Kiến thức Những mẩu truyện ma huyền thoại bên VOZ: Quê em đất độc, Ký sư chuyển mộ...

Âu Ba Mê Giang

Tao là gay
Chủ thớt
Truyện 2 - “Anh Tí” và tiếng động trong kho phụ tùng.

Kho phụ tùng công ty em có 2 người làm sổ sách kiêm quản lý vật tư, chỉ khi có khiêng vác nặng mới kêu mấy anh bốc vác. Chị Hà 48 tuổi, gần về hưu rồi, còn bé Quỳnh mới 21 chưa chồng he he.

Đợt em nhận được điện thoại dưới kho báo là dây chuột máy tính bị chuột cắn đứt, không dùng được. Em với 1 thằng nữa xuống. Đúng là sợi dây con chuột máy tính bị cắn đứt lìa, chuyện này cũng không phải quá hiếm nên em thấy bình thường.

Thằng đi cùng em tên Sơn nó kêu : Mấy con chuột mất dạy phá quá, chị Hà liền giật mình nói : “Ấy chết sao em lại gọi thế, phải gọi là anh Tí “. Thằng Sơn nó cho là vớ vẩn, bảo là : chị để em, để xem bọn chuột này còn phá phách được không. Thế là nó thay chuột mới, xong đi lấy ruột gà, luồn hết các loại dây bao gồm : dây chuột, bàn phím, dây máy in, màn hình LCD, bọc lại cẩn thận hết.

Xong xuôi đâu đấy, thằng Sơn tự tin đi lên, còn em thì thấy nó rảnh vãi nồi, chuyện có đếch gì đâu mà làm kỹ vãi

Qua hôm sau bé Quỳnh gọi điện thoại báo em và thằng Sơn xuống kho gấp. có chuyện lớn rồi. Em với thằng Sơn xuống thì bắt gặp một cảnh tượng kinh dị

Toàn bộ dây chuột, bàn phím máy in của 2 cái máy vi tính đặt dưới kho bị cắn nát bét, ruột gà te tua thành từng mảnh. Việc này nếu nói chuột làm thì đếch ai mà tin nổi cả. Thằng Sơn tái mét mặt , chị Hà gọi em ra nói nhỏ : ngày xưa lúc anh Khoa còn làm vi tính, tháng nào anh cũng nói chị mua trái cây cúng anh Tí vào đầu tháng, chị thấy vớ vẩn nhưng nghĩ mua cúng xong rồi mấy chị em ăn cũng được nên vẫn làm.

Từ lúc anh Khoa nghỉ , chị không cúng nữa, thỉnh thoảng chị nghe có tiếng động lạ trong kho, mà soi đèn vào mấy cái kệ đồ thì không thấy ai, trong đó ẩm mốc tối tăm quá nên chị cũng sợ. Hôm qua thằng Sơn phạm húy với anh Tí, nên anh Tí nổi giận. Thôi để mai chị mua trái cây về tạ lỗi với anh Tí , hi vọng anh Tí bỏ qua.

Chuyện như đùa, ấy thế mà từ lúc chị Hà cúng xong, dây chuột, bàn phím, máy in , không cần luồn ruột gà nhưng tuyệt nhiên không bị cắn đứt nữa.
 

Âu Ba Mê Giang

Tao là gay
Chủ thớt
Truyện 3 - Con khỉ già và tổ ong mật.
Công ty mình có 1 con khỉ già, mặt nó già chát, không biết nó có từ lúc nào, mình chỉ nghe mấy bác lớn tuổi nói là hồi bác vô làm đã thấy nó

Không ai biết nó trú ngụ chỗ nào trong công ty ( công ty em rất rộng , xe tải container đi vào bình thường, tìm được chỗ nó ở không phải đơn giản). Nó là khỉ đực, em biết chắc chắn vì hễ có mấy cô gái trẻ đẹp đi ngang qua là nó xà xuống chọc ghẹo làm mấy cô chết khiếp. Bọn đàn ông, con trai chúng em đi qua thì nó chỉ ở trên cây hay nóc nhà nhìn xuống thôi, không làm gì cả. Có lần có bé kia sợ quá ko dám đi qua chỗ có con khỉ, phải nhờ em đi cùng, cảm thấy mình như hero ấy , phê vãi

Mấy lần em ở lại tăng ca , buổi tối con khỉ đó lâu lâu lại kêu nghe ghê ớn xương sống, cứ như động đực ấy , chuyện không có gì nếu như em không vô tình bắt gặp sếp tổng thắp nhang, khấn vái gì đó dưới gốc cây mà con khỉ hay lui tới. Em hỏi bác bảo vệ già thì nghe họ đồn rằng mỗi lần công ty khó khăn, không có đơn hàng, sếp tổng lại ra đó khấn vái cầu xin gì không rõ

Sau mỗi lần vậy là ông trưởng phòng nhân sự lại có việc làm. Nào là đổi hướng cửa phòng sếp , kê lại bàn làm việc, hoặc đổi tranh phong thủy trong phòng sếp tổng . Sau đó công ty lại làm ăn được, nghe thấy mê tín nhưng ngẫm lại công ty 2 lần bị biến cố lớn đều vượt qua được

Em để ý cái cây mà con khỉ hay lui tới có 1 tổ ong rất lớn, mấy bác lớn tuổi hay gọi nó là long mạch của công ty, nghe bí hiểm vãi

Thế rồi 1 chuyện động trời xảy ra, công ty em có 1 ông tên là Chiến, làm ở vùng hoàn tất. Ông này tính tình ngổ ngáo, báng bổ ko tin thần thánh ma quỷ bao giờ. Ổng canh buổi trưa mang ná bắn chim ra bắn tổ ong. Kể từ đó không thấy con khỉ già xuất hiện nữa. Độ sau đó 3,4 ngày gì đó em không nhớ rõ, vợ ông Chiến bị tai nạn lao động, tóc của bà đó bị cuốn vô máy lột da đầu chết trên đường đi cấp cứu

