Có video 🌸Khoảng trống lớn nhất đời người: Khi cha mẹ rời đi...

TrìnhCa

Tiến sĩ


🌸NỖI CÔ ĐƠN LỚN NHẤT CỦA ĐỜI NGƯỜI

Khi còn cha mẹ, ta còn người để gọi về.

Khi mất cha mẹ, ta chỉ còn nơi để nhớ.

Mất cha mẹ... là mất đi nơi cuối cùng có thể tha thứ cho ta vô điều kiện.

Ta sống giữa thế gian rộng lớn, tưởng mạnh mẽ lắm, tưởng quen nỗi cô đơn từ lâu rồi.

Nhưng chỉ khi cha mẹ đi, ta mới hiểu: cô đơn sâu nhất không phải thiếu người yêu thương, mà là thiếu người lo cho ta từ những điều nhỏ nhặt nhất.

Thuở nhỏ, ta mong lớn thật nhanh.

Lớn rồi lại ước một lần được nghe tiếng cha mẹ gọi dậy sớm, được nghe câu càm ràm quen thuộc:

“Đi đâu thì nói một tiếng cho ba mẹ yên tâm."

Những điều ngày xưa thấy phiền...

Lại chính là những thứ đau nhất khi không còn được nghe nữa.

Khi còn cha mẹ, dù ta đi bao xa, lòng vẫn có một sợi dây buộc lại.

Sợi dây mỏng thôi, nhưng giữ ta khỏi đổ vỡ, khỏi lạc đường.

Vì chỉ cần biết: ở đâu đó, vẫn có người chờ ta về, là đủ để ta vững bước tiếp.

Nhưng thời gian không báo trước.

Một ngày nào đó, ta bước vào nhà, thấy không gian im lặng đến lạnh người.

Ta không còn nghe tiếng hỏi han, không còn ánh mắt dõi theo, không còn ai xem ta là đứa trẻ cần được bảo vệ.

Và ta hiểu:

Tuổi mồ côi không tính bằng số tuổi, mà tính từ khoảnh khắc ta không còn ai để gọi “Ba ơi, mẹ ơi” và được trả lời.

Ngày còn cha mẹ, ta cứ nghĩ họ mạnh mẽ lắm.

Nhưng đến khi dọn tủ, thấy từng gói thuốc họ giấu, từng tờ giấy khám bệnh không nói cho ta biết...

Ta mới thấy tim mình rơi xuống.

Cha mẹ là vậy.

Họ chịu tất cả một mình, chỉ để ta đỡ một phần gánh nặng.

Ta thường trách cuộc đời khắc nghiệt, mà ít khi nhớ rằng:

Cuộc đời bớt phần khắc nghiệt, chính là nhờ họ đứng ra hứng hết cho ta suốt bao nhiêu năm.

Rồi ngày ấy cũng sẽ đến, ngày ta cầm lại bộ quần áo họ từng mặc, món đồ họ từng dùng, bỗng dưng nước mắt không kìm được.

Những hình ảnh cũ ùa về, rõ đến mức đau:

Cha từng dắt ta qua đoạn đường tối.

Mẹ từng thức cả đêm chỉ vì một cơn sốt của ta.

Họ từng tự hào về ta theo cách không ai khác trên đời làm được.

Và rồi ta nhận ra:

Không ai thương ta nhiều như cha mẹ.

Cũng không ai rời xa ta âm thầm như cha mẹ.

Người ta nói:

“Con muốn hiếu thuận mà cha mẹ chẳng còn.”

Đó là nỗi tiếc nuối lớn nhất của đời người , nỗi đau không thể sửa, không thể làm lại.

Vậy nên...

Khi còn có thể về nhà, hãy về.

Khi còn có thể nắm tay, hãy nắm thật lâu.

Khi cha mẹ còn gọi tên ta, hãy trả lời bằng tất cả sự trân trọng.

Bởi sau này, dù ta thành công đến đâu, hạnh phúc đến đâu...

không ai trên đời hỏi ta một câu khiến tim mềm đi như vậy nữa: “Hôm nay con có ổn không?"

