TrìnhCa
Tiến sĩ
Yêu thương phải hết lòng.
Rời đi phải dứt khoát.
Hết lòng – để không phải hối tiếc.
Dứt khoát – để không phải đau lòng.
Yêu – là dốc cả tim.
Buông – là dốc cả dũng khí.
Bởi lẽ,
nếu đã từng thương một người bằng tất cả chân thành thì dù kết thúc có đau đến đâu, ta vẫn không hối tiếc.
Hết lòng – để không phải dằn vặt.
Dứt khoát – để không phải dở dang.
Trong đời người, duyên gặp là ngẫu nhiên
nhưng duyên giữ lại là một sự lựa chọn.
Có những người đi ngang qua đời ta chỉ để dạy ta biết cách yêu và cũng để dạy ta biết khi nào nên rời đi.
“Chân tình không cần nhiều lời, chỉ cần đủ lòng.”
Yêu hết lòng không phải để đòi hỏi đền đáp,
mà để khi nhìn lại, ta có thể mỉm cười - rằng mình đã từng sống thật với cảm xúc của mình.
Còn khi phải rời đi, hãy đi bằng tất cả sự bình thản có thể.
Không phải vì hết thương mà vì người ấy đã không còn thuộc về hành trình của mình nữa.
Đôi khi, buông không phải là mất.
Buông là giữ lại phần thanh thản cuối cùng – cho cả hai.
Bởi có những người, giữ càng chặt chỉ càng đau
mà buông đúng lúc – lại là một cách yêu rất nhân từ.
“Tình sâu đến mấy, sai người cũng chỉ là tổn thương.
Thương nhiều đến đâu, sai thời điểm cũng chỉ là tiếc nuối.”
Người trưởng thành không yêu để nắm giữ,
mà yêu để hiểu, để cùng nhau lớn lên và nếu không thể, thì học cách rời đi trong ấm áp.
Hết lòng – để không hối hận.
Dứt khoát – để không tổn thương.
Đó là hành trình của một người học cách yêu và học cách buông.
Giống như cánh hoa rơi khi gió thổi – không oán gió, cũng chẳng tiếc xuân,
bởi đã từng là một mùa hoa rực rỡ nhất trong đời nhau.
Nhưng cũng từ giây phút hoa lìa cành, người ta học được rằng:
không có điều gì thật sự thuộc về mình – kể cả những điều từng nắm rất chặt.
Thời gian không lấy đi ai cả, nó chỉ trả con người về đúng vị trí mà họ thuộc về.
Và ta – nếu đủ tĩnh tại – sẽ hiểu rằng:
có những mối tình sinh ra không để đi cùng nhau, mà để dạy ta biết yêu một cách trưởng thành hơn.




