TrìnhCa
Tiến sĩ
Có những người, bạn gặp mà tưởng lạnh lùng.
Nhưng khi nhìn sâu vào mắt họ, bạn sẽ thấy cả một đại dương từng nổi sóng.
Người từng trải... không đo bằng tuổi tác.
Họ đo bằng số lần phải đứng dậy sau khi thế giới đã sụp đổ dưới chân mình.
Bằng những đêm dài nghe tiếng thở của chính mình mà thấy cô độc đến mức muốn biến mất.
Họ từng yêu đến tận cùng, tin đến tận cùng – rồi bị tổn thương đến tận cùng.
Và chính từ nơi tận cùng ấy, họ học được bài học khó nhất của đời người:
“Không phải ai hiểu mình cũng sẽ ở lại.
Và không phải ai rời đi cũng đáng trách."
Người từng trải không còn sống để làm ai hài lòng.
Họ không cần thắng trong mọi cuộc tranh luận – chỉ cần thắng được sự nổi giận của bản thân.
Họ không cần được khen đúng chỉ cần được yên.
Họ biết, có những tổn thương không nên kể lại,
vì nói ra cũng chẳng khiến vết thương bớt đau, chỉ khiến ký ức thêm nặng.
Nên họ chọn im lặng – cái im lặng không phải của kẻ yếu mà của người đã quá hiểu rằng:
“Sau mỗi lời giải thích là một vết thương bị khơi dậy."
Người từng trải sống lặng lẽ như mặt hồ sau bão.
Họ không phán xét ai, vì từng có lúc chính mình cũng lạc lối.
Họ không đòi hỏi ai, vì từng biết cảm giác van xin mà vẫn bị bỏ lại.
Họ không tranh hơn thua, vì đã thua đủ nhiều để hiểu chẳng gì thắng nổi thời gian.
Sự sâu sắc của họ không nằm ở lời nói, mà ở ánh mắt – thứ ánh nhìn đủ dịu để khiến người khác thấy được mình, và đủ xa để giữ lại khoảng trời riêng cho cô đơn.
Có người bảo:
“Người từng trải lạnh lùng lắm.”
Không.
Họ chỉ cẩn trọng với lòng tin của mình.
Bởi mỗi lần tin sai, là một lần họ mất thêm một phần bản ngã.
Họ không còn tìm kiếm người khiến tim mình đập nhanh mà tìm người khiến tim mình được nghỉ ngơi.
Không còn tìm người nói hay mà tìm người im lặng cũng không thấy lạc lõng.
Nếu một ngày bạn may mắn được ở cạnh họ, đừng cố bước vào vết thương của họ bằng lý trí.
Hãy bước bằng sự tĩnh lặng.
Vì họ không cần ai chữa lành họ chỉ cần được ở bên mà không bị tổn thương thêm.
Người từng vỡ, khi họ yêu, là yêu bằng phần sâu nhất của linh hồn.
Nhưng khi họ rời đi, là vì họ đã biết rằng ở lại sẽ làm cả hai đau hơn.
“Họ không rời bỏ vì hết thương mà vì đã đủ trưởng thành để hiểu: thương cũng cần đúng cách."
Sau cùng, người từng trải chọn sự dịu dàng – không phải vì họ chưa từng bão tố
mà vì họ đã quá nhiều lần bị sóng đánh tan, nên giờ chỉ muốn hóa thành nước.
Không còn muốn thắng ai, chỉ muốn thắng chính cái phần nông nổi ngày xưa.
Không còn mong được hiểu, chỉ mong được yên.
Và nếu hôm nay bạn gặp một người như thế đừng để họ phải gồng thêm nữa.
Chỉ cần im lặng mà ngồi cạnh, bởi đôi khi, sự hiện diện an lành của bạn... chính là lời yêu thương họ đã chờ cả đời.
“Người từng vỡ không khép lòng vì kiêu hãnh, mà vì bên trong họ là một khu vườn cần được yên tĩnh để hồi sinh "




