Tao nhiều lúc cũng tự hỏi, chắc do tao khác người hay sao mà mỗi khi công việc đang cuốn tao đến mức không còn cảm giác gì với phụ nữ nữa—đẹp mấy cũng không ham, thậm chí nhìn cũng thấy mệt—đầu tao chỉ quay cuồng trong cái cảm giác sung sướng khi dự án chạy ngon, doanh số vượt, tháng sau biết chắc tao sẽ kiếm hơn tháng này; cái cảm giác đó áp đảo tất cả, còn mấy thứ ham muốn bản năng tự nhiên như bị tắt công tắc. Thế mà đời nó trớ trêu lắm, cứ đúng lúc tao đang lên, đang phất, đang quên ăn quên ngủ chạy KPIs đến thổ huyết, mũi chảy máu mà vẫn cố gắng, thì y như rằng người bên cạnh bắt đầu ghen, bắt đầu suy diễn, bắt đầu lồng lộn kiểu “chắc anh có người khác”, “anh lạnh nhạt”, “anh thay đổi”, trong khi tao đến nhìn phụ nữ còn chẳng có cảm giác gì. Tao bận tới mức về đến phòng là nằm vật ra, người run lẩy bẩy vì quá tải, mà câu đầu tiên cô ta hỏi lại là “tại sao không về sớm hơn”, nghe mà tao nghẹn như nuốt đá.
Kinh khủng nhất là cái kiểu miệng lúc nào cũng nói “em không cần tiền”, “em chỉ cần anh quan tâm”, nhưng mọi thứ trong đời sống lại tiêu bằng đúng cái tiền mà tao đang ráng cày: những bữa tối ở những chỗ mà cả dòng họ nhà cô ta còn chưa có tư cách bước vào, những tối omakase mấy triệu một đầu người, uống rượu mà một chai bằng cả tháng lương của người khác, đi nghỉ dưỡng resort 5 sao, shopping không cần nhìn giá, lên du thuyền hứng gió biển ngắm hoàng hôn các kiểu; tất cả đều từ túi tao mà ra. Tao chưa bao giờ tiếc, chưa bao giờ kêu một tiếng, bởi vì tao đã chọn thì tao chi, nhưng cái làm tao đau là chi xong vẫn bị nói kiểu “em đâu cần tiền của anh”, “em cần anh cơ”… trong khi quay lưng lại là tiêu rầm rập không thiếu một món nào. Đã mất tiền còn phải nghe mấy câu phủi sạch công sức mình—cay nó thấm đến tận xương.
Đến một lúc tao mới nghiệm ra một điều tàn bạo nhưng thật đến lạnh người: tao không thể dạy ai rằng tiền đôi khi cuốn hút hơn phụ nữ, nhất là với một thằng đàn ông đang có mục tiêu lớn. Tao cũng không thể giải thích cho họ hiểu cái cảm giác hưng phấn đến mức quên sạch bản năng giới tính là như thế nào; họ tin rằng đàn ông mà cả tháng không quan hệ thì chắc chắn có vấn đề hoặc đi xả ở đâu đó, họ không tin được là công việc có thể hấp dẫn đến mức mấy tháng trời tao chỉ tập trung một thứ duy nhất mà không còn quan tâm đến ai khác. Họ không tin, và rồi họ bắt đầu tưởng tượng, nghi ngờ, dựng kịch bản ngoại tình trong đầu, tự làm mình tổn thương rồi quay sang trút hết lên tao.
Và khi có biến cố, khi tao mệt, tao kiệt sức, tao yếu đi, tao mất kiểm soát trong vài ngày—thì người tát tao đầu tiên chính là người nói yêu tao nhất. Người đó có thể nghi ngờ tao, có thể quay ngoắt đi, có thể làm vài hành động như để trừng phạt tao, như để chứng minh rằng tao không đủ tốt, không đủ giàu, không đủ bản lĩnh. Nhưng điều tao không ngờ là mỗi khi tao phất lên một chút, cô ta lại giận dỗi vô cớ, lại gây chuyện, như thể sợ tao thành công hơn mức cô ta có thể kiểm soát, như thể tao giàu lên là điều khiến cô ta bất an. Mà tao thì chỉ muốn kéo người mình thương đi cùng, nhưng càng kéo lại càng thấy chân mình bị níu xuống.
