TrìnhCa
Tiến sĩ
Khi còn cha mẹ, ta còn người để gọi về.
Khi mất cha mẹ, ta chỉ còn nơi để nhớ.
Mất cha mẹ... là mất đi nơi cuối cùng có thể tha thứ cho ta vô điều kiện.
Ta sống giữa thế gian rộng lớn, tưởng mạnh mẽ lắm, tưởng quen nỗi cô đơn từ lâu rồi.
Nhưng chỉ khi cha mẹ đi, ta mới hiểu: cô đơn sâu nhất không phải thiếu người yêu thương, mà là thiếu người lo cho ta từ những điều nhỏ nhặt nhất.
Thuở nhỏ, ta mong lớn thật nhanh.
Lớn rồi lại ước một lần được nghe tiếng cha mẹ gọi dậy sớm, được nghe câu càm ràm quen thuộc:
“Đi đâu thì nói một tiếng cho ba mẹ yên tâm."
Những điều ngày xưa thấy phiền...
Lại chính là những thứ đau nhất khi không còn được nghe nữa.
Khi còn cha mẹ, dù ta đi bao xa, lòng vẫn có một sợi dây buộc lại.
Sợi dây mỏng thôi, nhưng giữ ta khỏi đổ vỡ, khỏi lạc đường.
Vì chỉ cần biết: ở đâu đó, vẫn có người chờ ta về, là đủ để ta vững bước tiếp.
Nhưng thời gian không báo trước.
Một ngày nào đó, ta bước vào nhà, thấy không gian im lặng đến lạnh người.
Ta không còn nghe tiếng hỏi han, không còn ánh mắt dõi theo, không còn ai xem ta là đứa trẻ cần được bảo vệ.
Và ta hiểu:
Tuổi mồ côi không tính bằng số tuổi, mà tính từ khoảnh khắc ta không còn ai để gọi “Ba ơi, mẹ ơi” và được trả lời.
Ngày còn cha mẹ, ta cứ nghĩ họ mạnh mẽ lắm.
Nhưng đến khi dọn tủ, thấy từng gói thuốc họ giấu, từng tờ giấy khám bệnh không nói cho ta biết...
Ta mới thấy tim mình rơi xuống.
Cha mẹ là vậy.
Họ chịu tất cả một mình, chỉ để ta đỡ một phần gánh nặng.
Ta thường trách cuộc đời khắc nghiệt, mà ít khi nhớ rằng:
Cuộc đời bớt phần khắc nghiệt, chính là nhờ họ đứng ra hứng hết cho ta suốt bao nhiêu năm.
Rồi ngày ấy cũng sẽ đến, ngày ta cầm lại bộ quần áo họ từng mặc, món đồ họ từng dùng, bỗng dưng nước mắt không kìm được.
Những hình ảnh cũ ùa về, rõ đến mức đau:
Cha từng dắt ta qua đoạn đường tối.
Mẹ từng thức cả đêm chỉ vì một cơn sốt của ta.
Họ từng tự hào về ta theo cách không ai khác trên đời làm được.
Và rồi ta nhận ra:
Không ai thương ta nhiều như cha mẹ.
Cũng không ai rời xa ta âm thầm như cha mẹ.
Người ta nói:
“Con muốn hiếu thuận mà cha mẹ chẳng còn.”
Đó là nỗi tiếc nuối lớn nhất của đời người , nỗi đau không thể sửa, không thể làm lại.
Vậy nên...
Khi còn có thể về nhà, hãy về.
Khi còn có thể nắm tay, hãy nắm thật lâu.
Khi cha mẹ còn gọi tên ta, hãy trả lời bằng tất cả sự trân trọng.
Bởi sau này, dù ta thành công đến đâu, hạnh phúc đến đâu...
không ai trên đời hỏi ta một câu khiến tim mềm đi như vậy nữa: “Hôm nay con có ổn không?"
Khi bạn làm được điều gì đó lớn lao... nhưng đôi mắt hằn vết chân chim đã không còn ở đó để mỉm cười tự hào.
Nếu còn cha mẹ, bạn vẫn là đứa trẻ may mắn nhất trần gian.
Còn nếu không...
Mong trái tim bạn luôn đủ mạnh mẽ để mang họ sống tiếp trong những điều tử tế bạn làm mỗi ngày.




