Có video 🌸🌸Làm sao biết ai thực sự đáng tin🌸🌸

TrìnhCa

Tiến sĩ



🌸MỘT BÀI HỌC TỈNH THỨC CHO TÂM HỒN

Có một chân lý đơn giản nhưng mấy ai đủ bình tĩnh để nhìn ra:

“Lòng người sáng nhất vào lúc họ không còn gì để lấy từ bạn.”

Đó không chỉ là một câu nói, mà là tấm gương soi rõ nhất bản chất con người.

Bạn có thể nghe hàng trăm lời hứa, nhận hàng ngàn lời quan tâm, nhưng mọi thứ đều có thể là vai diễn khi họ còn cần bạn.

Chỉ khi họ không còn nhu cầu, không còn kỳ vọng, không còn mong chờ gì từ bạn nữa... lúc ấy, mọi lớp mặt nạ rơi xuống.

Và đây chính là giây phút bạn thấy rõ lòng người.

“Lúc thuận ai cũng tốt. Lúc nghịch mới biết ai thật lòng.”

Khi bạn mạnh mẽ, ai cũng vờ như thương bạn.

Khi bạn cho đi, ai cũng tỏ ra tốt với bạn.

Nhưng khi bạn yếu đuối, khi bạn không còn nhiều để trao đi, khi bạn chỉ còn sự im lặng và mỏi mệt...

chính lúc đó, người thật lòng sẽ bước đến, còn người chỉ tìm lợi sẽ bước đi.

“Đừng đánh giá người khác qua lời họ nói.
Hãy nhìn cách họ im lặng.”

Một người thật lòng sẽ không biến mất khi bạn im lặng và ngày.

Một người quan tâm sẽ không trách bạn vì bạn mệt.

Một người thương bạn thật sự sẽ nhìn ra nỗi buồn đằng sau sự ít nói của bạn.

Còn người chỉ lợi dụng bạn sẽ nghĩ:

“Bạn không còn đáp ứng nhu cầu của họ.”

Thế là họ bỏ đi.

Trong cuộc sống, có vài dạng im lặng:

Im lặng vì tổn thương.

Im lặng vì mệt mỏi.

Im lặng vì không muốn làm phiền ai.

Chỉ người thật sự nhìn bạn bằng trái tim mới hiểu được sự im lặng thuộc về loại nào.

“Khi ai đó thay đổi, đừng buồn. Họ chỉ trở về đúng con người của họ.”

Rất nhiều nỗi đau của chúng ta không đến từ sự thật, mà đến từ ảo tưởng.

Ta nghĩ người ta tốt mãi.

Ta nghĩ người ta thương ta mãi.

Ta nghĩ lời hứa sẽ có giá trị mãi.

Nhưng Phật dạy:
“Vạn pháp vô thường. Con người cũng vô thường.”

Ai thay đổi, không phải họ phản bội bạn.

Họ chỉ rơi mặt nạ khi không còn lý do để giữ nó.

Điều quan trọng là bạn học được bài học, không phải giữ lại người cũ.

“Tử tế không đo bằng lời nói, mà đo bằng hành động khi không có lợi.”

Một lời khen có thể là xã giao.

Một lời hứa có thể là thói quen.

Một câu thương có thể là diễn.

Nhưng cách một người đối xử với bạn lúc họ mệt, lúc họ bận, lúc họ không có lợi gì... điều đó mới thật.

Người tử tế vẫn nhẹ nhàng dù không còn cần bạn.

Người thật lòng vẫn tôn trọng bạn dù không còn nhận gì từ bạn.

Người tốt thật sự vẫn giữ thái độ ấm áp dù chẳng còn lý do để cố gắng.

Càng trưởng thành, bạn càng thấy:

Một người giữ được sự tử tế trong hoàn cảnh không thuận lợi, đó mới là người đáng tin.

“Bạn không thể chọn lòng người, nhưng bạn có thể chọn nơi trái tim mình đứng.”

Điều khiến bạn đau không phải là người khác xấu.

Điều khiến bạn đau là bạn đặt họ ở vị trí quá đẹp.

Tỉnh thức không phải đóng cửa lòng.

Tỉnh thức là mở lòng đúng người.

Cuộc đời có quy luật rất công bằng:

Ai đến vì lợi, sẽ rời vì lợi.

Ai đến vì tâm, sẽ ở vì tâm.

Đây không phải bi quan, mà là tỉnh thức.