Khi bạn làm được điều gì đó lớn lao... nhưng đôi mắt hằn vết chân chim đã không còn ở đó để mỉm cười tự hào.

Nếu còn cha mẹ, bạn vẫn là đứa trẻ may mắn nhất trần gian.

Còn nếu không...

Mong trái tim bạn luôn đủ mạnh mẽ để mang họ sống tiếp trong những điều tử tế bạn làm mỗi ngày.

🌸🌸
 

khang46

Chim TO
Kiểu 2 Người vẫn còn sống,nhưng cảm giác t gắng gượng lắm thì mới có cảm giác gần gũi chút xíu. 2 Người li dị từ lúc t 10 tuổi
 

TrìnhCa

Tiến sĩ
Chủ thớt
Kiểu 2 Người vẫn còn sống,nhưng cảm giác t gắng gượng lắm thì mới có cảm giác gần gũi chút xíu. 2 Người li dị từ lúc t 10 tuổi
Cảm giác đau thấu tận tâm can mà vẫn phải cố tỏ ra mình vẫn ổn.
 

TrìnhCa

Tiến sĩ
Chủ thớt
Kiểu 2 Người vẫn còn sống,nhưng cảm giác t gắng gượng lắm thì mới có cảm giác gần gũi chút xíu. 2 Người li dị từ lúc t 10 tuổi
Còn cha còn mẹ xin hãy yêu thương họ vô điều kiện nhé 🥰🥰🥰 dù trong hoàn cảnh nào bạn ạ.
 

TrìnhCa

Tiến sĩ
Chủ thớt
Kiếp này con có lỗi với ba chưa báo hiếu được gì.
Nếu có thể con xin được đánh đổi để bố mẹ luôn được mạnh khỏe và bình an 😭
 

TrìnhCa

Tiến sĩ
Chủ thớt
Không m ơi. Từ nhỏ 1 mình t đã gánh chịu biết bao nhiêu lời nói phũ phàng rồi


🌸Người cuối cùng ta cần học cách dựa vào – là chính ta

Có những ngày, ta thấy mình như một kẻ leo núi giữa sương mù - mỏi mệt, chơi vơi, không biết đỉnh ở đâu, cũng chẳng rõ mình đang vì điều gì mà bước tiếp.

Ta muốn có một bàn tay để nắm, một bờ vai để dựa, một giọng nói bảo ta: “ổn rồi, nghỉ một chút đi."

Nhưng đời không phải lúc nào cũng có ai đó kịp bước đến, và khi ta hiểu ra, thế giới bỗng trở nên im ắng đến lạ.

Người ta có thể đồng hành, nhưng không thể sống hộ ta.

Có thể lắng nghe, nhưng không thể hiểu trọn mọi cơn bão trong lòng.

Có thể thương, nhưng không thể mãi là nơi để ta tựa đầu.

Trong 'Trăm năm cô đơn', có một câu viết khiến người ta giật mình:

“Con người có thể gửi gắm tinh thần vào âm nhạc, vào núi sông, vào công việc, vào niềm tin , nhưng tuyệt đối không thể gửi gắm trọn vẹn vào một ai đó."

Nghe tưởng lạnh lùng, nhưng đó lại là sự thật dịu dàng nhất của trưởng thành.

Con người thay đổi theo thời gian – đó không phải phản bội, mà là quy luật của tâm thức.

Một người từng hiểu ta hôm qua, có thể im lặng trước ta hôm nay.

Một người từng hứa sẽ đi cùng ta đến cuối con đường, đôi khi chỉ dừng lại ở ngã ba của chính họ.

Bởi vậy, người có thể che mưa cho ta hôm nay... cũng có thể chính là người khiến ta không còn thấy nắng vào ngày mai.

Người xưa từng nói:

“Dựa vào núi, núi sẽ đổ,

dựa vào sông, nước sẽ trôi

dựa vào người, người sẽ đi mất.”

