Kiến thức 🌸VỊ CHÁT NHÂN GIAN🌸

TrìnhCa

Tiến sĩ


🌸VỊ CHÁT NHÂN GIAN

“Đọc chậm rãi đến cuối đời mình, có lẽ ta sẽ thôi trách những ngày quá chát."

Không phải vì đời bỗng dưng hiền lành mà vì ta đã thôi vội vàng đòi nó phải ngọt.

Ai trong chúng ta cũng mang theo một nỗi khổ riêng.

Không ai bước vào đời mà bàn tay còn nguyên vẹn.

Có những vết trầy nằm trên da, rồi lành.

Có những vết xước nằm trong tâm, đi theo người suốt một quãng rất dài.

Dẫu xung quanh có bao nhiêu người đồng hành,

vẫn sẽ có những đoạn đường buộc ta phải đi một mình lặng lẽ, không ai thay thế, không ai hiểu trọn.

Người ta lớn lên không phải nhờ những ngày êm ả, mà nhờ những lúc buộc phải tự mình đứng dậy.

Tự mình đi qua những bước chênh vênh.

Tự mình hứng những cơn mưa không kịp trú, những cơn gió không kịp báo trước.

Không phải vì ta giỏi chịu đựng, mà vì đời đã dạy:

“Có những việc, ngoài tự mình gánh lấy, không còn con đường nào khác.”

Rồi đến một ngày, ta nhận ra mình không còn sợ như trước nữa.

Không phải vì đời đã dễ dàng, mà vì tâm đã sâu hơn.

Không phải vì mọi thứ trở nên chắc chắn, mà vì lòng đã đủ rộng để chứa đựng vô thường.

Ta thôi trách, không phải vì hết đau, mà vì đã hiểu: đau không
đến để trừng phạt, mà đến để mở mắt.

“Khổ không phải là điều cần loại bỏ, mà là điều cần thấu hiểu."

Đức Phật chưa từng dạy con người trốn chạy khổ đau.

Ngài chỉ chỉ ra rằng: khi ta không còn chống cự, khổ bắt đầu chuyển hóa.

Cuộc đời vốn không được tạo ra chỉ để ngọt ngào.

Nó có vị mặn của nước mắt,

vị đắng của tổn thương,

và vị chát của những điều ta chưa kịp hiểu khi còn non dạ.

Đời giống như một tách trà đậm.

Ngụm đầu tiên bao giờ cũng đắng đến nhăn mặt.

Nhưng nếu đủ kiên nhẫn nhấp chậm, vị đắng lắng xuống,
hương trà dần lan ra.

Cái chát không biến mất – nó chỉ đổi vai.

Từ thử thách thành chiều sâu.

Từ đau đớn thành độ dày của nội tâm.

“Không có nỗi đau nào vô ích, chỉ có những nỗi đau chưa được hiểu đúng.”

Mỗi lần vấp ngã, mỗi lần mất mát, mỗi lần mỏi mệt đến kiệt cùng, đều đang âm thầm gọt giữa con người ta.

Không có bước chân nào là thừa.

Không có trải nghiệm nào là ngẫu nhiên.

Dù đi nhanh hay chậm, đứng vững hay ngã quỵ, tất cả đều đang dẫn ta rời xa sự nông cạn của chính mình.

Những ngày từng khiến ta mệt rã rời không hề biến mất.

Chúng chỉ đổi hình dạng, trở thành những ký ức lặng lẽ treo trong lòng – như những tấm huy chương không ai trao, nhưng chính ta biết mình xứng đáng.

Chúng nhắc rằng ta đã đi qua, và không còn là người cũ nữa.

“Người từng nếm đủ vị chát của đời, sẽ không còn đòi cuộc sống phải ngọt."

Họ chỉ mong lòng mình đủ sâu.

Đủ tĩnh.

Đủ hiền.

Đủ để sống tiếp mà không cay nghiệt với chính mình.

Vậy nên, nếu có thể, mong bạn giữ trong mắt một chút ánh nắng, trong lòng một chút dịu dàng, và trong cách sống một chút chậm rãi giữa thế gian đầy sóng gió.

Và khi mỉm cười, hãy mỉm cười như người đã hiểu rằng: mọi điều xảy ra trong đời – dù chát đến đâu cũng đang âm thầm dẫn tâm mình về phía an nhiên.

🌸🌸
 
Bên trên
Tắt Quảng Cáo