TrìnhCa
Tiến sĩ
Người xưa có câu:
“Thiên thời bất vong, vạn sự tự thành.”
Điều khiến con người mệt mỏi nhất chính là sự vội vàng muốn có kết quả ngay, muốn thành công ngay, muốn tình yêu trọn vẹn ngay.
Nhưng số phận vốn có nhịp điệu riêng của nó.
Xuân gieo, hạ trưởng, thu hoạch, đông tàng.
Hoa có kỳ hoa nở, người có lúc người đến.
Nhiều khi, bạn cứ tưởng mình thua thiệt vì chậm chân,
nhưng thật ra đó là cách mà vũ trụ bảo vệ bạn khỏi những điều chưa phù hợp.
Thứ thuộc về bạn, dù chậm, vẫn sẽ tìm về.
Thứ không thuộc về bạn , có cưỡng cầu, cuối cùng cũng rời ха.
Cuộc đời không có đường tắt.
Chỉ có kiên trì, nỗ lực và niềm tin.
Đừng hoảng sợ – bởi cái gì là của bạn thì không ai lấy đi được.
Đừng oán trách – bởi cái gì không phải của bạn, giữ mãi cũng chỉ thêm khổ.
Hãy tin rằng ông trời có sự sắp xếp tốt hơn những gì bạn tưởng.
Nếu bây giờ chưa đủ đẹp, nghĩa là bạn vẫn còn đang trên hành trình tu dưỡng.
Đời người, cuối cùng ai cũng sẽ hiểu:
tất cả quyền lực, tiền
bạc, danh vọng rồi cũng bỏ lại phía sau.
Ngay cả thân xác này, ta cũng chẳng mang theo được.
Vậy thì, tại sao không sống thảnh thơi?
Tại sao không mỉm cười với chính mình, thay vì tự làm khổ vì những thứ ngoài tầm tay?
Có câu: “Ăn gió mặc sương, tâm như trăng sáng, Cả đời vô niệm, lại về nơi chân trời."
Một cái tâm an, mới là sự sắp xếp hoàn hảo nhất.
Và khi bạn học được cách tin tưởng, kiên nhẫn, buông bỏ, bạn sẽ nhận ra:
mọi biến cố, mọi chậm trễ, thậm chí cả những mất mát... đều chỉ là bàn tay của số phận đang dẫn bạn về đúng nơi bạn cần đến.