Nghe qua tưởng vô tình, nhưng lại là chân lý của muôn kiếp nhân sinh.

Bởi thế gian này, không gì là mãi mãi – núi có thể sạt, nước có thể cạn, lòng người có thể
thay.

Thứ duy nhất không rời bỏ ta, là chính bản lĩnh và sự sáng suốt bên trong mình.

Khi ta học cách đứng vững giữa những biến động, không còn trông chờ ai đến cứu rỗi, cũng là lúc ta thật sự tự cứu được mình.

Không phải kiêu hãnh, mà là tỉnh thức.

Không phải cô đơn, mà là tự do.

Vì chỉ khi biết dựa vào chính mình, ta mới đủ vững để yêu, để sống, và để không sụp đổ trước bất cứ điều gì.

Tựa vào bản thân không phải là ích kỷ, mà là cách ta tôn trọng linh hồn mình – nơi duy
nhất mà ta có thể trở về sau mọi giông bão.

Có một câu của Miyazaki mà tôi luôn khắc ghi:

“Đừng để tâm hồn mình dựa dẫm vào một ai. Bởi khi họ rời đi, bạn sẽ mất không chỉ một người, mà cả điểm tựa của chính tinh thần mình."

Người với người, vốn như cát trong tay – càng nắm chặt, càng trôi nhanh.

Kỳ vọng là con dao hai lưỡi: nó có thể khiến ta bay, nhưng cũng đủ sức xé rách đôi cánh nếu ta quên rằng, mọi hạnh phúc đều phải được nâng đỡ từ bên trong.

Không ai sinh ra để gánh nổi nỗi trống rỗng của người khác.

Kể cả người thân, người yêu hay bạn bè – họ cũng đang vật lộn với những cơn bão riêng trong tâm trí mình.

Thậm chí, đến chiếc bóng của ta cũng sẽ rời đi khi trời tối.

Thế nên, con đường trưởng thành nào cũng bắt đầu bằng việc tự làm bến đỗ cho chính mình.

Tìm niềm vui trong những điều không phản bội:

âm nhạc khiến ta yên lòng,

sách khiến ta sáng trí,

thể thao khiến ta mạnh mẽ,

núi rừng khiến ta thấy mình nhỏ bé mà bao la.

Những điều ấy không hứa hẹn, không rời bỏ – chỉ lặng lẽ ở bên ta.

Hòa thượng Hồng Nhất từng nói:

“Trên đời, chẳng có gì là thật cả. Buông nhẹ đi một chút, điều còn lại mới là chính mình.”

Độc lập không phải là cô đơn.

Đó là khi ta đủ đầy đến mức có thể đi bên cạnh ai đó mà không cần bấu víu.

Đó là khi ta biết tự lau nước mắt, tự hong khô trái tim, và vẫn đủ sức mỉm cười.

Khi ta học cách ngồi yên với chính mình, mọi bão giông ngoài kia đều hóa thành tiếng gió.

Và rồi ta nhận ra, bình yên chưa bao giờ nằm ở một người khác – nó nằm ở sự tỉnh thức, ở hơi thở, ở khả năng mỉm cười giữa những điều dang dở.

Có lẽ, đó mới là tự do: Không cần ai nâng đỡ để đứng vững, cũng không cần ai ở lại để thấy mình đủ đầy.

Người mạnh mẽ không phải người không ngã, mà là người biết tự đứng dậy, tự lau khô lệ và tiếp tục bước bằng đôi chân của chính mình.

🌸🌸
 

TrìnhCa

Tiến sĩ
Chủ thớt


🌸Phước cha là trời cao, đức mẹ là đất dày

Có những điều trong đời, chỉ khi đi qua đủ nắng mưa, bạn mới chợt hiểu:

Không phải ai cũng có một nơi để trở về, nhưng ai có được cha mẹ, người đó đã là người giàu nhất thế gian rồi.

Từ thuở lọt lòng, bạn đã đứng trong bóng râm của hai con người không bao giờ đòi lại gì cho mình.

