TrìnhCa
Tiến sĩ
Không có gì trên đời này tồn tại mãi mãi, kể cả những nỗi lo và rắc rối mà chúng ta đang mang.
Những khoảnh khắc đẹp rồi cũng sẽ trôi qua, và những ngày tệ cũng chẳng ở lại lâu.
Không điều gì kéo dài vĩnh viễn.
Vậy nên mỗi lần bạn gặp thử thách, hãy nhớ rằng đó chỉ là một “mùa” trong cuộc đời, mà đã là “mùa” thì sớm muộn gì cũng sẽ đổi thay.
Con người khổ không hẳn vì đời quá nặng,
mà vì ta thường quên mất tính tạm thời của mọi thứ.
Khi đang đứng giữa một đoạn tối, ta tưởng đó là cả cuộc đời mình.
Khi đang ở trong mất mát, ta tin rằng nó sẽ ở lại mãi.
Nhưng thời gian chưa bao giờ đứng yên.
Nó lặng lẽ đi qua chúng ta, mang theo cả niềm vui lẫn nỗi buồn, không thiên vị, không dừng lại.
Có những giai đoạn, cuộc sống giống như một mùa đông dài.
Cây trơ trụi, đất cằn, bầu trời xám.
Không phải vì cây đã chết, mà vì nó đang rút nhựa sống vào sâu bên trong để tự giữ mình.
Con người cũng vậy.
Có những lúc ta cần im lặng, cần chậm lại, cần thu mình để không vỡ ra giữa dòng đời quá gấp.
Như Hermann Hesse từng viết:
“Bên trong bạn có một sự yên lặng và một nơi trú ẩn mà bạn có thể lui về bất cứ lúc nào."
Những khoảnh khắc đẹp không ở lại để ta níu, và những ngày tồi tệ không ở lại để ta chết cùng.
Điều duy nhất ở lại là cách ta bước qua chúng.
Người từng đi qua nhiều mùa sẽ hiểu:
điều mệt mỏi nhất không phải là khó khăn, mà là cảm giác tưởng rằng nó không bao giờ kết thúc.
Nhưng Marcus Aurelius đã nhắc rất rõ:
“Mọi thứ bạn nhìn thấy rồi sẽ biến mất, và những người chứng kiến sự biến mất đó rồi cũng sẽ ra đi."
Có những ngày ta chỉ cần tồn tại, không cần chiến thắng.
Không cần giỏi giang, không cần mạnh mẽ.
Chỉ cần không đứng yên trong tuyệt vọng.
Như nước, gặp đá thì lặng lẽ đổi hướng, không tranh, không đối đầu.
Đạo của nước là đi tiếp bằng sự mềm mại.
Đạo của con người cũng vậy: đi qua một mùa đã là một dạng can đảm.
Rồi sẽ có lúc ta nhìn lại quãng thời gian tối ấy và nhận ra mình đã sống sót bằng những điều rất nhỏ:
một hơi thở sâu, một buổi sáng còn thức dậy, một niềm tin mong manh rằng ngày mai có thể khác.
Rainer Maria Rilke từng nói:
“Hãy kiên nhẫn với mọi thứ chưa được giải quyết trong trái tim bạn."
Có những câu trả lời chỉ đến khi mùa đã qua.
Nếu hôm nay bạn đang mệt, hãy cho phép mình mệt.
Nếu đang buồn, hãy để nỗi buồn đi hết mùa của nó.
Đừng tự kết án mình vì đang yếu.
Bạn không yếu, bạn chỉ đang ở trong một giai đoạn cần được đi qua chậm hơn.
Bởi đến cuối cùng, khi mùa đổi, điều còn lại không phải là nỗi đau đã từng sâu đến đâu,
mà là bạn đã học được cách đi tiếp như thế nào.
Không phải mọi cơn bão đều đến để phá hủy.
Có cơn chỉ đến để dọn đường cho một mùa khác bắt đầu.




