M lớn rồi nghĩ đơn giản thôi, coi như mẹ m bị 1 loại bệnh và k thể bt, mà m đâu thể cư xử bt với ng k ổn? Tập trung vào chính mình đi. Mẹ m khuất núi thì m còn lại gì, nếu m cứ vạ vật ntn?
Bị rồi. Mẹ nào cũng mong con hạnh phúc, nên m chỉ cần sống sao cho hạnh phúc là được. Đó là cái mạch mà m nên bám vào, đừng để những lời nói hành động của mẹ m làm m bất ổn, vì mẹ m k hiểu được là hành động của mẹ m ảnh hưởng xấu đến m. Vui lên coi như thứ tha