Có video 🌸Trước khi phán xét một ai, hãy thử bước vài dặm trong đôi giày của họ🌸

TrìnhCa

Tiến sĩ



🌸Trước khi phán xét một ai, hãy thử bước vài dặm trong đôi giày của họ

Hãy thử tưởng tượng bạn đang đứng trong một hành lang dài đầy gương soi.

Mỗi tấm gương phản chiếu một hình ảnh khác nhau của chính bạn: có tấm trong veo, có tấm rạn nứt, có tấm méo mó.

Và rồi bạn nhận ra, ánh nhìn của người đời cũng giống như những tấm gương ấy - méo mó hay trong trẻo, tất cả chỉ là phản chiếu của chính tâm họ.

Chúng ta thường thấy được phần nổi của một câu chuyện, mà hiếm khi chạm tới phần chìm.

Mỗi con người là một tảng băng trôi: phần bạn thấy chỉ là bề mặt lấp lánh, còn phần chìm là những nỗi đau, mất mát, những trận chiến thầm lặng mà chỉ riêng họ mới hiểu.

Thế nên, trước khi vội vàng phán xét một ai, hãy tự hỏi mình:

ta có đủ công bằng để kết luận một con người chỉ từ mảnh đời vụn vỡ mà ta thấy?

Bạn thấy một người im lặng và nghĩ rằng họ yếu đuối, nhưng bạn không biết rằng sự im lặng ấy đang trở thành tấm khiên bảo vệ những điều họ trân quý nhất.

Bạn thấy một người cúi đầu và nghĩ rằng họ hèn kém, nhưng không biết rằng trên đôi vai ấy đang gánh cả một gia đình, và cúi đầu chính là cách họ chọn để gìn giữ bình yên.

Bạn thấy một người cười, mà đâu biết đằng sau nụ cười ấy là những vết thương chưa kịp lành.

Phật từng dạy: “Người không hiểu mình, hãy thương họ, vì họ cũng đang chịu khổ như mình."

Chúng ta dễ phán xét người khác, bởi ta chưa từng đi qua hành trình của họ.

Ta chưa từng bước trong đôi giày rách họ mang, chưa từng đi qua con đường lầy lội họ đã bước, chưa từng chịu đựng cơn mưa họ đã gồng mình đi qua.

Người trí tuệ thật sự không cao ngạo cúi nhìn, mà lặng lẽ cúi đầu vì tôn trọng sự kiên cường trong mỗi sinh mệnh.

Họ hiểu rằng, để giữ trái tim còn biết thương, để giữ ánh mắt còn biết nhìn người bằng lòng trắc ẩn – đó đã là một loại phi thường.

Có những lời phán xét như mũi tên vô hình - một khi rời cung, không chỉ khiến người khác tổn thương, mà một ngày nào đó sẽ quay ngược lại, găm vào chính trái tim ta.

Vì vũ trụ luôn vận hành theo luật cân bằng: điều ta gieo trong người khác, sớm muộn cũng sẽ nở hoa trong chính đời mình.

Hãy nhớ: mọi vinh quang hay thất bại, cao sang hay thấp hèn, cũng chỉ là những vai diễn tạm thời trên sân khấu nhân gian.

Người hôm nay ở đỉnh cao, ngày mai có thể rơi xuống vực thẳm.

Người hôm nay lấm lem bùn đất, ngày mai có thể tỏa sáng rực rỡ.

Trí tuệ không nằm ở việc nhìn xa hơn người khác, mà ở chỗ biết cúi xuống để thấu hiểu, để bao dung, để thương yêu.

Và nếu có thể, trước khi phán xét một ai, hãy dừng lại năm giây... nhìn người ấy và thầm nói trong tâm:

"Cầu cho bạn được bình an trên hành trình của mình."

Vì biết đâu, trong một kiếp nào đó, ta cũng đã từng đi qua con đường ấy - trong đôi giày của chính họ.

🌸🌸
 
Bên trên
Tắt Quảng Cáo