Khoảng 1 tháng sau công ty em bị đổi chủ, sếp tổng bị điều ra Đà Nẵng làm việc, người khác về thay với lí do tình hình sản xuất kinh doanh gặp khó khăn, cần thay lãnh đạo. Kể từ lúc mất tổ ong, con khỉ già cũng biến mất không tăm hơi, người ta đồn rằng bị ai bắn chết rồi
 

Âu Ba Mê Giang

Tao là gay
Chủ thớt
Truyện 4 - Nhà vệ sinh – tiếng động buổi tối và cánh cửa đóng im ỉm.
Thật ra cái việc nhà vệ sinh hay có tiếng động lạ thì em biết lâu rồi, lúc đầu cũng sợ nhưng sau thành quen các thím ạ. Cứ hôm nào mà em ở lại tăng ca, đi vệ sinh là y như rằng cái âm thanh quái dị đó lại phát ra

Nhưng hôm đó còn có chuyện quái dị hơn nữa. Đợt đó do công ty làm lại server, phòng IT phải ở lại join domain cho từng máy con. Việc này phải tiến hành vào cuối tuần, tận dùng ngày nghỉ, làm liên tục từ sáng tới tối. Hôm đó mọi người trong phòng vi tính về gần hết rồi, do em nhà gần nên sếp bảo nán lại. Lúc này hơn 9h tối rồi, còn lại 3 người : em, sếp em và 1 anh nữa

Không biết có phải do lúc nãy đi mua trúng bánh bao cũ không mà giờ em lên cơn đau bụng , thế là phải vào toilet. Vừa cài then chốt cửa được khoảng 1,2 phút gì đó. Đang ngồi thơ thẩn giải quyết thì có âm thanh gõ cộc cộc vào cửa như kiểu có người bên ngoài giục ấy, nhưng mà âm thanh thô bạo lắm. Em hơi hoảng nhưng cũng la lên : “Có người”. Âm thanh đó lại gõ cộc cộc lần nữa. Em vội vàng chùi ass rồi mặc quần ra xem ai. Nhưng thật lạ lùng là ra tới bên ngoài thì không thấy ai, tự nhiên em thấy ghê ghê, nhìn sang cái buồng toilet bên cạnh thì thấy nó đóng kín như kiểu có người ở trong ( phòng vệ sinh trên văn phòng chỗ em có 2 buồng ). Em ra ngoài thấy còn mỗi sếp, không thấy anh kia đâu. Em hỏi thì sếp bảo anh kia nhà xa nên xin về 1 lúc rồi. Em sợ quá hỏi lại sếp : “Vậy ai ở trong toilet ? Em thấy cửa buồng đóng mà “. Tự nhiên ông sếp hơi sững lại rồi la em ” Toilet đóng cửa thì kệ mẹ nó đi, mày thắc mắc làm gì, thôi lo thu dọn đồ còn về !”

Giờ em vẫn còn tiếc, lúc đó mà dũng cảm quay lại đẩy cái cửa buồng toilet là sẽ biết được sự thật ngay, nhưng mà lúc đó em nhũn mẹ nó rồi

Sáng hôm sau là chủ nhật, em vô rất sớm, mới có 6h sáng thôi. Em chạy vô toilet thì thấy cánh cửa buồng đã mở từ bao giờ rồi.
 

Âu Ba Mê Giang

Tao là gay
Chủ thớt
Truyện 5 - Vong nhập
Hôm đó là ngày mùng 6 tháng 12 năm 2018, em nhớ rõ vì ngày đó mọi người trong cty rủ nhau ăn chay, đi chùa, hình như là đầu tháng hay cuối tháng âm gì đó em không quan tâm lắm. Có một chuyện xảy ra , con bé Phương làm phòng kinh doanh nhận được một cú điện thoại sét đánh, anh trai nó chết vì tai nạn giao thông. Nó vội vàng xin phép sếp chạy về nhà.
Con bé xinh xắn dễ thương nên ai cũng thương cảm, nhưng có ai ngờ đó lại là mở đầu cho câu chuyện kinh dị mà em sắp kể

Phương xin nghỉ phép 3 ngày để lo tang lễ cho anh trai, vì nhà nó cũng neo người, chỉ có bố mẹ già và 2 anh em nó. Anh em bạn bè trong cty cũng đến nhà nó chia buồn, thấy nó có vẻ gầy đi , gương mặt buồn bã, em cũng vào thắp nhang rồi an ủi nó vài câu , em vốn nhẹ vía nên cũng kiêng kị mấy vụ này, thắp nhang , phúng viếng xong rồi té

Sáng hôm sau nó đi làm, mọi người cảm thấy gì đó rất khác, gương mặt nó như vô hồn vậy, nhìn ko có cảm xúc. Riêng em thì thấy ớn lạnh sống lưng rồi . Tự nghĩ số mình xui thế nào ấy, vừa vào công ty làm mới có mấy ngày đã có người chết

Chị Mai sếp con bé Phương lại gần hỏi thăm nó, nó ngẩng đâu lên nhìn chị rồi trả lời. DM lúc đó em đang sửa máy bên chỗ phòng kế toán, nghe thấy mà nổi da gà. Nó nói giọng đàn ông các thím ạ. Giọng con Phương bình thường nhỏ nhẹ ngọt ngào lắm ( dân sale mà) , vậy mà hôm nay nói giọng ồm ồm của một thằng con trai rõ ràng

“Chào các anh, các chị , em là anh của Phương … “, nó nói rất khó nghe, đại khái là xin mọi người chăm sóc , đối xử tốt với Phương , con bé chỉ còn lại một mình, bla bla

Chị Mai sợ quá, xin phép bảo vệ cho nó về nhà, chứ sợ ở lại thì náo loạn công ty. May lúc đó có thằng Hùng nó gan lớn, dám xung phong chở con Phương về, chứ không éo ai dám

