TrìnhCa
Tiến sĩ
Có những ngày ta chợt nhận thấy, mình xa lạ với chính mình.
Không phải vì thế giới qua ồn ào,
mà vì ta đã đi quá lâu trên con đường chìu lòng người khác.
Ta đã sống trong những vai diễn được mong đợi,
đã mặc lên mình bao lớp áo của sự gồng gánh,
đến khi soi gương, ánh mắt ta cũng không còn dịu dàng như xưa nữa .
Có lẽ đã đến lúc ta phải ngồi xuống.
Gỡ từng lớp vỏ cứng cõi mà cuộc đời đã đấp lên.
Trả lại tiếng cười cho đôi môi
Trả lại sự thảnh thơi cho đôi mắt
Trả lại im lặng cho trái tim đã mỏi mể vì suy nghĩ quá nhiều
Và trả lại chính mình, cho chính mình
Không phải một phiên bản giỏi giang.
Không cần phải trở thành " ai đó " để được yêu thương.
Chỉ cần là ta, một con người nhỏ bé, với những mong cầu rất đổi dịu dàng :
Được sống thật, được thở trong tự do, được buồn mà không bị phán xét.
Và được lặng im mà không cần giải thích
Nếu thế gian này không còn chỗ cho những người mềm yếu,
thì ta sẽ tự tạo cho mình một chốn, một nơi chỉ có ta và hơi thở.
Chỉ có sự trở về, chậm rãi mà trọn vẹn.
Bởi, không ai có thể sống thay ta cả đời.
Không ai có thể nghe tiếng khóc thầm của ta vào mỗi đêm.
Không ai chạm vào được khoảng trống ta vẫn cố giấu sau những nụ cười.
Chỉ có ta là người duy nhất vó thể cứu lấy mình
Vì vậy
Hãy trả lại chính mình, cho chính mình.
Trước khi quá muộn.
Trước khi cuộc đời trôi qua như một giấc mộng chưa kịp tỉnh.
Nếu bài viết này chạm đến bạn, hãy để nó trở thành lời thì thầm dịu dàng mỗi lần bạn thấy mình đi lạc.
TrìnhCa




