TrìnhCa
Tiến sĩ
Có lẽ, trong đời này, không phải ai cũng đủ trưởng thành để hiểu rằng:
tình yêu thật sự không kết thúc ở việc “ai thuộc về ai”, mà kết thúc ở cách ta đối diện khi không còn thuộc về nhau.
Khi yêu, ta muốn giữ người ấy bên cạnh,
muốn trở thành lý do khiến họ hạnh phúc.
Nhưng khi tình yêu không thể tiếp tục, thì điều duy nhất còn lại, và cũng là điều đẹp đẽ nhất,
chính là cầu mong cho họ được bình yên, dù không còn ở bên mình.
Sự văn minh và tử tế lớn nhất trong tình yêu không nằm ở trong tình yêu
không nằm ở những lời ngọt ngào,
không nằm ở những hứa hẹn thuở đầu,
mà nằm ở cách ta buông tay.
Buông không phải vì hết thương, mà vì hiểu rằng tình yêu không thể là gánh nặng, càng không thể là sợi dây trói buộc.
Nếu một người đã chọn con đường khác,
thì thay vì trách móc, ta có thể mỉm cười và gửi gắm một lời chúc nhẹ nhàng:
“Chỉ cần bạn bình an, là tôi đã an lòng."
Đó không phải là sự yếu đuối hay nhu nhược,
mà là biểu hiện của một tình yêu đã vượt qua bản năng chiếm hữu để trở thành lòng nhân hậu.
Ta không cần họ quay về,
cũng không cần họ biết ta còn thương.
Chỉ cần biết rằng, ở nơi nào đó, người ấy vẫn đang sống tốt, vẫn đang được yêu thương, là đủ để trái tim ta dịu lại.
Tình yêu có nhiều cách để tồn tại,
và sự cầu chúc bình an là dạng tình yêu trưởng thành nhất.
Nó không cần đáp lại, không cần ghi nhận, chỉ cần chân thành.
Bởi khi ta đủ bao dung để chúc phúc cho người từng làm ta tổn thương, là khi ta đã thực sự tự do.
Và biết đâu, chính sự tử tế ấy, sẽ khiến cả hai, dù chẳng còn bên nhau, vẫn mãi ấm lòng khi nhớ về.




