TrìnhCa
Tiến sĩ
nhưng thật ra, chỉ có kẻ từng vấp ngã mới hiểu
một mình đi qua những nỗi đau là thế nào.
Tôi đã từng gục ngã,
đã từng khóc đến cạn nước mắt trong căn phòng tối.
Không ai thấy, và cũng chẳng ai hỏi “mày có ổn không?”
Tôi học cách im lặng,
vì nói ra cũng chẳng ai hiểu được.
Tôi cười nhiều hơn,
để người ta thôi thương hại.
Có những đêm, lòng trống rỗng đến mức
chỉ muốn biến mất khỏi thế gian này.
Nhưng rồi sáng ra,
tôi lại khoác lên mình vẻ bình thản và tiếp tục bước — như thể chưa từng đau đến vậy.
Người ta gọi đó là mạnh mẽ,
nhưng với tôi, đó chỉ là cách tồn tại
khi không còn ai để dựa vào.