Biết vậy để đỡ đau.

Biết vậy để không trao trái tim cho lầm người.

Tỉnh thức là biết:

Ai nên trao, ai nên giữ.

Ai nên buông, ai nên nắm.

Ai nên bước cùng, ai nên để lại.

Không phải ai rời đi cũng đáng trách.

Không phải ai ở lại cũng đáng quý.

Hãy để trực giác, trải nghiệm và sự tĩnh lặng bên trong dẫn đường.

Cảm ơn bạn đã đọc đến đây.
TrìnhCa🌸 mong tâm bạn luôn bình an giữa những đổi thay của lòng người.
 

culacgiontanaz

Yếu sinh lý
Bạn làm tôi tò mò về con người bạn rồi đấy, biết xem chỉ tay... Muốn gặp bạn thì liên hệ bằng cách nào được nhỉ. T muốn xem chỉ tay riêng
 
Châm điếu thuốc lá 🚬 nhìn mây bay trong trắng bay
Nước non trời cao nhìn thích mắt
Nhớ cô em hôm nào
Tà áo dài lặng gió thuốc lá 🚬
 

TrìnhCa

Tiến sĩ
Chủ thớt



🌸
Yêu cái đẹp là bình thường, nhưng yêu những điều bình thường lại là một điều rất đẹp đẽ.

Ai cũng từng say mê những điều rực rỡ.

Một khuôn mặt đẹp, một giấc mơ xa hoa, một bầu trời đầy pháo hoa - ta mải chạy theo, tưởng chừng đó mới là ý nghĩa của sống.

Nhưng rồi đến một ngày, sau những mệt mỏi, ta chợt nhận ra:

cái đẹp không nằm ở nơi ánh sáng chói lòa, mà trú ngụ trong những điều bình dị ta từng lướt qua.

Cái đẹp của một chiều nắng nghiêng qua tán lá, cái đẹp của đôi bàn tay nhăn nheo vẫn kiên nhẫn gói cho ta hộp cơm,

cái đẹp của tiếng cười giòn giữa buổi cơm nghèo và cái đẹp của chính ta - trong những ngày chẳng có gì đặc biệt, vẫn kiên cường đi qua, vẫn sống tử tế, vẫn còn biết mỉm cười.

“Hóa ra, bình thường không hề tầm thường.

Chỉ khi ta thật sự lặng, ta mới nghe được tiếng đẹp của đời.”

Yêu những điều bình thường là khi ta thôi tìm kiếm những thứ phi thường để lấp vào khoảng trống trong mình.

Là khi ta nhìn một giọt nước rơi mà thấy cả bầu trời phản chiếu trong đó.

Là khi ta không còn so sánh, không còn đòi hỏi, chỉ đơn giản thấy một buổi sáng trôi qua trọn vẹn cũng đủ để biết ơn.

Ngày trẻ, ta thường yêu bằng ánh mắt.

Càng lớn, ta học yêu bằng trái tim.

Trái tim ấy không cần vĩ đại, chỉ cần đủ lặng để nhận ra:

một bữa cơm bên người thân, một cái ôm giữa cơn giông, hay chỉ là một buổi chiều không buồn, không vui - cũng đã là ân huệ.

“Người biết yêu điều bình thường là người đã đi qua mất mát và hiểu rằng, không phải thứ gì rực rỡ cũng đẹp, không phải điều giản đơn nào cũng dễ có lại lần hai."

Khi ta biết yêu những điều bình thường, ta không còn cần cuộc sống phải khác đi, chỉ cần ta khác đi khi nhìn cuộc sống.

Đó là khoảnh khắc tâm an và thế giới cũng trở nên dịu dàng.

Vì rốt cuộc,

cái đẹp không nằm ở nơi ta đến, mà nằm trong cách ta nhìn, cách ta thương và cách ta trân trọng những điều tưởng chừng nhỏ bé nhất.

“Yêu cái đẹp là bản năng nhưng yêu những điều bình thường đó là trí huệ của một tâm hồn đã thật sự sống.”

🌸🌸
 

daobonbex1

Yếu sinh lý
Em chào c ạ, em là Nam sinh năm 2k1, năm nay em thấy sự nghiệp và tình duyên có nhiều trắc trở quá ạ... c có thể xem giúp em hay cho em chút lời khuyên đc không ạ..
 
Bên trên
Tắt Quảng Cáo