sjcksjzjxn
Yếu sinh lý
Tus này no sex, tâm sự đêm khuya với mn.
Gđ mình ko hạnh phúc. Nó xuất phát từ đời ông nội bà nội cũng ko hạnh phúc. Rồi đứa con nó cũng có vấn đề tâm lý thần kinh. Ba mình làm khổ vợ con, sống cuộc đời khổ. Giá như ai cũng sống trong gia đình hạnh phúc có tình yêu thương quan tâm và có kinh tế nhỉ. Giá như ai cũng biết kiểm soát và thay đổi tính cách bản thân, hoàn thiện bản thân tốt lên, chứ không phải là bảo thủ và chửi phủ đầu, không nhận sai. Sống ở nghịch cảnh gđ, ko khi gđ mình luôn nặng nề ngột ngạt, sống ngày nay biết ngày nay, còn mai chẳng biết sóng gió gì sẽ đến. Lo lắng sợ hãi bất an hoảng loạn chứ, nhưng mình đang tập giữ cho tâm lý bình thản đối diện. Trước kia nhà có chuyện xích mích cãi nhau đập đồ mình chỉ biết run rẩy sợ hãi van xin, giờ kiểu mình ko chịu đc cảnh đó khi có dấu hiệu mình vội đi ra khỏi nhà. Có ai thương mình đâu. Nên phải thương bản thân mình mà thoát khỏi nơi đó.
Ông ba mình, ổng chửi, ổng dùng sức nặng lời nói cay nghiệt, để hù dọa, tác động tâm lý mẹ con mình, khiến mẹ con mình hoảng loạn, sợ sệt mà thuận theo ổng. Nhưng để con cái sống trong cái cảnh gđ như thế, khủng hoảng tâm lý sợ hãi như thế, nó như vùi dập nhận thức tư duy sự phát triển của con cái khi lớn lên. Tâm lý nó cực kì yếu và ko có tâm trí để học hay làm gì khác. Và sự bắt ép áp đặt làm theo ý ổng trong khi con cái yếu kém ko có khả năng khiến cho mọi chuyện ko hiệu quả có khi còn khiến con cái đi vào bước đường tồi tệ. Và mình càng nhận ra ba mình như một tác nhân độc hại, nuôi con gì thì con đó chết đau đớn, sự gia trưởng của ba mình khiến ai dây vào ổng đều khổ sở, đi vào con đường chết. Đôi khi họ áp đặt mình sống theo ý mà họ muốn. Nhưng sống như thế lại khiến mình khổ đau thậm chí chết. Nên PHẢI BIẾT CÁI GÌ TỐT CHO BẢN THÂN MÌNH THÌ TỰ ĐƯA RA QUYẾT ĐỊNH CHO CUỘC ĐỜI MÌNH ĐỪNG ĐỂ AI ÁP ĐẶT. Dù ở tình cảnh nào, nghĩ đơn giản thế này: MÀY PHẢI ĐƯỢC SỐNG VUI VẺ THOẢI MÁI HẠNH PHÚC VỚI CHÍNH BẢN THÂN MÀY MỖI NGÀY. KHỔ QUÁ THÌ THOÁT RA. CUỘC ĐỜI CÒN NHIỀU NGƯỜI TỐT VÀ NHIỀU ĐIỀU TỐT ĐẸP.
Cố sống lạc quan đó, nhưng hiện tại vẫn luôn ở đó... Hiện tại là gđ mình ko hạnh phúc... Có ba như ba đã chết. Anh chị em cũng thù ghét mệnh ai nấy sống... Mẹ thì bệnh tật. Mình thì bản thân cũng nhiều vấn đề tâm lý, chán đời đến mức mỗi ngày mình chỉ có thể làm điều gì đó nhỏ bé để khiến mình vui lên đc một ít. Mình sống nhỏ giờ kiểu dòng đời vẫn cứ trôi, con người vẫn phát triển theo cái chuẩn mực xã hội, đi làm yêu đương lập gđ sinh con cái, còn mình chán nản ko làm nổi cái gì trong phòng năm này qua năm khác. Hủy hoại hết các mqh. Có như rào cản tâm lý mình ko vượt qua đc. Mình như đứa trẻ con mãi ko thể lớn. Lời nói và hành động, nhận thức tư duy nó như sương mù. Nó ảnh hưởng đến cuộc sống và công việc, các mqh... Vì đứa trẻ tổn thương bên trong nó toát ra bên ngoài và rất cảm tính, mình ko làm chủ đc mình. Mình sống cuộc sống rất khổ sở tâm lý.
Mỗi nhà mỗi cảnh. Ko cảnh này thì cảnh khác. Tỉ lệ gđ hạnh phúc có nhưng ko nhiều. Đâu phải cuộc đời như trong phim mà muốn nó màu hồng thì nó màu hồng.
Mình thiếu thốn tình cảm gđ nhiều lắm. Trong sâu thẳm bên trong, mình thèm khát một gđ hạnh phúc. Có bố mẹ yêu thương nhau, có ace vui vẻ hòa thuận, có một tuổi thơ vui vẻ gđ êm ấm...
