Chiều Mác Cơ Va

izalco

Yếu sinh lý
Vụ bắt giữ tàu Bella 1 ở Bắc Đại Tây Dương không chỉ là một đòn giáng vào hệ thống né cấm vận của Nga, mà còn là màn lột mặt nạ đầy cay đắng đối với tham vọng quyền lực của Vladimir Putin.
Hơn một phần tư thế kỷ nắm quyền, Putin luôn nuôi ảo tưởng được Washington nhìn nhận như một đại cường ngang hàng với Mỹ, giống thời Liên Xô. Nhưng thực tế vừa qua cho thấy Nga đã bị đối xử như một kẻ yếu thế, bị Mỹ thẳng tay gạt phăng không chút do dự.
Điện Kremlin đã dốc hết “đạo cụ” còn lại để cứu Bella 1: cho treo cờ Nga, gấp rút đưa vào sổ đăng bạ, gửi công hàm ngoại giao cảnh cáo Washington, rồi điều cả tàu ngầm và chiến hạm ra hộ tống. Tất cả đều vô nghĩa. Mỹ, với sự phối hợp công khai của Anh, vẫn tiến hành bắt giữ con tàu ngay trước mắt lực lượng Nga.
Đó không còn là vấn đề pháp lý hay hàng hải, mà là một thông điệp chính trị trần trụi: Mỹ không coi Nga là đối thủ ngang tầm, đặc biệt tại Tây bán cầu.
Đau đớn hơn cho Putin là sự việc này tiếp nối một chuỗi thất bại: ông ta không cứu nổi Assad ở Syria, không giữ được Maduro ở Venezuela, và giờ đây thậm chí không bảo vệ nổi một tàu chở dầu rỉ sét giữa đại dương. Tham vọng “cường quốc toàn cầu” của Nga ngày càng giống câu chuyện con ếch cố phình mình to bằng con bò – càng phô trương, càng lộ rõ sự chênh lệch thực lực.
Trong bối cảnh đó, phản ứng từ các tay chân và chính khách diều hâu của Putin càng trở nên bi hài. Họ rống họng kêu gọi trả thù, có kẻ còn công khai đòi đánh chìm tàu tuần duyên Mỹ để “rửa nhục” cho Bella 1. Những lời hò hét ấy nghe thì dữ dằn, nhưng lại phơi bày một sự mù quáng nguy hiểm. Đối đầu quân sự trực tiếp với Mỹ không phải là trò biểu diễn trên truyền hình Nga, mà là con đường dẫn tới thảm họa. Trong một kịch bản thực sự, các tàu Nga – và cả những người đang gào thét trên ghế nghị sĩ – có thể biến mất chỉ trong vài phút, trước khi kịp hiểu điều gì đã xảy ra.
Sự thật là Mỹ đã triển khai tàu săn ngầm và lực lượng vượt trội đến khu vực từ trước, nắm thế chủ động tuyệt đối. Nga không có ưu thế về công nghệ, hậu cần hay liên minh để leo thang mà không tự sát về mặt chiến lược. Những tiếng kêu gọi trả thù vì thế chỉ mang giá trị tuyên truyền nội địa, nhằm che giấu cảm giác bất lực và sỉ nhục mà Điện Kremlin đang phải nuốt xuống.
Vụ Bella 1 là lời cảnh báo lạnh lùng không chỉ cho Nga, mà cho tất cả các đối tác và “chư hầu” của Moscow: khi khủng hoảng thực sự xảy ra, Putin có thể lớn tiếng, nhưng ông ta không đủ sức bảo vệ ai cả. Còn những kẻ hò hét đòi đối đầu với Mỹ, nếu không phải đang tự lừa mình, thì đơn giản là chưa hiểu rằng cái giá của sự liều lĩnh ấy có thể là mạng sống – và là sự kết thúc hoàn toàn của ảo tưởng về một nước Nga ngang hàng với Hoa Kỳ.
 
Bên trên
Tắt Quảng Cáo