TrìnhCa
Tiến sĩ
Có một sự thật mà càng lớn bạn càng nhận ra:
Không phải làm nhiều việc tốt là đời sẽ nhẹ.
Không phải sống tử tế là tâm sẽ yên.
Có người cả đời làm từ thiện, nhưng lòng vẫn đầy oán giận.
Có người cúng dường rất nhiều, nhưng chỉ cần bị xem thường, tâm liền bất an.
Vấn đề không nằm ở bạn làm bao nhiêu, mà là bạn làm bằng tâm gì.
Người xưa gọi đó là sự khác nhau giữa phước đức và công đức.
Bạn giúp người gặp nạn.
Bạn cho đi khi còn đủ.
Bạn sống đàng hoàng, không hại ai.
Phước đức đủ, đời bạn sẽ “dễ” hơn một chút:
Ít bệnh hơn
Ít tai nạn hơn
Gặp chuyện thường có người giúp đỡ
Nhưng phước đức chỉ thay đổi hoàn cảnh, không thay đổi nội tâm.
Nên mới có chuyện:
Người giàu sang mà đêm về vẫn trằn trọc
Người đủ đầy mà trong lòng luôn thấy thiếu
Công đức không đến từ việc cho ai cái gì, mà từ việc bạn buông được bao nhiêu trong lòng:
Buông mong cầu
Buông hơn thua
Buông việc lúc nào cũng muốn người khác hiểu mình
Phật từng dạy: "Vạn pháp do tâm sinh, vạn pháp do tâm diệt."
Khi tâm còn chấp, dù phước nhiều đến đâu, khổ vẫn sinh.
Khi tâm biết buông, dù đời chưa đổi, bạn đã nhẹ hơn rất nhiều.
Người kiểu này làm nhiều, nhưng lòng luôn mệt.
Cảm thấy thiệt thòi
Cảm thấy đời không công bằng
Vì sâu bên trong, họ vẫn đang chấp công:
Cho đi nhưng mong nhớ ơn
Hy sinh nhưng mong người khác hiểu
Mong mà không được gọi là khổ liền sinh.
Ngược lại, người có công đức sống khác hẳn:
Không cần đời phải công bằng
Chỉ cần tâm mình không lệch
Họ hiểu: mỗi người đều trả nhân quả của chính mình, không ai nợ ai điều gì.
Vậy nên họ sống nhẹ: không oán, không hằn, không mang chuyện cũ theo suốt đời.
Hoa có thể nở rực rỡ, nhưng gió lớn là rụng.
Gốc không phô trương, không ai khen, nhưng giúp cây đứng vững qua bão.
Câu trả lời đơn giản nhưng không dễ:
Làm việc thiện bằng tay, tu sửa bản thân bằng tâm.
Cho đi, nhưng đừng ghi sổ trong lòng
Giúp người, nhưng đừng mang cảm giác mình cao hơn
Mỗi lần buông chấp, bạn tích công đức.
Mỗi lần làm điều tốt mà không kể, bạn gieo phước đức.
Rồi sẽ đến một ngày, bạn nhận ra:
Không phải sống tốt để đời đối xử tử tế.
Mà sống tốt để tâm mình không còn mỏi mệt.
Khi tâm yên, đời tự khắc bớt sóng gió.