Sếp mới sai đi sửa camera, mình sai thằng nhóc trèo lên, nó có vẻ khó chịu vì tưởng mình là người mới

Quay lại câu chuyện của con bé Phương

Sau khi thằng Hùng chở con Phương về vì nó có vẻ như không còn nhận thức gì nữa. Tưởng vong nhập tí rồi thôi vì hình như vong không nhập lâu vào xác người khác được. ĐM thế mà cả tuần sau vẫn không thấy Phương đi làm

Chị Mai và mọi người mấy lần tính cử người đi thăm nó mà éo ai dám, mặc dù nhà nó thì mọi người đã biết hôm đi đám tang anh trai của nó

Đắn đo mãi cuối cùng thằng Hùng nó cũng nhận đi thăm con Phương, mọi người thấy có người xung phong thì tự tin hơn hẳn, cũng hùa theo bầy đàn đòi đi, một phần vì hiếu kỳ, mặc dù sợ vãi đái. Em dĩ nhiên cũng tham gia nếu không đã không có chuyện kể cho các thím

Nhà con bé Phương nằm bên hông siêu thị CorpMart ( kể tới đây có khi có nằm vùng biết rồi, dù đã đổi tên nhân vật ). Hôm đó đi thằng Hùng dặn mọi người mang theo rất nhiều tỏi bỏ trong túi áo túi quần, riêng em còn thủ theo con dao nhỏ. Thằng Hùng phát cho mỗi người 1 cái bùa trừ tà, nó là dân ĐakLak, nhà nó nghe đâu cùng rành về bùa chú này nọ

Vào tới nhà thì mẹ Phương ngồi trước cửa nhà mắt đỏ hoe. Mọi người hỏi thăm thì bác nói là bệnh tình của Phương càng ngày càng nặng, như người điên vậy, bác trai đi tìm thầy trừ tà mấy hôm rồi chưa thấy về . Cả bọn hỏi Phương thì bác chỉ vào trong buồng.
Mở cửa buồng, đập vào mắt mọi người là một cảnh tượng quái dị éo thể ngờ. Phương đang ngồi hút thuốc phì phèo, trên bàn dưới đất vứt lăn lóc bao thuốc, bia rượu các loại. Con bé thỉnh thoảng lại cất tiếng nói chuyện nhưng rất khó nghe, và đặc biệt kinh dị ở chỗ tới 2-3 giọng nói thay đổi liên tục

Thằng Hùng nói với mọi người : bỏ mẹ rồi , hình như con Phương bị tới 2,3 vong nhập lận. Thấy mọi người có vẻ thắc mắc, thì nó giải thích : cơ thể Phương đang yếu, lại hợp vía nên các vong tranh thủ nhập vô phá phách, khu này lại gần nghĩa địa, chắc có nhiều vong quanh quẩn đây. Nhìn con bé dễ thương vậy mà giờ đây tóc tai rũ rượi, mặt trắng bệch, răng thì vàng khè vì hút thuốc lá nhiều. Càng nghĩ càng ghét bọn vong vất vưởng mất dạy

Thằng Hùng lại gần đeo vào cổ con Phương cái bùa, xong rồi nói lầm bầm gì đó nghe ko rõ lắm, nhưng đại khái là khuyên mấy vong hồn đừng quậy phá nữa, sẽ được đưa lên chùa cho ăn học . Một lát sau thấy con Phương rú lên 1 tiếng rồi ngã vật ra nhà. Thằng Hùng nó kêu đi lẹ mọi người ơi, mình giải thích sau.

Đợi đi xa nhà Phương rồi, Hùng mới nói. Nó kêu là lúc nãy nó hứa đưa mấy vong cô hồn lên chùa cho ăn học, tự nhiên có cảm giác nhiều vong khác đang kéo đến nhà con Phương, nó sợ trong đám tới thăm Phương có người hợp vía lại bị vong nhập thì khổ. Nên mới bảo mọi người đi nhanh.

Nói thật với mọi người là có chuyện thì kể, không thì thôi, cho nên đừng bảo là sao lúc viết lúc không nhé

Sau khi cả bọn đi thăm con bé Phương về hôm sau lại có chuyện lạ nữa, tất nhiên không liên quan đến nó, vì nó chưa thể đi làm lại.

Công ty mình có một phòng gọi là phòng RD, chuyên làm mẫu mới, mẫu thí nghiệm, phòng chia thành nhiều nhóm, có anh Huy là tổ trưởng của một nhóm.
anh Huy cưới vợ được 5 năm , có 1 đứa con gái 4 tuổi thì vợ mất, nghe đâu chị vợ đang tắm thì bị đột quỵ chết. Anh Huy lại ở rể nên tình cảnh vô cùng éo le, khu nhà trọ bố mẹ vợ cho 2 vợ chồng bị anh em nhà vợ lăm le đòi lại, anh Huy ko dám đi thêm bước nữa, cứ ở vậy nuôi con gái. Kể dài dòng về ổng như vậy là vì câu chuyện sắp kể liên quan tới ổng

