TrìnhCa
Tiến sĩ
Với Xamvn, cái tên ManhThuong mang dáng dấp như vậy.
Không phải kiểu lãnh đạo thích lên tiếng răn dạy,
cũng không phải hình mẫu “anh hùng bàn phím”, ManhThuong giống người giữ trục hơn là người đứng sân khấu.
Ở đó có sự tỉnh táo của người hiểu cộng đồng mình đang quản lý gồm những ai: đủ tầng lớp, đủ mâu thuẫn, đủ góc tối và cả những tiếng nói rất thật của đời sống.
Xamvn tồn tại không phải vì nó sạch, mà vì nó thật.
Và để một nơi “thật” không trượt thành hỗn loạn hoàn toàn, cần một người đủ lạnh để không bị cuốn theo cảm xúc đám đông,
nhưng cũng đủ hiểu người để biết lúc nào nên nới, lúc nào nên siết.
Đó là công việc ít ai thấy, nhưng ai ở lâu đều cảm được.
ManhThuong không đại diện cho đạo đức, cũng không đứng ra làm quan tòa.
Vai trò của admin ở đây giống như người giữ cửa:
không quyết định người ta nghĩ gì, nhưng quyết định cuộc chơi còn tồn tại hay không.
Và giữ được một diễn đàn nhiều năm trong môi trường mạng đầy biến động, tự nó đã là một dạng bản lĩnh.
Người ngoài có thể thích hay không thích Xamvn.
Nhưng khó phủ nhận rằng, đằng sau một cộng đồng nhiều va chạm như thế, phải có một người đủ kiên nhẫn để chịu tiếng ồn,
đủ lì để chịu điều tiếng, và đủ tỉnh để không biến quyền quản lý thành quyền phán xét.
Ở không gian mạng, nơi ai cũng nói rất nhiều, thì người biết khi nào không nói đôi khi lại là người nắm nhiều thứ nhất.
Quyền lực lớn nhất không nằm ở người nói nhiều nhất,
mà ở người có thể im lặng mà trật tự vẫn vận hành.
Trong một cộng đồng đông, phức tạp và đầy va chạm như Xamvn, điều đó càng đúng.
ManhThuong không hiện diện như một “người dẫn đường”,
cũng không khoác lên mình vai trò đạo đức.
Sự hiện diện của anh giống một trục xoay vô hình: ít ai nhắc tới, nhưng thiếu nó thì mọi thứ lệch hướng rất nhanh.
Đây là dạng quyền lực mềm đặc trưng của thời đại mạng:
Không cần áp đặt tư tưởng
Không cần tranh luận đúng sai
Chỉ cần giữ biên
Giữ cho cái hỗn loạn không tràn sang vô trật tự.
Giữ cho tự do ngôn luận không biến thành tự do hủy diệt lẫn nhau.
Một diễn đàn tồn tại lâu không phải vì nó “đúng”, mà vì nó chịu được mâu thuẫn.
Và người quản trị tốt không phải người loại bỏ mâu thuẫn,
mà là người biết để mâu thuẫn tồn tại trong giới hạn có thể chịu đựng.
ManhThuong không điều khiển nội dung suy nghĩ của ai.
Nhưng bằng việc quyết định cái gì được tồn tại,
cái gì phải dừng lại,
anh đang nắm một dạng quyền lực tinh vi hơn rất nhiều so với việc lên tiếng tranh luận:
quyền lực định hình không gian.
Ở đó, tiếng nói của admin không nằm trong lời nói, mà nằm trong luật chơi.
Không nằm ở việc thuyết phục,
mà ở việc tạo khung để người khác tự va chạm trong khung đó.
Người ta thường chỉ nhìn thấy quyền lực khi nó áp chế.
Nhưng thứ quyền lực bền nhất lại là thứ khiến người khác tưởng rằng mình hoàn toàn tự do,
trong khi vẫn đang ở trong một trật tự được thiết kế từ trước.
Giữ được một cộng đồng đầy góc tối, châm biếm, giận dữ và thật đến trần trụi mà không để nó tự hủy,
đó không phải đạo đức, cũng không phải may mắn.
Đó là sự hiểu người, hiểu đám đông, và chấp nhận đứng ở vị trí bị ghét cũng được, miễn là hệ vẫn chạy.
Trong thời đại ai cũng muốn làm người phát biểu,
thì kẻ nắm quyền lực thực sự lại là người quyết định ai được phát biểu ở đâu và đến mức nào.
Và quyền lực như thế… thường không cần phải lên tiếng.
Đó chính là MạnhThường 🩷 Chúc Bệ Hạ
TrìnhCa




