Cả đời này nếu thật sự không lấp lánh nữa thì sao

LeVanTung

Chim TO
Chào mọi người, lại là em, đứa từng lên threads về cú sốc xin việc và cuộc sống thất nghiệp 1 năm về trước đây.
Từ khi quyết định về được quê, lúc làm thì thôi, lúc không có việc đầu lại nảy chữ: "Cả đời này nếu m thật sự không lấp lánh nữa thì sao?"
Khi vui thì óc em nó tự nói: "thì kemedi em, không lấp lánh thì đã sao, tắt luôn hoặc lập lòe thì vẫn sống được mà, suy làm gì cho mệt óc ra"
Nhưng khi buồn buồn óc lại tự nói: "memay, thế thì cả đời tà tà vô định à, mai đây ai lo, ai nuôi, ai chứa, ai coi ra gì"
Nó cứ vậy, 1 năm hơn rồi, em cứ tà tà. Độ gần đây, em nhớ Voz, lại ngoi đầu vào đăng nhập xem có gì không, càng đi xem anh em voz-er lại càng nhiều suy nghĩ.
Đến thời điểm hiện tại thì em vẫn thế, vẫn tháng có tháng không. Nhiều sếp rủ vào Nam ra Bắc làm chung với họ, khởi nghiệp với họ nhưng em sợ lại không dám đi, chỉ quanh quẩn trong nhà. Cái tâm lý sợ đó không biết bao giờ mới hết.
Cả tháng nay job đứng sạch, sáng mới có sếp gửi 400k tiền viết captions. Đó lương tháng 8 vừa rồi của em đó. Tháng 7 trước đó còn được 10tr, còn tháng này thì chắc cũng như tháng 9.
Em chẳng lo cơm ăn áo mặc, em cũng thấy mình sướng, mà sướng quá lại hay nghĩ bậy. Em cứ tà tà vậy, lắm lúc nghĩ mình vô tích sự thật.
Vừa mới sáng nay, mẹ mới cãi nhau với em xong, cũng không phải gọi là cãi, nhưng mẹ em khóc, em cũng khóc, hai mẹ con cùng khóc. Mẹ bảo em: "may t chưa ăn của m đồng bạc nào, chứ t ăn rồi chắc m chửi t còn hơn vậy nữa". (Đại loại em không có chửi đâu, nhưng theo ba em nhận xét, mẹ em là người rất dễ xúc động, nên nói tí là mẹ khóc, mẹ vẽ chuyện, chứ em không có chửi mẹ, em chỉ là nói mẹ về một số vấn đề tôn giáo thôi). Tự nhiên câu nói đó làm em thấy bất mãn tính từ lúc đi làm, em chỉ cho mẹ tiền đúng dịp tết, còn đâu là không. Vì mẹ em không lấy, ngược lại mẹ còn hay cho em tiền, dù sống chung mẹ lo từ đầu đến cuối rồi.
Vậy mà hôm nay mẹ nói thế, chị hai em cũng nghe được (trước đó mẹ có chửi em nhiều nữa, cũng có chửi thề, nghiến răng chỉ vào mặt em), chị nói em: "m thấy không, đứa nào nghèo là đứa đó bị chửi nhiều nhất, m thấy t hay thằng con trai cưng của mẹ không (anh tư em) có bao giờ bị chửi đâu, còn m với thằng ba suốt ngày bị chửi, vì hai m lông bông như nhau, nghèo nên bị đem ra chửi hoài, t mà như m, chắc t cuốn đồ ra ngoài ở rồi, chửi gì mà hơn cả chửi chó". Tự nhiên nghe đến đó em bị chặn suy nghĩ, em nghĩ chắc tại mình báo hại quá, mẹ cũng chán mình sau 1 năm rồi, nên chửi vậy cho có động lực đi làm, nhưng chị em lại tiếp tục: "mẹ chửi vì m nghèo đó, chửi m như chó v mà không biết".
Ờ, vậy đúng như em nghĩ, cả đời này không lấp lánh thì lấy ai chứa? Lấp lánh đối với em hiện tại chính là tiền, là tài chính. Công việc hay gì gì đó đều phải quy ra tiền, tiền cho ta lấp lánh, nghèo chính là không lấp lánh. Em nghĩ vậy.
Năm 2 đại học, em cũng từng có suy nghĩ tương tự, nghĩ cả đời không lấp lánh nổi. Tự nghĩ hay giờ biến đi đâu mất luôn, tro cốt cứ trôi đi đâu vùi đi chỗ nào thì kệ. Bởi nên em từng có bài viết "tôi ước đám tang của mình không người đến dự". Còn nếu bây giờ được phép viết em sẽ viết "tôi ước mình chet đi không ai biết"
 

