Có video 🌸LUẬT CHƠI CÔNG BẰNG:

TrìnhCa

Tiến sĩ


🌸LUẬT CHƠI CÔNG BẰNG:

Đừng trách người nói xấu khi miệng mình cũng chẳng vừa.

Có bao giờ bạn tức điên lên vì phát hiện ai đó đang thêu dệt những điều không hay về mình?

Máu dồn lên não. Bạn muốn gào lên thanh minh, muốn ba mặt một lời.

Bạn thấy mình là nạn nhân đáng thương nhất thế giới bị kẻ xấu hãm hại.

Nhưng khoan đã.

Hãy hít thở thật sâu và đọc kỹ dòng chữ kia.

Một gáo nước lạnh nhưng tỉnh người:

Đừng vội đóng vai nạn nhân, khi chính bạn cũng chẳng phải tay vừa.

Chúng ta thường sống với một kịch bản quen thuộc:

Ta là nhân vật chính thiện lương, còn kẻ nói xấu ta là vai phản diện độc ác.

Ta tin mình trong sạch như tờ giấy trắng.

Nhưng hãy thử một lần trung thực đến tận cùng với lương tâm mình xem.

Trong những buổi trà dư tửu hậu, những tin nhắn kín, đã bao nhiêu lần cái miệng của chúng ta cũng hoạt động hết công suất về một người thứ ba?

Ta chê bai cô đồng nghiệp.

Ta phán xét anh hàng xóm.

Ta bĩu môi trước thất bại của người quen.

Nói cho sướng miệng.

Nói cho vui tai.

Nói để xả stress.

Khi ta nói về người khác, ta gọi đó là "chia sẻ quan điểm".

Nhưng khi người khác nói về ta y hệt vậy, ta gọi đó là "xúc phạm".

Tiêu chuẩn kép ấy là liều thuốc mê khiến ta quên mất bản chất thật của mình.

Bức ảnh kia giống như chiếc gương soi yêu quái.

Nó bảo rằng:

"Này, đừng giãy nảy lên thế. Hôm qua bạn vừa nói xấu người ta xong, nay người ta nói lại thì đã sao? Huề cả làng!"

Cuộc đời vận hành theo cơ chế Boomerang.

Những gì bạn ném vào vũ trụ, vũ trụ sẽ ném trả lại bạn.

Nếu bạn từng dùng lời nói làm tổn thương người khác, thì việc hôm nay bị nói xấu không phải là xui xẻo.

Đó là trả nợ.

Đó là sòng phẳng.

Đó là công bằng.

Dưới góc nhìn của Nhân Quả, Khẩu nghiệp là cái bẫy dễ mắc nhất.

Tại sao chúng ta thích nói xấu?

Vì nó thỏa mãn cái Tôi (Ego), cho ta ảo giác mình đứng cao hơn người khác.

Nhưng khẩu nghiệp có tính cộng hưởng.

Gieo gió ắt gặt bão.

Câu nói "Vì sau lưng họ, con cũng nói quá trời rồi"

là lời nhắc nhở về sự Phản Tỉnh (Tự soi mình).

Thay vì đóng vai quan tòa phán xét kẻ nói xấu,

hãy quay về làm luật sư biện hộ cho tâm hồn mình trước.

Nếu tâm bạn thực sự trong sạch, lời nói xấu sẽ như gió thoảng qua tai.

Nhưng nếu bạn đau đớn, tức giận, chứng tỏ trong bạn cũng có "mầm mống" sân hận y hệt họ.

Sự im lặng ở đây không phải là nhẫn nhịn cao siêu.

Sự im lặng ở đây là sự "biết điều".

Mình làm người ta đau, giờ người ta làm mình đau.

Kêu ca cái gì?

Chấp nhận rằng mình cũng không hoàn hảo, mình cũng nhiều chuyện, mình cũng từng xấu tính.

Khi đó, bạn sẽ dễ dàng bao dung hơn với thói xấu của người đời.

Bạn không phải là nạn nhân.

Bạn chỉ là một con người bình thường đang học bài học về sự cẩn trọng trong lời nói giữa một thế giới đầy những tấm gương phản chiếu.

Lần tới nếu có ai nói xấu bạn, đừng vội nổi đóa.

Hãy mỉm cười và tự nhủ:

"Thôi, coi như hòa. Kiếp này mình nói người, người nói mình, sòng phẳng nợ nần."

Sự im lặng lúc này là vàng.

Vàng của sự hiểu biết.

Vàng của sự công bằng.

Và quan trọng hơn hết, hãy bắt đầu "tu cái miệng" từ hôm nay.

Bớt nói chuyện người, bớt phán xét.

Đường mình mình đi.

Nghiệp mình mình mang

Thú thật đi, đã bao giờ bạn rơi vào cảnh "vừa ăn cướp vừa la làng" trong chuyện nói xấu này chưa?

🌸🌸
 
Bên trên
Tắt Quảng Cáo