Cha không nói nhiều, nhưng từng bước chân ông là một lời nguyện thầm mong bạn bình an.

Mẹ không than thở, nhưng những lần bà thức trắng vì lo cho bạn

chính là những trang
kinh lặng lẽ nhất mà đời người có thể viết.

Người xưa dạy:

“Phước cha là trời cao, đức mẹ là đất dày."

Bạn hiền lành không phải do may mắn, mà bởi cha đã gieo vào bạn hạt giống tử tế.
Bạn biết yêu thương là vì mẹ đã đong từng muỗng đức vào cách bạn lớn lên mỗi ngày.

Rồi đến một lúc nào đó, khi gặp giông bão trong đời, bạn mới hiểu:

Cha mẹ không thể thay bạn đi qua dông tố, nhưng chính phước – đức của họ là chiếc áo giáp vô hình che chở bạn giữa cuộc đời nhiều nổi trôi.

Có người cả đời loay hoay tìm ánh sáng, trong khi bạn - chỉ cần nhớ đến cha mẹ - đã có hai ngọn đèn thắp sẵn trong tim.

Bạn có nhận ra không?

Mỗi lần bạn hiền, trời đất nhẹ đi một phần.

Mỗi lần bạn sống tử tế, một lời cảm ơn thầm lặng được gửi về nơi họ.

Vì đứa con chính là nghiệp lành hoặc nghiệp mỏng của cha mẹ - tùy vào cách nó sống.

Có những điều bạn học muộn.

Như cách bạn từng tin rằng mình mạnh mẽ một mình, để rồi hiểu:

“Sức mạnh của con người không nằm ở việc tách mình khỏi gốc rễ, mà nằm ở việc biết ơn nơi đã nuôi mình lớn."

Bạn càng trưởng thành, bạn càng thấy dáng cha mẹ nhỏ lại.

Tóc họ bạc đi nhanh hơn tốc độ bạn kịp nhận ra.

Và bạn bắt đầu hiểu nỗi sợ mà ai rồi cũng một lần đối diện:

Không phải sợ cô đơn, mà sợ một ngày không còn ai để bạn gọi là "cha", "mẹ".

Vậy nên, khi còn có thể - hãy quay về.

Không cần những hành động lớn lao.

Chỉ cần bạn sống tử tế hơn một chút, hiền hòa hơn một chút, thành tâm hơn một chút là bạn đang trả lại cho họ thứ họ đã dành cả đời để gieo.

Bởi phước cha, đức mẹ không đòi báo đáp.

Nhưng nếu một ngày bạn đủ sáng, cuộc đời bạn chính là lời đáp đẹp nhất.

Và có lẽ, tất cả an yên trên đời đều bắt đầu từ điều này:

“Con nên người - đó là hạnh phúc lớn nhất của cha mẹ."

Và rồi, khi bạn đủ lớn để hiểu lòng người, bạn sẽ nhận ra một sự thật giản dị mà suốt bao năm đời không chịu nói:

Cha mẹ không cần bạn thành công, họ chỉ cần bạn thành tâm.

Không cần bạn trả ơn, họ chỉ cần bạn sống đúng.

Không cần bạn rực rỡ, họ chỉ cần bạn bình an.

Có những ngày rất muộn, bạn mới thấm rằng:

phước không phải là thứ bạn tìm trong đời, phước là nơi bạn đã từng đứng giữa vòng tay họ.

Rồi bạn sẽ hiểu, chân phước không phải ở những gì bạn có mà ở hai người đã cho bạn mọi thứ mà không bao giờ đòi lại.

Đến cuối cùng, mọi con đường bạn đi đều dẫn về một điểm duy nhất:

trở thành người tử tế để cha mẹ an lòng.

Đó mới là báo đáp tối thượng, là nghiệp lành vững nhất mà một đời người có thể gieo.

Vì, phước cha – đức mẹ không chờ bạn trả, chỉ chờ bạn... trở nên xứng đáng.

🌸🌸
 
Bên trên
Tắt Quảng Cáo