Để đến cuối cùng, tao nhận ra một sự thật hơi tối: có những người yêu cảm giác được quan tâm, nhưng lại không chịu nổi khi người đàn ông của họ bị công việc nuốt trọn; họ nói không cần tiền nhưng lại sống hoàn toàn bằng tiền mình; họ nói tin mình nhưng lại luôn nghĩ điều tệ nhất; họ nói yêu mình nhưng chính họ là người tổn thương mình đầu tiên. Và đau nhất—là tao vẫn cố chịu, cố bao dung, cố giải thích, nhưng sự thật là có những thứ không bao giờ họ hiểu được: cái đam mê của một thằng đàn ông, cái cảm giác một mục tiêu lớn cuốn mình đến mức mất ngủ, cái khoảnh khắc mình chỉ muốn vượt qua chính mình, và cái áp lực mà không phải ai cũng đủ bình tĩnh để đứng bên cạnh mình mà không hoài nghi, không kéo mình xuống.
Kinh khủng nhất là cái kiểu miệng lúc nào cũng nói “em không cần tiền”, “em chỉ cần anh quan tâm”, nhưng mọi thứ trong đời sống lại tiêu bằng đúng cái tiền mà tao đang ráng cày: những bữa tối ở những chỗ mà cả dòng họ nhà cô ta còn chưa có tư cách bước vào, những tối omakase mấy triệu một đầu người, uống rượu mà một chai bằng cả tháng lương của người khác, đi nghỉ dưỡng resort 5 sao, shopping không cần nhìn giá, lên du thuyền hứng gió biển ngắm hoàng hôn các kiểu; tất cả đều từ túi tao mà ra. Tao chưa bao giờ tiếc, chưa bao giờ kêu một tiếng, bởi vì tao đã chọn thì tao chi, nhưng cái làm tao đau là chi xong vẫn bị nói kiểu “em đâu cần tiền của anh”, “em cần anh cơ”… trong khi quay lưng lại là tiêu rầm rập không thiếu một món nào. Đã mất tiền còn phải nghe mấy câu phủi sạch công sức mình—cay nó thấm đến tận xương.
Đến một lúc tao mới nghiệm ra một điều tàn bạo nhưng thật đến lạnh người: tao không thể dạy ai rằng tiền đôi khi cuốn hút hơn phụ nữ, nhất là với một thằng đàn ông đang có mục tiêu lớn. Tao cũng không thể giải thích cho họ hiểu cái cảm giác hưng phấn đến mức quên sạch bản năng giới tính là như thế nào; họ tin rằng đàn ông mà cả tháng không quan hệ thì chắc chắn có vấn đề hoặc đi xả ở đâu đó, họ không tin được là công việc có thể hấp dẫn đến mức mấy tháng trời tao chỉ tập trung một thứ duy nhất mà không còn quan tâm đến ai khác. Họ không tin, và rồi họ bắt đầu tưởng tượng, nghi ngờ, dựng kịch bản ngoại tình trong đầu, tự làm mình tổn thương rồi quay sang trút hết lên tao.
Và khi có biến cố, khi tao mệt, tao kiệt sức, tao yếu đi, tao mất kiểm soát trong vài ngày—thì người tát tao đầu tiên chính là người nói yêu tao nhất. Người đó có thể nghi ngờ tao, có thể quay ngoắt đi, có thể làm vài hành động như để trừng phạt tao, như để chứng minh rằng tao không đủ tốt, không đủ giàu, không đủ bản lĩnh. Nhưng điều tao không ngờ là mỗi khi tao phất lên một chút, cô ta lại giận dỗi vô cớ, lại gây chuyện, như thể sợ tao thành công hơn mức cô ta có thể kiểm soát, như thể tao giàu lên là điều khiến cô ta bất an. Mà tao thì chỉ muốn kéo người mình thương đi cùng, nhưng càng kéo lại càng thấy chân mình bị níu xuống.
Để đến cuối cùng, tao nhận ra một sự thật hơi tối: có những người yêu cảm giác được quan tâm, nhưng lại không chịu nổi khi người đàn ông của họ bị công việc nuốt trọn; họ nói không cần tiền nhưng lại sống hoàn toàn bằng tiền mình; họ nói tin mình nhưng lại luôn nghĩ điều tệ nhất; họ nói yêu mình nhưng chính họ là người tổn thương mình đầu tiên. Và đau nhất—là tao vẫn cố chịu, cố bao dung, cố giải thích, nhưng sự thật là có những thứ không bao giờ họ hiểu được: cái đam mê của một thằng đàn ông, cái cảm giác một mục tiêu lớn cuốn mình đến mức mất ngủ, cái khoảnh khắc mình chỉ muốn vượt qua chính mình, và cái áp lực mà không phải ai cũng đủ bình tĩnh để đứng bên cạnh mình mà không hoài nghi, không kéo mình xuống.


