TrìnhCa
Tiến sĩ
Không phải vì đi chùa mà chia tay.
Mà vì khi đứng trước ánh sáng, nhân duyên thật tự hiện hình.
Nhiều người vẫn sợ.
Sợ dẫn người yêu đi lễ rồi... mất nhau.
Sợ bước vào chốn linh thiêng thì duyên bỗng rạn nứt.
Nhưng sự thật là, không phải Phật chia lìa ai,
chỉ là khi tâm đủ tĩnh,
những điều không thật sẽ không còn chỗ để ẩn náu.
Khi đứng trước Phật, trước Thánh, trước gia tiên,
trường khí nơi ấy rất trong, rất sáng.
Nó không dung cho sự gượng ép, không che chở cho những mối quan hệ níu giữ vì sợ cô đơn, vì thói quen, hay vì chưa đủ can đảm rời đi.
Nếu hai người đến với nhau khi duyên đã cạn,
khi nhân quả chưa đủ chín,
khi tâm không đồng, đức không cùng, đường sống không chung,
thì sau lễ bái, cái "không hợp” ấy sẽ tự bộc lộ.
Có khi là một cuộc cãi vã không lý do.
Có khi là cảm giác lạnh đi rất nhanh.
Có khi là một người bỗng thấy không còn lý do để ở lại.
Nhiều người gọi đó là bị cản, bị quở.
Nhưng thật ra, đó là được thương.
Phật không tách ai ra khỏi đời ai.
Phật chỉ soi sáng để ta không bước tiếp vào một đoạn đường mà càng đi càng khổ.
Chia tay sớm là nhẹ nghiệp.
Còn cố giữ mới là trả giá bằng nhiều năm tổn thương.
Có những mối quan hệ tồn tại được trong đời thường vì còn che bằng cảm xúc, bằng dục, bằng nhu cầu.
Nhưng khi đứng trước bàn thờ,
trước Tam Bảo,
trước gia tiên,
chỉ còn lại sự thật của nhân duyên.
Nếu một người có căn tu, người kia thì không.
Nếu một người hướng thiện, người kia còn nhiều lực kéo xuống.
Nếu đơn giản là không cùng con đường về sau.
Thì linh khí sẽ tự đẩy ra, nhẹ nhàng, tự nhiên, không cần ai làm gì cả.
Những người có căn tâm linh, có duyên tu, chuyện này lại càng rõ.
Không phải ai cũng bước được vào đời họ.
Không phải vì người kia xấu,
chỉ là không cùng tầng nhân quả để đi xa.
Gia tiên không phải là các cụ quanh quẩn để phù hộ hay phá duyên.
Gia tiên là dòng nghiệp huyết thống, nơi phước và nghiệp truyền qua nhiều đời.
Khi mình cúi đầu lễ, tâm lắng xuống, những duyên không cùng đường tự rời đi.
Vì thế,
chia tay sau khi lễ bái không phải là mất mát, mà là được thương.
Thương để không đi sai đường.
Thương để không trả giá bằng nhiều năm khổ về sau.
Nếu là duyên thật, đi chùa càng an, càng bền.
Nếu là duyên giả, ánh sáng chỉ giúp ta thấy sớm hơn.
Không có ai can thiệp vào yêu đương của bạn cả.
Chỉ có sự thật được nhìn rõ hơn mà thôi.
Và có những cuộc chia tay, nhìn thì đau,
nhưng thực chất, là một lần được cứu.