thằng liều

Yếu sinh lý
T từng có suy nghĩ như mày! Bố tao chết năm t 9 tuổi. Cuộc sống của t thiếu thốn vật chất, bị bạo hành thể xác, tinh thần. T từng nhiều lần muốn tự tử. Nhưng t đã cố cầm cự đến năm lớp 12 và t vào Huế , một nơi ko ai biết t là ai. Sống như 1 người khác. Bây giờ cuộc sống của tao cũng ko ổn! Cũng tà tà sống qua ngày! T còn sống ké nhà vợ cơ! Nhiều lúc t ước mình có viên đá thời gian của doctor Strange. Quay ngược thời gian làm lại từ đầu. Nhưng giờ ko đc. Vẫn phải sống tiếp. Tới đâu hay tới đó. T từ bỏ sĩ diện của mình từ lâu rồi. T bán ốc ở chợ, bán hạt dẻ vỉa hè. Người ngoài chê cười, người nhà nói ra nói vào. T ko thấy hổ thẹn vì t ko phạm pháp, ko trái đạo lương tâm. T chỉ thấy buồn vì ko thể mang lại cho vợ con một cuộc sống tốt hơn. Để vợ con đc hãnh diện, tự tin sống thoải mái hơn. T bán ở chợ, ngồi vỉa hè ngồi cạnh với nhiều mảnh đời bất hạnh hơn tao và mày rất nhiều! Hoàn cảnh của họ khiến t nghĩ sao họ vẫn sống đc hay nhỉ? Mày còn trẻ. Còn chưa có gánh nặng gia đình. Cái mày đang thiếu là sự can đảm thể hiện mình, mày lười biếng thể hiện mình. Mày trên 18 tuổi rồi. Mày tự do rồi. Mày ko nhất thiết phải chết ko ai biết để xoá đi tình trạng hiện tại. Mày chỉ cần đi thật xa. Tới vùng đất ko ai biết mày là ai. Bắt đầu một cuộc sống mới. Họ sống được mình cũng sống được! Nhưng mày nói đúng một điều: tiền mang lại sự tôn trọng. Chai lỳ lên, mạnh dạn lên, nếm trải nhiều lên. Nếu mày chết. Người nhà mày sẽ cười vào di ảnh mặt mày khi chọn cái chết vì 1 lý do nhảm cứt. Thân ái!
 

vivannim

Yếu sinh lý
tao thì đéo giống thằng nào trong 2 thằng mày, tao thất nghiệp ở nhà 1 năm tìm tòi công việc onl trên mạng học thầy này thầy kia xong đéo học được gì ngoài việc đéo có thằng nào mang đồ ngon đi bán cả. giờ trong tay tao đéo còn tiền đâu. tao vẫn ở nhà làm việc nhà nên cũng không hẳn là gánh nặng nhưng tao 25 tuổi rồi nhưng chưa ổn định được cuộc sống nên tao cũng có nhiều suy tư vl, kiểu như nếu cứ thế này thêm 1 năm nữa thì sao. bố mẹ tao kiểu kỳ vọng ngầm thôi chứ cũng ko nói thẳng ra tao thì tự hiểu. vừa rồi con người yêu tao bảo tao là cái thằng đéo có ý chí tao biết nó muốn tao lấy những lời đó làm động lực nhưng thật sự tao còn đéo biết là mình có ổn được không cảm giác đéo lo đc cho gđ đéo lo đc cho ny. Nhưng đm tao vẫn làm vẫn phải làm tốt dần lên. Good things take time. đéo có cái quả ngọt nào dễ dàng có được nếu xuất phát điểm của mày thấp. nhưng đéo bao giờ bỏ cuộc xã hội này đéo thiếu cơ hội đâu chỉ là mày có dám nắm lấy và đến thời của mày hay chưa mà thôi. 2 năm trước bố tao còn phải nhắn tin cho tao hỏi có 500k không gửi cho bố tiêu, bố hết tiền rồi, thế mà chỉ 2 năm thôi đi làm chăm chỉ + gặp thời giờ có số dư >400m (tao đéo biết rõ là bao nhiêu) với cả vừa xây thêm mấy công trình phụ linh tinh 200m. chỉ cần đéo bỏ cuộc thôi, đủ chín thì sẽ có trái ngọt. ít nhất là tao thấy được cái tinh thần đấy của bố tao. và tao sẽ chơi tới cùng với lựa chọn của mình
 
Bên trên
Tắt Quảng Cáo