TrìnhCa
Tiến sĩ
Có những ngày, ta đi qua cuộc đời như một cơn gió mệt mỏi.
Giữa những được – mất, hơn thua, lòng ta bị kéo căng đến rách nát.
Ta níu lấy điều mình cho là đúng,
giận điều mình cho là sai,
khổ vì điều mình không thể đổi thay.
Và rồi,
một khoảnh khắc nào đó, giữa cơn tuyệt vọng hay im lặng của nỗi đau,
ta chợt thấy mọi kháng cự chỉ khiến bản thân chìm sâu hơn.
Khi tâm không còn sức vùng vẫy, khi những đòi hỏi trong ta dần im hơi...
bỗng nhiên, ta nghe được một thứ âm thanh rất nhỏ thở của sự bình an.
Người xưa nói: “Tâm chết, tất đạo sinh."
“Chết” ở đây không phải là hết, mà là tan.
Tan đi cái tôi muốn chiếm hữu, muốn kiểm soát, muốn hơn người khác.
Tan đi lớp sương mù của ngã chấp, để trí huệ – vốn đã có sẵn trong ta – tự nhiên hiện ra.
Như hạt giống phải mục nát trong lòng đất mới nảy mầm.
Như giọt sương phải tan trong nắng mới trở về với trời.
Cái "chết" ấy không đáng sợ đó là sự chuyển hóa.
Có một người mẹ từng đau đến hóa điên khi mất con.
Bà chạy đến cầu Phật cứu giúp.
Đức Phật chỉ bảo:
"Hãy mang cho ta một nắm hạt cải từ ngôi nhà chưa từng có ai chết."
Bà đi hết thảy, nhưng không tìm được.
Khi trở về, nước mắt không còn, chỉ có sự tĩnh lặng.
Bà hiểu ra - sinh tử là lẽ thường, và tình thương thật sự không bao giờ mất.
Khi tâm chấp vào nỗi đau chết đi, đạo trong lòng bà sinh ra.
Cũng như có những người, sau khi mất hết – tiền bạc, danh vọng, cả những ảo tưởng về bản thân – mới bắt đầu thật sự sống.
Họ học cách mỉm cười với một ngày trôi qua bình yên, biết ơn một chén cơm, một cái ôm, một hơi thở.
Khi "tâm" bám vào cái cũ chết,
“đạo” – con đường trở về với chính mình – được sinh ra.
Ta cũng vậy.
Mỗi lần dám buông giận, mỗi lần dám thừa nhận sai, mỗi lần chọn im lặng thay vì tranh thắng...
là mỗi lần ta để “tâm” chết đi một chút.
Và mỗi lần ấy, “đạo” – tức là sự sáng, sự hiểu, sự thương – lại lớn thêm trong ta một chút.
Thì ra, giác ngộ không ở đâu ха.
Nó nằm ngay trong khoảnh khắc ta thôi muốn chứng minh điều gì, thôi muốn được yêu theo cách mình muốn, thôi sợ mất mát.
Khi tâm lặng, đạo tự nhiên hiện.
Không tìm, không cầu – chỉ nhìn thật sâu vào chính mình.
Bởi đôi khi, khi cái tôi chết đi, chính là lúc ta được sinh ra lần nữa – trong sự an nhiên của Đạo.




