Có video 🌸KHI TRÍ TUỆ BIẾT KHÓC🌸

TrìnhCa

Tiến sĩ



🌸KHI TRÍ TUỆ BIẾT KHÓC

Có bao giờ bạn trách mình vì quá dễ khóc,

dễ rung động trước một cánh hoa rụng, một bản nhạc buồn, hay một người xa lạ đang đau?

Có bao giờ bạn tự hỏi:

"Trái tim này yếu đuối... hay chỉ là vẫn còn biết thở?"

Trong một thế giới tôn vinh lý trí,

người dễ khóc thường bị coi là mềm yếu.

Nhưng thật ra, nước mắt không phải dấu hiệu của yếu lòng,

mà là bằng chứng rằng linh hồn bạn vẫn còn sống.

Người biết rung động là người còn giữ được mạch nguồn của lòng từ bi – thứ mà nhiều trái tim chai sạn đã đánh mất.

Phật dạy:

“Từ bi là cội gốc của mọi thiện hạnh."

Một giọt nước mắt rơi xuống trước nỗi đau của kẻ khác không phải vì bất lực mà vì bạn nhìn thấy trong họ chính phần tổn thương của mình.

Đó là trí tuệ của trái tim – thứ hiểu rằng, mọi khổ đau đều xứng đáng được lắng nghe.

Người lạnh lùng có thể đi qua đời bằng đôi chân vững

nhưng người biết đau mới đi qua đời bằng bước chân người.

Đừng sợ khi mình dễ khóc.

Vì trong giọt nước mắt có thể ẩn một giọt sáng.

Khi trái tim còn biết run lên trước cái đẹp là lúc
bạn vẫn còn đủ trí tuệ để yêu thương,

đủ can đảm để mềm yếu trong một thế giới đang dần hóa đá.

Người mạnh mẽ không phải người không rơi nước mắt - mà là người biết để nước mắt rửa sạch trái tim rồi tiếp tục bước đi, mềm mại hơn, nhân hậu hơn, và sâu sắc hơn với chính mình.

Đôi khi, biết khóc... chính là một dạng của giác ngộ.

Vì chỉ tâm hồn đủ sáng mới dám thừa nhận bóng tối trong mình.

🌸🌸
 
Bên trên
Tắt Quảng Cáo