Trưa hôm bữa đó có con bé Hoa phòng RD đang ngồi thì mặt mũi trắng bệch, run lẩy bẩy. Nó ra nói với anh Huy vì anh Huy là sếp của nó.
-Anh Huy ơi, em … em thấy có một cái chân váy trắng lấp ló in bóng trên cửa kính phòng mình, nó không có chân … ghê lắm anh ơi.
Mấy đứa đứng bên ngoài nghe thấy thì la nó : Đang 12h trưa, đừng nhát ma anh em nha mày.
Anh Huy thì thấy bình thường, ảnh nói làm ở đây lâu rồi, tuy chưa bao giờ thấy ma nhưng nghe kể thì cũng nhiều, không có gì phải sợ, chỉ là tụi ma đói thôi. Mai anh mua ít trái cây vô cúng là xong.
Mọi chuyện tưởng vậy thôi cũng xong, nhưng qua hôm sau, do lu bu công việc anh Huy ko nhớ vụ mua trái cây cúng, mà thật sự cũng không ai nhớ, lo làm việc quên luôn nên không ai nhắc.
Trưa hôm đó mọi người đang làm việc thì nghe tiếng la hoảng của con Hoa với con Tuyết ở trong phòng. Con Hoa nhìn thấy trước, xong quay qua hỏi con Tuyết :
-Tuyết ! Em có thấy … những gì mà chị đang thấy không ?
– Em … em có
Lần này thì mọi người phải tin rồi, vì không phải một người thấy nữa, mà là 2 người cùng thấy. Anh Huy hỏi 2 đứa nó thấy gì , con Tuyết nói :
– Em thấy cái váy trắng, thấy rõ nguyên cái váy luôn, nhưng nó ko có chân, cũng ko có đầu …
Anh Huy cũng sợ ra mặt, ảnh nói chắc do hôm qua hứa cúng mà quên, nên hôm nay con ma nó hiện nguyên thân cho nhìn thấy luôn
Ảnh vội vàng nhờ 1 chị công nhân ra ca, chạy đi mua trái cây vô cúng liền giùm ảnh. Sau khi cúng kiến xong xuôi thì không thấy con ma váy trắng xuất hiện nữa.

Chắc mọi người đang thắc mắc cái bóng váy trắng thì liên quan gì tới ông Huy mà kể về ổng dài dòng vậy, phần này sẽ có nhắc tới

Sau khi cái bóng váy trắng không xuất hiện nữa, khoảng vài ngày sau em cũng không nhớ rõ nữa, con bé Phương nó đi làm lại. Nhìn thần sắc còn rất kém, nhợt nhạt xanh xao, nhưng ánh mắt thì có hồn hơn thấy rõ, giọng nói nhỏ nhẹ ngọt ngào vẫn như ban đầu

Mọi người cũng tránh không ai nhắc lại chuyện nó bị vong nhập nữa. Đến tận buổi trưa thì em nghe có tiếng la thất thanh :
– Mọi người ơi, hình như con Phương lại bị vong nhập rồi !
Em cùng mọi người chạy qua phòng RD, mọi người ai cũng thắc mắc nó làm Sale , sao giờ này lại qua phòng RD làm gì. Nó ngồi ghế ở giữa phòng, mắt toàn lòng trắng, cơ thể giật giật, giọng nói lại đổi khác. Nó nói chuyện với anh Huy :
– Anh à, 1 năm nay anh sống vất vả quá. Em ngày nào cũng theo anh đi làm, nhưng anh không biết. Em ra đi đột ngột quá, để lại anh với con bé Nhi bơ vơ, em thật không yên lòng …
Anh Huy nghe đúng giọng vợ mình thấy mắt rưng rưng.
-Cái bóng váy trắng hiện ra ở cửa phòng là em muốn anh nhìn thấy em đó, em chỉ có thể hiện vào giờ đó được thôi, nhưng anh không thấy em … Em nhớ con quá.

Thằng Hùng lo lắng cho con bé Phương, nó nói với anh Huy :
– Anh Huy à, anh khuyên vợ anh đi, cứ tiếp tục như vậy không tốt đâu. Phương nó mới hoàn hồn, cơ thể suy nhược, nếu cứ tiếp tục như vậy, em sợ sẽ xảy ra chuyện đó .

Anh Huy mắt đỏ hoe :
-Vậy là bao lâu nay, anh đi đâu, làm gì em đều biết hết đúng không ?
Con Phương lại gật gù :
-Em biết hết, nhưng em không trách anh đâu.
Anh Huy nói :
-Anh xin lỗi đã làm những chuyện có lỗi với em . Nhưng anh hứa sẽ nuôi dạy con nên người, em hãy yên tâm đi đầu thai đi, đừng vương vấn mà có hại cho hồn phách.

-Nhưng em thật sự không yên lòng

Nói tới đây rồi con bé Phương rú lên một tiếng, xong nó ngã vật xuống nền nhà. Mọi người vội dìu nó xuống phòng Y Tế.

Tới hôm nay là đã qua trôi qua hơn một tuần rồi, chưa thấy có gì lạ nên có lẽ em sẽ dừng câu chuyện vong nhập tại đây.
 

Âu Ba Mê Giang

Tao là gay
Chủ thớt
Truyện 6 - Căn biệt thự không người ở
Gần công ty em có một con hẻm, trong hẻm có 9 căn nhà. Ngày xưa con hẻm đó là một miếng đất lớn của một chủ, sau đó do con trai của ông chủ làm ăn thua lỗ nợ nần quá nên ổng phải chia nhỏ miếng đất đó ra bán. Đất đó là đất ruộng, sau lên đất thổ cư, ổng chừa lại khoảng chừng 400-500m2 xây một cái biệt thự lớn, phần còn lại chia làm 8 lô rao bán, và chuyện ly kỳ bắt đầu từ đây

8 lô đất đó nhanh chóng có người mua, do ổng bán giá rẻ để kịp lấy tiền trả nợ cho con. Sau khi trả nợ xong, ổng dồn tiền xây cái biệt thự rất to ngay đầu hẻm.
Ổng ở được 1 năm thì bị tai biến mất. Bà vợ ở tiếp được chừng 1 tháng thì rao bán căn biệt thự luôn, không ở nữa

Đó là em nghe kể thôi, sau đó qua mấy đời chủ nữa em không rõ , cho đến người chủ gần nhất mà em biết là một cặp vợ chồng già về hưu. Nghe đâu ông chồng cũng làm tới chủ tịch huyện. Không biết căn biệt thự này phong thủy không tốt hay sao mà ai vào ở cũng sinh bệnh tật. Ở không bao lâu thì ông này cũng bị liệt nửa người, phải ngồi xe lăn, người cứ ngơ ngơ ngẩn ngẩn

Bà vợ sợ quá cũng bán vội dọn đi nơi khác ở. Và đỉnh điểm câu chuyện là người chủ mới mua ngôi biệt thự đó, chính là trưởng phòng cung ứng công ty em. Nghe đâu ổng mua căn biệt hết 13 tỷ. Sở dĩ ông trưởng phòng cung ứng biết được là do sếp em ( cái anh sếp IT nhận e vô làm lại) cũng vừa mua một căn liền kề căn biệt thự đó. Không hiểu sao mà 2 căn này bán cùng lúc luôn. Sếp em thì ít tiền nên chỉ dám mua căn nhỏ kế bên biệt thự, còn giới thiệu cho ông trưởng phòng cung ứng mua căn biệt thự.

