Có video 💛Duyên là thứ đến nhẹ như gió, nhưng đi thì ầm như bão.🌸

TrìnhCa

Tiến sĩ


🌸Duyên là thứ đến nhẹ như gió, nhưng đi thì ầm như bão.

Có những đêm bạn tự hỏi: vì sao càng níu, càng đau?
Vì sao càng thương, càng thấy mình cô độc hơn?

Người ta thường nói:
“Điều thuộc về bạn sẽ tìm đường ở lại, điều không thuộc về bạn dù ôm bằng cả hai tay cũng hóa gió mà bay."

Nghe thì đơn giản, nhưng chỉ sau những mùa chao đảo, bạn mới hiểu sâu đến tận đáy lòng.

Con người vốn có thói quen bám vào điều quen thuộc, ngay cả khi điều ấy làm mình rớm máu.

Ta giữ một bàn tay đã muốn rời đi, ta vá một trái tim đã thôi muốn lành.

Trong những nỗ lực tuyệt vọng ấy, ta cứ tưởng mình đang cứu vãn... nhưng thực ra, chính ta đang làm mình tổn thương.
“Không phải sự rời bỏ làm ta đau, chính sự cố chấp mới là lưỡi dao thật sự.”

Rồi có lúc, bạn sẽ gặp một người khiến bạn hiểu vì sao những người trước đó không thể ở lại.

Một ánh mắt không làm bạn nặng lòng, một sự hiện diện không khiến tim bạn hoang mang.
Họ không làm bạn phải đoán, họ làm bạn thấy bình yên.
Họ không tạo sóng, họ trở thành bến.

Và khi ấy, bạn mới biết:

tất cả những lần đổ vỡ trước đây đều là lời thì thầm của số phận:
“Con đường không đúng, đừng bước nữa.”

Có những người xuất hiện chỉ để trả một mảnh duyên cũ.

Có những rung động chỉ là tiếng vọng của một kiếp nào đó.

Có những gặp gỡ chỉ để nhắc ta rằng trái tim mình vẫn biết yêu, dù đã từng rất mệt.

Và rồi họ rời đi – nhẹ như một giấc mơ nhưng đủ để lại những vết hằn sâu mà một thời gian dài sau đó, ta mới dám nhìn thẳng vào.

Nhưng đừng trách.

Đừng oán.

“Không phải người rời đi sai, chỉ là họ hết vai trong câu chuyện của bạn.”
Còn bạn sau tất cả, vẫn có quyền viết lại chương đời của chính mình bằng một ngòi bút đẹp hơn, sáng hơn, và tử tế hơn.

Một ngày nào đó, bạn sẽ hiểu:

buông không phải là mất.
Buông là trả mọi thứ về đúng chỗ của nó.

Buông là bước đầu tiên của tự do.

Buông là khi bạn thôi níu một cánh cửa đã đóng,

để nhìn thấy cánh cửa khác đang mở thật khẽ phía trước.

Và vào khoảnh khắc bạn ngừng chạy theo những gì không thuộc về mình,

cuộc đời sẽ lạ lùng ưu ái bạn.

Bạn sẽ gặp một người không đòi hỏi bạn phải hoàn hảo,

không khiến bạn phải giấu đi nỗi sợ,

không bắt bạn lựa lời để yêu.

Cùng người ấy, bạn sẽ thấy:

“Hóa ra bình yên không phải tìm, mà là được cảm nhận khi đứng cạnh đúng người.”

Rồi bạn sẽ biết ơn những mất mát từng khiến mình đau đớn.

Biết ơn những lần gục xuống tưởng chừng không gượng nổi.

Biết ơn cả những cánh tay đã rời đi, vì chính họ đã trả bạn về với chính mình.

Vậy nên...

đừng níu những gì đang tìm cách rời khỏi bạn.

Bởi đôi khi, buông không phải là mất.

Buông là mở một cánh cửa khác,

nơi có người phù hợp hơn đang đợi bạn bước đến.

Và rồi, vào khoảnh khắc bạn thôi bám víu.

bầu trời như rộng thêm một chút, trái tim như nhẹ thêm một phần,

và bạn như hiểu ra:

Hóa ra bình yên đến từ chính tay mình chứ không phải từ bàn tay ai khác.

Và cuộc đời bạn, từ đây, sẽ bước sang một trang khác nhẹ hơn, sáng hơn, và xứng đáng hơn.

🌸🌸
 
Bên trên
Tắt Quảng Cáo