Kiến thức Chuyện củ

izalco

Yếu sinh lý
HOÀNG HẬU BẤT HẠNH NHẤT
TRONG LỊCH SỬ VIỆT NAM

Sách “Đêm giữa ban ngày” của Vũ Thư Hiên, con của Vũ Đình Huỳnh, thư ký của ông Uncle Lake.
“Hồi ký chính trị của một người không làm chính trị” 1997, trang 263-265.
Vũ thư Hiên bị bắt 1967 và trả tự do 1976 ống bị tù oan trong vụ án “Xét lại”
–––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––

Một tấn thảm kịch có tính cách tượng trưng cho một sự đổ vỡ lớn của một nền đạo đức và rộng ra, của một thời đại… (“Đêm giữa ban ngày” của Vũ thư Hiên, trang 263…)

Cha tôi sai tôi chở ông lên đường Cổ Ngư cũ về phía Chèm. Tới dốc lên đê, ông bảo tôi dừng xẹ..

– Con nhớ lấy chỗ này, quãng gốc cây thứ tư và thứ năm từ trên đê đổ xuống – cha tôi chỉ tay về phía trước – Nơi này đã xảy ra một tấn thảm kịch mà rồi đây con phải tìm hiểu để mà viết. Nó là tấn thảm kịch có tính chất tượng trưng cho một sự đổ vỡ lớn của một nến đạo đức và rộng ra, của một thời đạị.. Mắt cha tôi mờ đi. Giọng ông đứt quãng.

– Con không hiểu bố muốn nói gì…

– Lúc này con không hiểu cũng được, hiểu bây giờ vừa sớm, vừa nguy hiểm. Việc của bố là đánh động trí nhớ của con, bắt nó ghi lại một lời nói không rõ ràng để đừng quên, sau này… Thôi ta về.

Trên đường về nhà, cha tôi không nói thêm lời nào nữạ. Tôi cũng không dám hỏị. Nếu cha tôi đã không nói, có nghĩa là hỏi cũng vô ích. Ông Nguyễn Tạo đã giải đáp cho tôi câu hỏi đó, nhiều năm về sau:

– Bố anh không muốn kể vì vào thời câu chuyện xảy ra, bố anh không còn làm việc với bác Hồ nữa, bố anh mình không nắm rõ, không trực tiếp biết sự việc, không biết chi tiết, kể không đầy đủ, không khách quan. Hoặc giả, bố anh sợ anh biết câu chuyện quá sớm thì hại cho anh… Nhưng bố anh muốn có lúc anh sẽ viết ra. Bố anh bảo tôi kể cho anh nghe cũng không ngoài ý đó.

– Bác biết ?

Ông gật đầu.

– Không phải mình tôi biết. Còn nhiều người biết. Những người trong nghành công an ở cấp vụ hồi bấy giờ đều biết cả…

– Vậy chuyện gì đã xảy ra ở dốc Chèm, thưa bác?

– Một vụ án mạng oan khuất.

– Ở nơi bố cháu chỉ cho cháu?

– Ở đó. Một người đàn bà bị xe cán chết, nhưng không phải thế, mà là xác của người đó.

– Một hiện trường giả?

Ông thở dài, ngậm ngùi:

– Người đàn bà đó tên là Nông Thị Xuân, quê ở huyện Hòa An, tỉnh Cao Bằng. Chị Xuân này rất xinh gái, da trắng nõn, miệng tươi như hoa, được Ban Bảo vệ Sức khỏe trong tỉnh tuyển vào trông nom sức khỏe cho Bác Hồ…

– Thời gian nào, thưa bác?

– Sau khi hòa bình lập lại, khoảng năm 1955…

– Cùng được tuyển một lúc với chị Xuân, còn có hai người em gái chị ta, em họ, cũng là con cái gia đình gốc cách mạng cả. Họ được bố trí ở trong một ngôi nhà ở Phố Hàng Bông Thợ Nhuộm, sát đường Quang Trung. Thông thường Trần Quốc Hoàn tự thân đưa chị Xuân vào gặp Bác, sau đó lại đưa về…

– Mỗi lần như vậy chị ta ở lại bao lâu?

– Không chừng. Có khi chỉ một đêm, có khi đôi ba hôm… Người đàn bà này rất được lòng Bác. Họ có với nhau 2 đứa con. Đứa con gái, con của chị, được Bác đặt tên là Trinh. Đứa sau, con trai, được đặt tên là Trung, Nguyễn Tất Trung. Về sau này thằng Trung được Bác ủy thác cho Vũ Kỳ chăm sóc, coi như con ruột… Có người nói chỉ có thằng Trung mới là con đích thực. Việc này tôi không rõ lắm.

Tôi sững sờ. Lại thêm một bí mật tôi được biết trong những bí mật được giữ rất kín.

– Như vậy, có thể coi như Nông Thị Xuân là Hoàng hậu cuối cùng trong lịch sử Việt Nam?

Ông cười chua chát: Có thể coi là như vậỵ Và là bà hoàng hậu bất hạnh nhất trong lịch sử Việt Nam. Bất hạnh vì không một ngày được thừa nhận là hoàng hậu, vì đẻ ra những đứa con không được gọi cha ruột của nó bằng cha… tất cả diễn ra trong sự lén lút nhục nhã như thể đó là những đưa con tội lỗị

– Ai đã giết Nông Thị Xuân?

– Đừng vội, cháu nghe đã. Hãy ghi nhận sự việc này: Vào một buổi sáng mùa hè năm 1961 hay 1960 nhỉ, người ta thấy có xác một người đàn bà bị xe cán chết ở dốc Cổ Ngư lên Chèm. Xác chết được đưa vào bệnh viện Việt Đức, được nhận dạng. Đó là Nông Thị Xuân. Nhưng xác không được mổ theo thường lệ mà bị chôn cất vội vã, theo lệnh của Trần
 
Bên trên
Tắt Quảng Cáo