Ông chủ mới của căn biệt thự không biết mời thầy phong thủy về xem thế nào, mà sau đó khóa cửa căn biệt thự đó luôn, cả năm không bén mảng tới. Bên trong cây cỏ mọc um tùm, hồ cá cạn khô nước, nói chung nhìn rất hoang tàn. Em nghĩ căn biệt thự này có vấn đề, nhưng cũng không phải việc của mình nên cũng thôi không để ý nữa. Mãi tối qua đi nhậu, ông anh sếp em ( cái ông mua căn nhà kế bên) mới tâm sự.
-Tao tính bán căn nhà mày ạ.
-Sao vậy anh
-Đm, ko có đêm nào tao ngủ yên. Cái căn biệt thự kế bên tối nào cũng có tiếng gió hú, tiếng va đập, tiếng mèo kêu như trẻ con khóc éo làm sao ngủ ngon được. Chưa kể …
– Còn gì nữa anh
-Vợ anh, ngủ 7 đêm thì hết 5,6 đêm bị bóng đè. Lúc mới dọn về thì cũng thấy bình thường, ở lâu mới phát sinh vấn đề. Đỉnh điểm là tối qua, vợ anh nó nhìn rõ người đè nó luôn
– Người đó là ai vậy đại ca ?
-Nó không biết , theo như nó miêu tả, thì đó là một bóng đàn ông, bên chân trái bị tật, đi cà nhắc, tay có cầm cây gậy kiểu như cây ba toong ấy. Tao thấy không ổn rồi, chắc mai đăng trên mạng bán gấp thôi

Sau đó em có khuyên ổng mua ông hổ về treo trước cửa nhà và cửa sổ phòng ngủ xem có cải thiện được tình hình không. Có gì em cập nhật tình hình. Từ trên sân thượng công ty em có thể nhìn thấy rõ khuôn viên căn biệt thự đó, em thấy nó cỏ mọc cây cối um tùm , hoang sơ vì không có người ở thôi chứ cũng không có gì ghê cả
 

Âu Ba Mê Giang

Tao là gay
Chủ thớt

Căn nhà cuối hẻm
Chap 1 - Chiếc giường kì bí​

Sẵn cái topic BD của thím kia mấy phần sau gió quá, nên hôm nay e cống hiến cho mấy thím 1 truyện có thât 100%, ko 1 tí gió máy, ko 1 chút mắm muối, những gì có trong thời gian 2 tháng xảy ra sự việc em đều nêu hết theo đúng trí nhớ.
Còn về hình thì trước đây em ko có chụp, nên giờ cũng ko có mà chứng mình cho mấy thím, tin hay ko thì tùy
Mô tả sơ lược:
Hồi tháng 4/2012, em, cậu em tên H, và dì em tên T, thuê 1 căn nhà nguyên căn ở cuối hẻm Nguyễn Giản Thanh – khu vực Công Viên Lê Thị Riêng, Q.10, HCM.
Hẻm này khá rộng rãi thoáng đãng, khu này cũng toàn là dân quân đội ở, nên vấn đề an nình tương đối tốt, lại cả gần công viên, chợ, bênh viện, siêu thị … lại đối diện nhà là khu phòng trọ cao cấp 4 tầng tối nào cũng có mấy em mặc váy đi vứt rác nhìn chỉ muốn đớp , lại ngay trung tâm thành phố, xét tổng thể, đây là căn nhà vị trí tương đối là thiên thời, địa lợi, nhân hòa . Cơ mà ba cậu cháu em đã lầm khi tin vào cái vị trí lý thuyết trên bản đồ mấy thím ợ …

Bắt đầu những câu chuyện khó hiểu sau 1 tuần dọn tới:

– Đầu tiên, phải kể đến 1 chuyện rất cơ bản, hầu hết chủ nhà trọ cho thuê, nếu ở cùng nhà chủ, thì họ thường sẽ cho thuê lầu trên, đằng này, bà chủ lại cho thuê ở tầng trệt, bà ý và thằng con trai ở lầu, lối lên lầu đc ngăn bằng một tấm ván ép dày chỉ vừa đủ để dắt chiếc xe máy đi vào hoặc ra 1 chiều.

– Căn này khá rộng, dài 15m, rộng 6m => 90m2 diện tích sử dụng được, vị trí trung tâm thành phố, nhưng giá lại khá ổn: 3tr/month. Thời đó, theo em biết, tầm nhà như thế phải 5tr hoặc hơn.

Mô tả sơ căn nhà mặt cắt từ trên xuống ( Xem Hình )

– Trong vòng 1 tuần ở đấy, có hỏi thăm được lịch sử thuê phòng căn này ko mấy bền lâu. Trước tiên là 1 nhóm 5 a sinh viên Bách Khoa, thuê căn đó trong cọc 5 tháng, nhưng chưa đầy 2 tháng phải chuyển đi. Sau đó là 1 cặp vợ chồng và 2 đứa con, thuê chưa đầy 1 tháng cũng đi nốt, hỏi lý do thì đều là ko hợp nên chuyển đi. Điểm chung ở đây, cả 5 anh sinh viên và cặp vợ chồng, khi tới thuê họ đều không bao giờ nằm trên cái giường ở phòng khách, họ chỉ sử dụng căn bếp và gần như hoàn toàn bỏ ko sử dụng phòng khách.

