấy người khác . Cháu t sau này cũng phải lớn và k thể sống mãi với mẹ đc , thấy chị lủi thủi t lại thương . Giờ t k biết mở lời sao nữa . Chị dâu cũng rất quý t . T sợ chị không đồng ý cũng ngại mà chị đồng ý thì k biết nên nói với bên gia đình chị và hàng xóm như nào nữa . Thật ngang trái ...




