TrìnhCa
Tiến sĩ
CÓ những cuộc gặp gỡ ngay từ đầu đã được định sẵn sự chia ly?
Có bao giờ bạn tự hỏi, tại sao người ấy lại xuất hiện vào lúc mình yếu lòng nhất, gieo vào tim ta ngàn vạn thương nhớ, rồi lại vội vã rời đi như một cơn gió?
Ta oán trách ông trời trêu ngươi.
Ta dằn vặt bản thân đã làm gì sai.
Nhưng bạn ơi,
giữa nhân gian rộng lớn này, không có hạt bụi nào rơi xuống mà không có lý do, huống chi là sự hiện diện của một con người.
Người xưa vẫn thường bảo:
"Tu trăm năm mới chung thuyền, tu ngàn năm mới chung chăn gối".
Chúng ta tìm thấy nhau giữa biển người mênh mông không phải do ngẫu nhiên, mà là do sự dẫn lối của một sợi dây vô hình mang tên "Nghiệp Quả".
Hãy tưởng tượng kiếp sống này như một phiên chợ đông đúc.
Có người lướt qua ta, chỉ kịp trao một ánh mắt rồi mất hút.
Đó là duyên sơ.
Có người dừng lại, đi cùng ta một đoạn đường dài, chia sớt ngọt bùi.
Đó là duyên sâu.
Và có những người, họ đến chỉ để đòi lại món nợ ân tình mà ta đã vay mượn từ kiếp nào xa lắc.
Tình yêu, xét cho cùng, là một hành trình trả nợ.
Những giọt nước mắt bạn rơi hôm nay.
Những đêm dài thức trắng vì nhớ mong.
Những nỗi đau thắt nghẹn nơi lồng ngực.
Tất cả, có lẽ đều là cái giá phải trả cho một món nợ cũ.
Có người nợ nhau tiền bạc.
Có người nợ nhau ân tình.
Có người nợ nhau một lời hứa chưa thành.
Khi người ấy mang đến cho ta hạnh phúc, đó là họ đang trả nợ cho ta.
Khi người ấy gieo cho ta khổ đau, đó là ta đang trả nợ cho họ.
Quy luật này sòng phẳng đến lạnh lùng, nhưng cũng công bằng đến tuyệt đối.
Chúng ta đau khổ bởi vì chúng ta cố chấp.
Ta muốn giữ mãi một người bên cạnh
trong khi "hợp đồng" duyên nợ giữa hai linh hồn đã kết thúc.
Giống như việc cố gắng níu giữ một vị khách khi bữa tiệc đã tàn.
Càng níu kéo. Càng đau thương. Càng tuyệt vọng.
Ta cứ ngỡ mình đang giữ gìn tình yêu, nhưng thực chất là ta đang chống lại quy luật vận hành của vũ trụ.
Khi nợ đã trả xong, sợi dây liên kết tự động đứt gãy.
Dù có dùng cả sinh mệnh để hàn gắn, thì người vẫn phải đi.
Bởi vì sứ mệnh của họ trong cuộc đời ta đã hoàn thành trọn vẹn.
Nhìn sâu vào bản chất của "Duyên" và "Nợ", ta sẽ thấy lòng mình nhẹ bẫng đi vài phần.
Nếu hiểu rằng gặp gỡ là do duyên khởi, thì chia ly chính là duyên tàn.
Vạn vật trên đời này đều tuân theo quy luật Thành - Trụ Hoại - Diệt.
Không có bông hoa nào nở mãi không tàn.
Không có cơn mưa nào rơi mãi không tạnh.
Và cũng chẳng có mối nhân duyên nào là vĩnh cửu nếu không được nuôi dưỡng bởi sự thấu hiểu và phước báu.
Sự chia xa, đôi khi không phải là một bi kịch.
Nó là sự giải thoát.
Khi "Nợ" đã hết, sự ràng buộc được tháo gỡ.
Đó là lúc hai linh hồn được trả tự do để tiếp tục hành trình riêng của mình, để học những bài học mới, để trả những món nợ khác.
Nếu cứ mãi oán hận người cũ, ta vô tình lại tạo ra một món nợ mới - món nợ của tâm sân hận.
Và thế là vòng luân hồi vay trả lại tiếp tục xoay vần, trói buộc ta vào khổ đau không lối thoát.
Hãy nhìn sự rời đi của họ bằng đôi mắt của lòng biết ơn.
Biết ơn vì họ đã đến.
Biết ơn vì họ đã dạy ta cách yêu thương.
Biết ơn vì họ đã giúp ta trả xong một món nợ trần ai.
Chấp nhận.
Buông bỏ.
Bình yên.
Đó là ba bước đi của một tâm hồn tỉnh thức.
Thay vì hỏi
"Tại sao người lại đi?",
hãy tự nhủ
"Cảm ơn người đã đến, nợ nhau dứt rồi, đường ai nấy bước cho nhẹ gánh trần gian".
Chỉ khi buông xuống được gánh nặng quá khứ, đôi tay ta mới thảnh thơi để đón nhận những duyên lành đang đợi ở tương lai.
Người đi, là để người khác đến.
Đó là quy luật, cũng là sự an bài từ bi nhất của tạo hóa.
Đừng khóc nữa, bạn ơi.
Mọi cuộc gặp gỡ trên đời đều có ý nghĩa riêng của nó.
Nếu là duyên, dù đi ngàn dặm rồi cũng sẽ quay về.
Nếu là nợ, trả xong rồi thì hãy mỉm cười mà tiễn biệt.
Sự chia ly hôm nay chính là khởi đầu cho một bình yên ngày mai.
Hãy tin rằng,
khi bạn biết cách buông tay một người không còn thuộc về mình,
vũ trụ sẽ mang đến cho bạn một người xứng đáng hơn, vào đúng thời điểm hơn.