Chiếc giường kì bí

Lúc mới đến, có thêm 1 ông cậu lớn nữa, gọi là HI (là anh ruột của cậu H và dì T), ông này ngày xưa lúc còn ở nhà ngoài quê, ông bà nhập thường niên, từng một thời bị vong trong họ ám, bệnh tật liên miên, tới khi ổng được thầy giúp chữa khỏi thì cũng là lúc ổng viết được bùa chú .

Hôm dọn nhà tới đây, cậu HI nghi vấn ngay chiếc giường ở phòng khách. Bốn góc chân giường đều cột một sợi vải màu trắng, một cái nệm cuộn sẵn trên giường đã bọc kĩ bằng 2 lớp bọc nhưng vẫn nhìn thấy có vết thẫm lớn giống như nước màu thấm lại, hồi đó cũng ko nghĩ là máu . Đầu giường có hộp tủ và để sẵn chìa khóa, thử đút chìa vào mở thì vừa đút vào khóa đã gãy

Hỏi bà chủ thì chỉ nhận được câu trả lời qua loa: Của người ở trước bỏ lại……

Còn nữa
 

Âu Ba Mê Giang

Tao là gay
Chủ thớt
Chap 2 - Chuyện bắt đầu xảy ra trong nhà tắm.
Nhà tắm này lúc mới dọn tới, em và cậu phát hiện có 1 cái kệ, đặt khá cao so với kệ để dụng cụ tắm giặt thông thường, phía trên trần nhà tắm chỗ cái kệ lại có vết sơn đen đã cũ, kì lạ ở chỗ, vệt sơn này như kiểu che đi 1 vùng gì đấy rất bất bình thường, chứ ko giống như trám vết nứt hay gì khác, ngay trên cái kệ cũng có những vết thâm đen, theo em suy đoán đây là 1 trang thờ, hơn là kệ đựng.

Trong 3 tuần đầu mới ở, không có vấn đề gì ngoài việc gián nhiều vô đối từ cái giếng trời và ống cống nhà tắm, nó bò lên liên tục, tối ngủ thì như cái ổ chuột luôn. Nhưng sang tuần thứ 4 thì chuyện hay ho bắt đầu.

Chả là ông cậu H em, tự dưng nổi hứng mua về bộ gương soi gắn trong nhà tắm, để lên đấy bàn chải và kem đánh răng, và 1 chiếc lược (mọi khi ổng để mấy đồ linh tinh này ngoài gian bếp). Đặt cái gương ở đấy một hôm, sáng hôm sau chuyện lạ xảy ra.

Em ngủ dậy đi rửa mặt, thấy nước vấy đầy trên mặt gương, nhìn như có vệt bẩn trong mấy cái bọng nước vấy đó, nhà tắm có mùi hôi hôi dị dị rất khó chịu, có vài sợi tóc dài còn vướng trên cái gương đấy. Lúc đấy em cứ tưởng dì em dùng nó, nhưng hỏi thì dì ko dùng vì trong phòng dì cũng có riêng những dụng của của dì, cứ thế được vài 3 hôm, cũng không nghi vấn gì lắm, cho đến hôm thứ 5 sau khi gắn cái gương, cậu em chửi trong trong nhà tắm chửi ra:

Cậu: Đứa nào ăn ở dơ, chải cái lược đen thui mà không rửa vậy
Em: Cháu không chải, đâu có ĩ ngựa như cậu
Dì: Tui có lược trong phòng rồi chải chi của ông
Cậu: Tóc dài đầy cái lược, cái này là con út chứ ko có ai zô đây, sao mày dơ vậy út
Dì: Tui không có dùng cái lược đấy

Tới đoạn này em ngờ ngợ cách đây mấy hôm, mới hỏi dì:

Em: Cách đây 2 hôm, cháu ngủ dậy cũng thấy dính mấy sợi tóc dài trên gương
Dì: Hôm đấy 9h dì mới dậy, mày dậy trước dì mà
Em: Ủa vậy dậy rồi mới đi đánh răng hả, cháu tưởng dì dậy sớm bất thường chớ
Dì: Đâu có, mày có nhớ nhầm không?

Mà đúng thế thật, hôm đấy là chủ nhật, dì em thường dậy muộn vào chủ nhật, lúc dì đi đánh răng em cũng thấy. 2 dì cháu bắt đầu nhìn nhau với ánh mắt cùng 1 nghi vấn, ko lẽ có ma. Nếu có ma thì sao ở cả tháng nay rồi không thấy gì ngoài chuột với dán ?

Sáng hôm sau, vẫn dậy sớm như mọi ngày để đi học, lại chỗ cái gương lấy bàn chải đánh răng thì em giật mình, vì giống như có ai đấy đã dùng nó lúc tối . Và cái lược, nó bị dính đầy vết đen, như kiểu dùng nó để chải lên cái chổi dính bùn đen vậy, lại có thêm vài sợi tóc dài dính trên đấy, và vẫn cái mùi hôi hôi dị dị cách đây mấy hôm, nhưng lần này lại không có nước vấy trên mặt gương, hơi thốn và lành lạnh, em ngay lập tức lên phòng trên gọi cậu dậy:

Cậu: sao kì vậy, mới tối qua tao chà xà bông sạch rồi
Em: sao cháu biết, cháu có mấy khi dùng lược đâu, với lại tóc cháu đâu có dài vầy
Cậu: không lẽ con út
Em: dì qua bên cậu HI ngủ hồi tối, làm gì có ai dùng

Cậu em vốn là người vô thần, không tin vào mấy chuyện ma cỏ, mặc dù ở quê thì bà ngoại, cậu HI hồi còn ở ngoài đó gặp liên tục, ổng cũng từng chứng kiến.
Riêng em nghi vấn bắt đầu lớn lên, khi mà 2 hôm gần đây ngủ cũng liên tục bị bóng đè, nhưng không phải bóng đè thông thường, mà là hiện tượng bóng đè hoàn toàn khác, ma quái và mệt mỏi hơn nhiều.
 

