Có video 🌸Người cuối cùng ta cần học cách dựa vào – là chính ta..

TrìnhCa

Tiến sĩ


🌸Người cuối cùng ta cần học cách dựa vào – là chính ta

Có những ngày, ta thấy mình như một kẻ leo núi giữa sương mù - mỏi mệt, chơi vơi, không biết đỉnh ở đâu, cũng chẳng rõ mình đang vì điều gì mà bước tiếp.

Ta muốn có một bàn tay để nắm, một bờ vai để dựa, một giọng nói bảo ta: “ổn rồi, nghỉ một chút đi."

Nhưng đời không phải lúc nào cũng có ai đó kịp bước đến, và khi ta hiểu ra, thế giới bỗng trở nên im ắng đến lạ.

Người ta có thể đồng hành, nhưng không thể sống hộ ta.

Có thể lắng nghe, nhưng không thể hiểu trọn mọi cơn bão trong lòng.

Có thể thương, nhưng không thể mãi là nơi để ta tựa đầu.

Trong 'Trăm năm cô đơn', có một câu viết khiến người ta giật mình:

“Con người có thể gửi gắm tinh thần vào âm nhạc, vào núi sông, vào công việc, vào niềm tin , nhưng tuyệt đối không thể gửi gắm trọn vẹn vào một ai đó."

Nghe tưởng lạnh lùng, nhưng đó lại là sự thật dịu dàng nhất của trưởng thành.

Con người thay đổi theo thời gian – đó không phải phản bội, mà là quy luật của tâm thức.

Một người từng hiểu ta hôm qua, có thể im lặng trước ta hôm nay.

Một người từng hứa sẽ đi cùng ta đến cuối con đường, đôi khi chỉ dừng lại ở ngã ba của chính họ.

Bởi vậy, người có thể che mưa cho ta hôm nay... cũng có thể chính là người khiến ta không còn thấy nắng vào ngày mai.

Người xưa từng nói:

“Dựa vào núi, núi sẽ đổ,

dựa vào sông, nước sẽ trôi

dựa vào người, người sẽ đi mất.”

Nghe qua tưởng vô tình, nhưng lại là chân lý của muôn kiếp nhân sinh.

Bởi thế gian này, không gì là mãi mãi – núi có thể sạt, nước có thể cạn, lòng người có thể
thay.

Thứ duy nhất không rời bỏ ta, là chính bản lĩnh và sự sáng suốt bên trong mình.

Khi ta học cách đứng vững giữa những biến động, không còn trông chờ ai đến cứu rỗi, cũng là lúc ta thật sự tự cứu được mình.

Không phải kiêu hãnh, mà là tỉnh thức.

Không phải cô đơn, mà là tự do.

Vì chỉ khi biết dựa vào chính mình, ta mới đủ vững để yêu, để sống, và để không sụp đổ trước bất cứ điều gì.

Tựa vào bản thân không phải là ích kỷ, mà là cách ta tôn trọng linh hồn mình – nơi duy
nhất mà ta có thể trở về sau mọi giông bão.

Có một câu của Miyazaki mà tôi luôn khắc ghi:

“Đừng để tâm hồn mình dựa dẫm vào một ai. Bởi khi họ rời đi, bạn sẽ mất không chỉ một người, mà cả điểm tựa của chính tinh thần mình."

Người với người, vốn như cát trong tay – càng nắm chặt, càng trôi nhanh.

Kỳ vọng là con dao hai lưỡi: nó có thể khiến ta bay, nhưng cũng đủ sức xé rách đôi cánh nếu ta quên rằng, mọi hạnh phúc đều phải được nâng đỡ từ bên trong.

Không ai sinh ra để gánh nổi nỗi trống rỗng của người khác.

Kể cả người thân, người yêu hay bạn bè – họ cũng đang vật lộn với những cơn bão riêng trong tâm trí mình.

Thậm chí, đến chiếc bóng của ta cũng sẽ rời đi khi trời tối.

Thế nên, con đường trưởng thành nào cũng bắt đầu bằng việc tự làm bến đỗ cho chính mình.

Tìm niềm vui trong những điều không phản bội:

âm nhạc khiến ta yên lòng,

sách khiến ta sáng trí,

thể thao khiến ta mạnh mẽ,

núi rừng khiến ta thấy mình nhỏ bé mà bao la.

Những điều ấy không hứa hẹn, không rời bỏ – chỉ lặng lẽ ở bên ta.

Hòa thượng Hồng Nhất từng nói:

“Trên đời, chẳng có gì là thật cả. Buông nhẹ đi một chút, điều còn lại mới là chính mình.”

Độc lập không phải là cô đơn.

Đó là khi ta đủ đầy đến mức có thể đi bên cạnh ai đó mà không cần bấu víu.

Đó là khi ta biết tự lau nước mắt, tự hong khô trái tim, và vẫn đủ sức mỉm cười.

Khi ta học cách ngồi yên với chính mình, mọi bão giông ngoài kia đều hóa thành tiếng gió.

Và rồi ta nhận ra, bình yên chưa bao giờ nằm ở một người khác – nó nằm ở sự tỉnh thức, ở hơi thở, ở khả năng mỉm cười giữa những điều dang dở.

Có lẽ, đó mới là tự do: Không cần ai nâng đỡ để đứng vững, cũng không cần ai ở lại để thấy mình đủ đầy.

Người mạnh mẽ không phải người không ngã, mà là người biết tự đứng dậy, tự lau khô lệ và tiếp tục bước bằng đôi chân của chính mình.

🌸🌸
 
Bên trên
Tắt Quảng Cáo