TrìnhCa
Tiến sĩ
Trong mỗi cuộc tranh luận, ai cũng muốn mình là kẻ đúng.
Ta gom hết những mảnh lý lẽ, xếp thành bức tường vững chắc để che chắn cho cái tôi.
Ta nói nhanh hơn, nói to hơn, chỉ để chứng minh rằng mình sáng suốt, rằng người kia sai.
Nhưng khi tiếng nói lắng xuống, điều còn lại thường không phải là cảm giác chiến thắng,
mà là một khoảng trống khó tả - nơi trái tim vẫn đập, nhưng chẳng còn ai nghe thấy.
Người ta vẫn nghĩ cơn giận là phút yếu lòng, nhưng thật ra, nó là khoảnh khắc ta yếu nhất.
Khi lý trí thắng, lòng
thương thua.
Khi lời nói mạnh, ánh nhìn vụn.
Mỗi câu nói như một mũi dao, cắt dần sợi dây kết nối vô hình từng buộc hai người lại với nhau.
Một khi sợi dây ấy đứt, không còn lời xin lỗi nào nối liền được nữa.
Cơn giận là ngọn lửa không đợi đốt.
Nó bùng lên từ một ánh mắt, một cái chau mày, một tiếng thở dài.
Rồi ta quên mất mình đang nói gì, chỉ nhớ rằng mình phải “hơn”.
Nhưng khi ngọn lửa ấy tàn, tro phủ lên mọi điều từng ấm áp.
Thắng một lời, nhưng thua một người.
Giữ được lý, nhưng đánh mất lòng.
“Không có vết thương nào sâu bằng vết thương của lời nói,
và không có nỗi im lặng nào đau bằng im lặng của người từng thương ta."
Yêu thương, suy cho cùng, không nằm ở ai đúng ai sai, mà nằm ở cách ta giữ nhau sau mỗi lần lỡ lời.
Có người im lặng không phải vì họ phục tùng, mà vì họ chọn thương hơn thắng.
Có người nhịn không phải vì họ yếu, mà vì họ đủ mạnh để không làm tổn thương thêm.
Ta tưởng mình trưởng thành khi biết tranh biện.
Nhưng chỉ khi biết dừng lại, ta mới thật sự lớn.
Có những lúc, im lặng là câu trả lời khôn ngoan nhất của lòng bao dung.
Có những lời chưa nói ra đã nghe như một vết sẹo.
Và có những cái ôm đúng lúc, cứu được cả một đời gắn bó.
“Một lời xin lỗi kịp thời, đôi khi có giá trị hơn ngàn lời biện minh."
Trong tình thân, tình bạn hay tình yêu, điều cần nhất không phải là lý lẽ, mà là lòng người.
Bởi lý lẽ có thể khiến ta thắng trong phút chốc, nhưng chỉ có lòng người mới khiến ta được ở lại lâu dài.
Thế nên, trước khi muốn chứng minh ai đúng ai sai, hãy tự hỏi:
“Ta đang giữ điều gì và sẵn sàng đánh đổi điều gì?”
Cuộc đời rộng lắm, nhưng lòng người thì mong manh.
Đừng để vài phút nóng giận trở thành cơn bão quét qua những điều ta từng dày công vun đắp.
Có những điều, nói ra là mất mãi.
Có những người, đi rồi chẳng quay về.
Học cách thắng bằng sự dịu dàng đó là đỉnh cao của bản lĩnh.
Vì đôi khi, biết thua một chút, là giữ được cả một đời thương.
Và đôi khi, chỉ một ánh mắt dịu lại, đã là lời thắng đẹp nhất.
“Giành phần đúng để làm gì, nếu sau cùng chẳng còn ai để lắng nghe ta?"