Âu Ba Mê Giang

Tao là gay
Chủ thớt
Chap 3 - Giấc ngủ trưa lạnh gáy
Em tiếp tục nha mấy thím

Nói sơ qua chút về chuyện bóng đè

Cái này thì bình thường, hầu hết ai mệt mỏi hay làm gì đấy nặng suy nghĩ, hay tập gì đấy thì “được” bóng đè, nhưng trong căn nhà này, em lại bị bóng đè 1 cách hoàn toàn khác, kể từ cái ngày lần đầu em nhìn thấy mấy sợi tóc và nước bẩn trên gương, em bị thường xuyên hơn. Lạ ở chỗ, đêm ngủ không bị, lúc trưa hoặc sẫm tối, nếu nhà chỉ 1 mình em lại bị. Thông thường bóng đè chủ yếu là ko có gì khác ngoài cảm giác nặng toàn thân, ko nhúc nhích được, đằng này, mấy lần gần đấy em lại nhìn thấy mặt … quỷ, giống kiểu bọn gì trùm nguyên cái áo lên đầu rồi bay trên chổi trong Harry Potter, hay như chúa tể The Lord of the Rings ý, ko hề thấy mặt, rồi nó cứ lao chầm vào em, toàn bộ tay chân cảm giác bị nó nắm hết rồi, chỉ cần nó áp mặt vào là hút hết …. toàn bộ lông mũi em luôn . Mấy ngày đó cứ nghĩ do ám ảnh phim, nên cũng ko nói cho dì và cậu biết, cũng mau quên đi những lần bóng đè đấy, đến hôm nay xảy ra chuyện trong nhà tắm thì e cảm giác rùng mình hơn.

Update hình sau 3 tuần đầu ở nhà này:

Em vốn nhát từ nhỏ, bởi thế chuyện tâm linh cũng có tin và rất ít khi chống, biết thì tôn trọng, niệm phật khi cảm giác như ai đó sau lưng.

Về dì em, từ cái buổi tối dì qua nhà cậu HI ngủ, mấy ngày sau dì cũng ít ở nhà hẳn, mọi khi dì đi làm thì trưa hay về nhà nấu cơm rồi ở nhà 1 mình, có hôm thì có em ở nhà, có hôm ko. Đằng này nguyên 1 tuần đấy, hầu như cả tuần chỉ 1 mình em ở nhà buổi trưa. Chiều mỗi khi dì về đều gọi điện hỏi có nhà ko mới về, còn ko thì hầu như đợi em chạy thể dục bên công viên về dì mới về.

Xong có 1 hôm, hình như hôm đấy là ngày thứ 7, trong tuần phát hiện vụ chiếc lược luôn, hôm đấy em học thực hành nên về sớm, trưa về chạy xe vừa đông, vừa nắng, về nhà bật quạt thế là phiêu phiêu rồi ngủ luôn, lúc đấy vừa về tới nhà buồn ngủ quá, nên không bật điện, cả nhà tối đen luôn, ánh sáng giếng trời ko đủ làm sáng căn bếp, mọi hôm ở nhà 1 mình thì trong nhà luôn bật điện sáng. Vừa chợp mắt được 5 phút thì lại bóng đè, vẫn cái con quỷ ko thể thấy mặt đấy, nó như hiếp em ý, em cứ giãy dụa hết sức, cảm giác như bất lực, khi mà nó nắm toàn bộ tay chân, lúc đấy vừa bị đè, vừa trong cơn mê, cứ nghĩ là thật mấy thím à, em còn chửi nữa, vô vọng mãi cho đến khi hình như bên ngoài có tiếng loa ông chú thu mua đồng nát đi qua, nó mới thả em, lúc đầy như kiểu nó vừa buôn tay là em ngồi dậy luôn, mở mắt ra thì … mồ hôi đầy người dù quạt đang bật thẳng vào em, đang trong tư thế ngồi như lúc bật dậy trong giấc mơ. Chưa kịp chửi con quỷ thì … cốp cốp bộp bộp, âm thanh phát ra trong nhà tắm một cách bất thường, nói thật là, trong cái cảnh tối tăm đấy, lại vừa bị con quỷ chó chết nó đè, lại thêm tiếng động bất chợt như thế, thực sự em thốn đến qua rốn luôn, ko cần suy nghĩ, em lao thẳng ra cửa chính, mở cửa rồi đứng ở ngoài nhìn vào … 1 khoảng tối hun hút sâu dần vào trong căn bếp, vừa hãi, vừa run, nhưng cũng khó hiểu sao trong nhà tắm lại có tiếng bộp bộp như thế …

Định thần lại, em lấy hết can đảm của 1 con chuột nhắt , bật từng bóng điện từ phòng khách vào tới nhà bếp, trên tay ko quên cầm theo cặp song chổi diệt tà (1 chổi xương quét sân 1 chổi mềm quét nhà, cảm giác như cầm 2 thanh kiếm 1 tay exc hồi chơi MU ý mấy thím ). Đi từ từ đến nhà bếp, em với bật công tắt điện bằng cán chổi chổi, vừa bật bóng gian bếp lên, như có 1 tia điện chạy toàn người, cảm giác dựng hết lông đang có và rùng mình 1 phát, em nhìn hẳn vào trong nhà tắm thì … không thấy gì cả

Đèn nhà đã sáng, trong tay lại có song chổi, em can đảm bước tới nhà tắm như 1 chiến bình Muonline, bật điện nhà tắm lên thì … 2 chai lăn khử mùi cùng với mấy chai dầu gội em để trên cái kệ nó rớt lăn lóc, dưới nền có nước nhưng lại từng giọt từng giọt xung quanh kệ và vòi hoa sen, đồng thời không thể thiếu là … vài sợi tóc dài đen ám ảnh (còn chiếc lược thì cậu e 3 lần chà sạch vẫn bị dơ vào hôm sau, ổng chửi đổng rồi vứt luôn, toàn bộ bàn chải đánh răng đem ra ngoài gian bếp để).

