TrìnhCa
Tiến sĩ
2000, 2005 tưởng rằng né được vay mua nhà, vay mua xe là thoát khỏi sự khống chế của tư bản?
Suy nghĩ đó quá ngây thơ.
Tư bản cực kỳ linh hoạt và biến hóa.
Bạn không ăn “đòn cứng”, nó sẽ đổi sang “đòn mềm”.
Ngày trước,
vay mua nhà, mua xe ít nhất còn đổi lại được một căn nhà, một chiếc xe.
Còn bây giờ, những cái bẫy mới không chỉ rút cạn ví tiền của bạn,
mà điều đáng sợ nhất là cắt đứt luôn cơ hội lật ngược số phận.
Với thế hệ 80–90, tư bản chơi bài rất thẳng:
30-50 năm vay nhà, vài năm vay xe, trói con người vào công việc, không dám nghỉ, không dám đổi hướng.
Nhưng 2000-2005 không còn mắc bẫy này nữa.
Họ nhìn thấu:
nhà không còn là nhu cầu sống còn, xe chỉ là phương tiện.
Và họ tưởng mình rất “tỉnh”.
Thực tế, họ đã rơi vào một cái bẫy sâu hơn.
Đánh trúng khát vọng tự do kiếm tiền nhanh, tư bản đã giăng ra ba chiếc bẫy mới, liên hoàn, còn đáng sợ hơn vay nhà vay xe.
Bẫy thứ nhất:
“Tự do” bị đánh tráo khái niệm Tự do thật sự là gì?
Là bạn nắm quyền kiểm soát thời gian, thân thể và hướng đi cuộc đời mình.
Nhưng tư bản định nghĩa lại tự do thành:
muốn làm gì thì làm, check-in quán hot, mua đồ limited, xem phim mới nhất, chơi game hot nhất, trải nghiệm cảm giác lạ.
Nghe thì sướng.
Nhưng phía sau là chiêu "giải trí ru ngủ”.
Cho bạn chút kích thích cảm giác để bạn chìm đắm, lười suy nghĩ, không phản kháng, rồi ngoan ngoãn bị dẫn dắt.
Bạn dùng thời gian rảnh lướt video ngắn, dùng lương mua hàng hiệu, quán trend, dùng năng lượng cho những “trải nghiệm”.
Bề ngoài là "đời tôi tôi quyết",
nhưng thực chất là tự nguyện giao quyền kiểm soát cho tư bản.
Thực chất là không còn thời gian học kỹ năng, không tích lũy vốn, không suy nghĩ tương lai.
Đến lúc nhận ra, bạn đã tự tay từ bỏ tự do thật, còn tưởng mình lời to.
Bẫy thứ hai:
“Thành công học" đổi bao bì
Nói chuyện yêu đương, hôn nhân nhiều người trẻ thấy phiền.
Nhưng nhắc đến “nửa năm giàu nhanh”, “thu nhập trăm triệu/tháng" mắt sáng rực.
“Kiếm tiền” thành khẩu hiệu.
“Tình yêu sao bằng kiếm tiền” thành chân lý.
Tư bản hiểu rất rõ tâm lý này.
Nó khoác áo mới cho thành công học:
"tự truyền thông”, “thương mại điện tử xuyên biên giới”, “nghề tay trái bắt buộc".
Những khóa “làm content kiếm chục triệu",
“người mới lật đời", "00 sau 95 làm CEO"
bản chất đều giống nhau: vẽ bánh – bán khóa – cắt lúa.
Cách làm giàu thật sự, ai lại đi rêu rao khắp nơi?
Người trẻ bị tẩy não, tưởng thiếu "bí quyết", thế là mua khóa, đóng học phí, nộp tiền nhượng quyền.
Tiền mất, nợ tăng, vẫn đứng yên tại chỗ.
Tệ hơn: tâm lý nóng vội, coi thường nền tảng, mơ một bước lên trời.
Đến tuổi đáng lẽ phải tích lũy nhất thì đã bị lãng phí.
Bẫy thứ ba:
Chủ nghĩa tiêu dùng “luộc ếch”
Ngày xưa tiêu dùng rất thẳng: mua nhà, mua xe, hàng xa xỉ.
Bây giờ nâng cấp thành “xâm nhập nhỏ giọt”.
“Dùng trước trả sau” là ví dụ điển hình.
Mua chai nước tương cũng trả góp nghe tiện, nhưng thực chất là vay tiêu dùng trá hình.
Mỗi khoản nhỏ không áp lực, nhưng cộng lại thì vượt kiểm soát.
Mỗi tháng vài chục không đáng bao nhiêu, nhưng cộng thành con số lớn.
Lương tưởng nhiều, trừ hết vẫn trắng tay.
Đáng sợ nhất là mất cảm giác với tiền.
Chi tiêu nhỏ, nhiều lần, lâu dài đến khi sao kê mới tá hỏa: đã thành người làm ra bao nhiêu tiêu hết bấy nhiêu, thậm chí nợ nần, xấu tín dụng.
Ba cái bẫy này khóa chặt nhau:
Tự do sai → không lớn lên Thành công giả → nóng vội Tiêu dùng nâng cấp → không tích lũy
Chỉ cần rơi vào, muốn ngóc đầu rất khó.
Ngày xưa tư bản cần 30 năm vắt kiệt một người,
giờ chỉ cần vài năm nợ nần + mất ý chí.
Vậy đâu là con đường đúng?
Tự do thật: có đủ bản lĩnh để nói "không",
làm chủ thời gian và cuộc đời mình.
Thành công thật: không có lối tắt, chỉ có tích lũy bền bỉ.
Tiêu dùng tỉnh táo: phân biệt đầu tư- cần thiết- lãng phí.
Tiền bạn tiết kiệm được là vũ khí.
Kỹ năng bạn có được là chìa khóa mở ra con đường sống mới.
Thời đại này không dễ cho người trẻ.
Nhưng tỉnh táo, hiểu luật chơi, quy hoạch lý trí, bạn vẫn tìm được con đường của riêng mình.




