TrìnhCa
Tiến sĩ
Mà vì quân hậu xứng tầm với vua,
nên vua mới trao quyền quyết định cho hậu thôi.
Em không biết chơi cờ... nhưng em tin:
quân hậu có quyền năng sau vua.
Và không có hậu thì cờ phế.
Cuộc trò chuyện bắt đầu từ đó. Nhẹ. Chậm.
Nhưng đủ làm người đối diện phải im lặng rất lâu.
Không phải vì lời nói quá sắc,
mà vì nó chạm đúng vào những điều người từng đi qua nhiều ván cờ đời đều hiểu
chỉ là hiếm khi dám nói ra.
Tôi đã ngồi đối diện cô ấy, trong một không gian đủ yên lặng để nghe rõ tiếng, trái tim trong lồng nngực và suy nghĩ của chính mình.
Cô nói mình không biết chơi CỜ.
Nhưng cách cô nhìn về một bàn cờ...
là cách của người hiểu rất rõ vị trí của bản thân trong một cuộc chơi dài hạn.
Trên bàn cờ,
vua chưa bao giờ thật sự mất quyền lực.
Quyền lực của vua vốn bất biến
không ai có thể lấy đi.
Chỉ là...
khi quân hậu đứng đúng vị trí,
có những nước đi không cần vua phải lên tiếng.
Không phải vì vua yếu đi.
Mà vì đã gặp đúng Hậu.
Quyền quyết định khi ấy được trao bằng sự tin cậy, chứ không phải bằng áp đặt.
Cô nói tiếp, rất khẽ:
quân Hậu không tranh ngôi, không vượt cấp, không cần được gọi tên.
Chỉ lặng lẽ giữ cho ván cờ còn chiều sâu, còn sức sống, còn lý do để tiếp tục.
Một bàn cờ không có Hậu...
chưa chắc đã thua.
Nhưng là phế.
Vẫn tồn tại.
Vẫn có luật chơi.
Nhưng mất linh hồn.
Mất nhịp điệu.
Và mất cả động lực để đi tiếp.
Tôi nghe, và hiểu rất rõ điều cô ấy không nói ra.
Không phải mọi cuộc rời đi đều vì thiếu khả năng.
Có những cuộc rời đi vì chưa đủ tư cách để giữ một quân Hậu ở lại.
Không phải vì không thể che chở.
Mà vì chưa xứng đáng để trở thành điểm đến.
Ta có thể giúp ai đó vượt qua một cơn bão.
Nhưng không phải ai cũng đủ bản lĩnh để trở thành nơi trú mưa cả đời.
Ta có thể đứng cạnh họ một đoạn đường.
Nhưng không phải lúc nào cũng có quyền nhận mình là nhà.
Và tôi tin người phụ nữ ấy cũng hiểu rất rõ giá trị của mình.
Giá trị không nằm ở việc giành quyền.
Không nằm ở việc được gọi tên.
Mà ở chỗ:
khi cô hiện diện, ván cờ trở nên đáng chơi hơn.
Và khi cô rời đi,
lúc đó mới lộ ra một sự thật rất đau:
Không phải vị vua nào
cũng đủ tầm
để giữ một quân Hậu có tầm ở lại.
Đó không phải câu chuyện tình cảm.
Đó là câu chuyện về đẳng cấp, vị trí, và sự tự trọng.
Trong chu kỳ mới này, tôi hiểu rõ hơn bao giờ hết:
Không phải ai bước vào đời mình cũng cần giữ lại.
Và không phải ai im lặng rời đi cũng là mất mát.
Có những quân cờ ra đi để giữ nguyên giá trị của chính họ.
Và có những ván cờ kết thúc không phải vì thua mà vì không còn xứng đáng để chơi tiếp.
Bạn đã từng ở vị trí nào trên bàn cờ ?