Gđ mình ko hạnh phúc. Nó xuất phát từ đời ông nội bà nội cũng ko hạnh phúc. Rồi đứa con nó cũng có vấn đề tâm lý thần kinh. Ba mình làm khổ vợ con, sống cuộc đời khổ. Giá như ai cũng sống trong gia đình hạnh phúc có tình yêu thương quan tâm và có kinh tế nhỉ. Giá như ai cũng biết kiểm soát và thay đổi tính cách bản thân, hoàn thiện bản thân tốt lên, chứ không phải là bảo thủ và chửi phủ đầu, không nhận sai. Sống ở nghịch cảnh gđ, ko khi gđ mình luôn nặng nề ngột ngạt, sống ngày nay biết ngày nay, còn mai chẳng biết sóng gió gì sẽ đến. Lo lắng sợ hãi bất an hoảng loạn chứ, nhưng mình đang tập giữ cho tâm lý bình thản đối diện. Trước kia nhà có chuyện xích mích cãi nhau đập đồ mình chỉ biết run rẩy sợ hãi van xin, giờ kiểu mình ko chịu đc cảnh đó khi có dấu hiệu mình vội đi ra khỏi nhà. Có ai thương mình đâu. Nên phải thương bản thân mình mà thoát khỏi nơi đó.
Ông ba mình, ổng chửi, ổng dùng sức nặng lời nói cay nghiệt, để hù dọa, tác động tâm lý mẹ con mình, khiến mẹ con mình hoảng loạn, sợ sệt mà thuận theo ổng. Nhưng để con cái sống trong cái cảnh gđ như thế, khủng hoảng tâm lý sợ hãi như thế, nó như vùi dập nhận thức tư duy sự phát triển của con cái khi lớn lên. Tâm lý nó cực kì yếu và ko có tâm trí để học hay làm gì khác. Và sự bắt ép áp đặt làm theo ý ổng trong khi con cái yếu kém ko có khả năng khiến cho mọi chuyện ko hiệu quả có khi còn khiến con cái đi vào bước đường tồi tệ. Và mình càng nhận ra ba mình như một tác nhân độc hại, nuôi con gì thì con đó chết đau đớn, sự gia trưởng của ba mình khiến ai dây vào ổng đều khổ sở, đi vào con đường chết. Đôi khi họ áp đặt mình sống theo ý mà họ muốn. Nhưng sống như thế lại khiến mình khổ đau thậm chí chết. Nên PHẢI BIẾT CÁI GÌ TỐT CHO BẢN THÂN MÌNH THÌ TỰ ĐƯA RA QUYẾT ĐỊNH CHO CUỘC ĐỜI MÌNH ĐỪNG ĐỂ AI ÁP ĐẶT. Dù ở tình cảnh nào, nghĩ đơn giản thế này: MÀY PHẢI ĐƯỢC SỐNG VUI VẺ THOẢI MÁI HẠNH PHÚC VỚI CHÍNH BẢN THÂN MÀY MỖI NGÀY. KHỔ QUÁ THÌ THOÁT RA. CUỘC ĐỜI CÒN NHIỀU NGƯỜI TỐT VÀ NHIỀU ĐIỀU TỐT ĐẸP.
Cố sống lạc quan đó, nhưng hiện tại vẫn luôn ở đó... Hiện tại là gđ mình ko hạnh phúc... Có ba như ba đã chết. Anh chị em cũng thù ghét mệnh ai nấy sống... Mẹ thì bệnh tật. Mình thì bản thân cũng nhiều vấn đề tâm lý, chán đời đến mức mỗi ngày mình chỉ có thể làm điều gì đó nhỏ bé để khiến mình vui lên đc một ít. Mình sống nhỏ giờ kiểu dòng đời vẫn cứ trôi, con người vẫn phát triển theo cái chuẩn mực xã hội, đi làm yêu đương lập gđ sinh con cái, còn mình chán nản ko làm nổi cái gì trong phòng năm này qua năm khác. Hủy hoại hết các mqh. Có như rào cản tâm lý mình ko vượt qua đc. Mình như đứa trẻ con mãi ko thể lớn. Lời nói và hành động, nhận thức tư duy nó như sương mù. Nó ảnh hưởng đến cuộc sống và công việc, các mqh... Vì đứa trẻ tổn thương bên trong nó toát ra bên ngoài và rất cảm tính, mình ko làm chủ đc mình. Mình sống cuộc sống rất khổ sở tâm lý.
Mỗi nhà mỗi cảnh. Ko cảnh này thì cảnh khác. Tỉ lệ gđ hạnh phúc có nhưng ko nhiều. Đâu phải cuộc đời như trong phim mà muốn nó màu hồng thì nó màu hồng.
Mình thiếu thốn tình cảm gđ nhiều lắm. Trong sâu thẳm bên trong, mình thèm khát một gđ hạnh phúc. Có bố mẹ yêu thương nhau, có ace vui vẻ hòa thuận, có một tuổi thơ vui vẻ gđ êm ấm...


