Có video 🌸Thứ gì rời khỏi bạn, nghĩa là nó đang trả tự do cho bạn.

TrìnhCa

Tiến sĩ


🌸Thứ gì rời khỏi bạn, nghĩa là nó đang trả tự do cho bạn.

Rồi sẽ đến một ngày, bạn chẳng còn muốn tranh hơn thua với ai,

cũng không còn muốn níu giữ điều gì đã chọn rời đi.

Vì bạn hiểu, thứ gì rời khỏi bạn, nghĩa là nó vốn không thuộc về bạn.

Khi nội tâm còn non, ta dễ bị tổn thương bởi những mất mát nhỏ nhoi.

Một người quay lưng, một cơ hội trôi qua, một lời nói vô tình...

Cả thế giới như sụp xuống, ta tưởng mình thất bại, ta tưởng mình không đủ.

Nhưng khi tâm đã đủ sâu, ta nhận ra:

những gì mất đi chỉ
đang trả lại tự do cho ta.
Còn những gì ở lại chính là phước phần ta xứng đáng có.

Người có nội tâm mạnh mẽ không cần phải tỏ ra cứng rắn.

Họ có thể yếu lòng, có thể khóc, nhưng giữa nước mắt vẫn giữ được một khoảng tĩnh lặng bên trong.

Họ không cần ồn ào để chứng minh, không cần tranh cãi để hơn thua, vì họ biết thời gian luôn là bằng chứng rõ ràng nhất.

Trưởng thành không phải là khi ta học được cách nắm chặt mà là khi ta biết buông đúng lúc.

Buông định kiến.

Buông cái tôi.

Buông cả những điều từng khiến ta thao thức.

Không phải vì ta yếu đuối mà vì ta muốn giữ lại bình yên cho trái tim mình.

Có người đến để dạy bạn bài học.

Có người ở lại để đi cùng bạn một đoạn đường.

Rồi ai cũng sẽ rời đi đúng lúc khi vai diễn của họ trong đời bạn đã tròn vai.

Đừng oán, đừng trách.

Vì tất cả, suy cho cùng, chỉ là duyên đến rồi đi.

Khi tâm đủ mạnh, ta không còn hỏi "tại sao",

chỉ mỉm cười nói “vì sao cũng được".

Không còn cố tìm công bằng vì hiểu rằng, cuộc đời vốn là một bàn cờ nhân quả công bằng theo cách riêng của nó.

Một người thật sự mạnh mẽ không phải là người giành phần thắng mà là người an nhiên đứng ngoài thắng thua.

Họ không so sánh, không phô trương, vì biết hoa hồng đẹp theo cách của hoa hồng, hoa cúc đẹp theo cách của hoa cúc.

Và rồi, giữa những ồn ào của đời, họ lặng lẽ chọn cách sống trầm tĩnh.

Một bữa cơm ấm.

Một người vẫn đợi.

Một tiếng hỏi khẽ:

“Hôm nay có mệt không?"

Chỉ vậy thôi... cũng đủ khiến ta bình an.

Người biết đủ, dù cơm canh đạm bạc cũng thấy hạnh phúc.

Người không biết đủ, dẫu vàng bạc đầy kho vẫn thấy trống rỗng.

Cuối cùng, ta nhận ra - sức mạnh không nằm ở đôi tay biết nắm mà ở trái tim biết buông.

Buông để thấy nhẹ.

Buông để thấy rõ.

Buông để bình yên thật sự bước vào.

Và khi tâm đủ sâu, bạn sẽ thấy... mất mát cũng chỉ là một hình thức khác của sự hoàn trả.

Thứ gì rời khỏi bạn, là thứ đã xong nhiệm vụ.

Còn bạn - vẫn còn một chặng đường dài để nở hoa.

🌸🌸
 
Bên trên
Tắt Quảng Cáo