Nhìn cảnh tưởng trong nhà tắm, đồ vật rơi rớt một cách khó hiểu, mấy sợ tóc này đếu đâu ra mà 1 2 ngày lại có vài sợ, 1 2 ngày lại có vài sợi, em nói to luôn:

“Bà dì ăn ở kiểu gì tóc rụng miết, rụng xong ko vất lại để trong nhà tắm, chiều nay về tao chửi cho biết, còn đậu má con chuột nào phá rớt đồ ra đây tao ko đập chổi vào mặt tao ko làm người”

Em lúc đó ko hiểu sao cảm giác nói thiệt to nó lại đỡ sợ hơn mấy thím à, mặc dù đúng là có chuột thật, nhưng làm sao nó leo lên được hơn 1m8 để leo lên trên kệ, chưa kể 4 bức tường đều ốp gạch men ? Hơn nữa vụ tóc làm em giấy lên nhiều nghi vấn hơn, cho tới buổi chiều hôm đó, nhiều câu chuyện từ dì em kể ra làm em són tận óc và bắt đầu sợ sệt mỗi khi bước vào căn nhà đó…. Còn nữa
 

Âu Ba Mê Giang

Tao là gay
Chủ thớt
Chap 4 - Lan man về những hoài nghi
Có vụ này quên nói, đó là sóng điện thoại, các thím nghĩ xem, căn nhà nằm ngay trung tâm thành phố, em nghĩ dù có chui xuống hầm cống cũng có sóng, đằng này, cứ xuống tới nhà bếp là mất sóng hoặc sóng rất yếu, nhưng mà cứ vừa bước qua ranh giới nhà bếp và lối hành lang lên phòng khách thì sóng đt bình thường trở lại.

Sau khi nghi vấn mấy chai dầu gội và lăn mùi, vài sợi tóc, em cũng chả đủ gan mà ở nhà lâu hơn, để đèn đóm sáng cả nhà, khóa cửa chạy qua trường ngủ luôn, vì hôm đó 3h chiều còn học.

Hôm sau chủ nhật, cả dì và cậu ở nhà đầy đủ, nên hầu như ko có chuyện gì xảy ra, cả tuần sau luôn, em thấy ơn ớn nên cũng ít khi về nhà, toàn sáng đi, trưa ở lại trường, chiều về sớm xách giày ra công viên banh bóng, đá cầu tầm 7h – 8h về thì đã có cậu ở nhà nên cũng đỡ. Tuần đầu tháng thứ 2 ở nhà này xem như yên ổn.

Cậu em thì đi suốt ngày, tối về lại có đông đủ người, nên ông chả thấy chuyện gì lạ xảy ra, có điều dì em, có 1 hai hôm ôm gối ra hành lang thông nhà bếp và phòng khách ngủ gần em, có ôm thì lại bảo em vào phòng ngủ cùng, nhưng lại không ngủ trên giường, mà nằm 1 góc phòng, vì căn phòng này khá rộng, nên dù đem cái giường vào để cũng còn dư 1 khoảng lớn đủ cho 3 người ngủ dưới đất.

Đặt biệt, bình thường e với cậu ở nhà thì thôi, chứ có dì là hầu như ko khi nào bả tắt tivi, dù mở để ko xem, còn không là ko tắt cho tới khi đi ngủ, hoặc dì ko còn ở nhà bếp. Cậu em thì như đã nói, ổng vô thần nên cứ nhằn vụ để đèn, riêng em, thấy dạo này bà này sao sao, như kiểu sợ sệt cái gì đấy. Cửa sổ của căn phòng với giếng trời trước cũng hay mở, dạo này đóng tịt luôn, còn cái giường thì xem như bỏ luôn ko nằm, con cá heo bông gấu dì mua cho cũng không ôm, vất hẳn trên giường, và với 1 người tâm linh, cảm giác không lành nó dần lớn trong suy nghĩ của em, mặc dù thắc mắc có hỏi dì, nhưng bà chỉ nói kiểu qua loa:

“Làm gì có ma”, “ai làm gì dì đâu mà sợ”, “ngủ trên giường nó nóng nên ngủ dưới đất” … dù nói là vậy, nhưng em vẫn thật sự rất nghi ngờ, hơn nữa, trong mấy ngày dì qua nhà cậu HI chơi, có lần cậu HI gọi điện em hỏi ở nhà bình thường có thấy gì ko, nhà đấy ở ổn không, tất nhiên lúc cậu hỏi thì e chưa gặp vụ kia, nên cứ trả lời bình thường, giờ nghĩ lại phải hồi đấy nói sớm vụ tóc rớt với nước bẩn dính trên gương thì đâu phải chịu thêm 2 tuần sợ hãi và 1 tháng tiền nhà sau đấy

Sang đến tuần thứ 2 của tháng thứ 2, cứ ngỡ cuộc sống được yên bình, ngờ đâu ngay chiều thứ 3 dì em bảo về quê, có giấy tờ cần làm gấp, cứ nghĩ chắc thế thật nên thôi ko để ý làm gì. Chiều hôm đấy chở dì ra bến xe xong, về tới nhà thì mẹ em gọi:

Em: mới đầu tháng con chưa đói, để mai con đi chơi xong về xin tiền rồi cho chưa muộn mà
Mẹ: mày làm gì mới đầu tháng mà hết tiền, đi chơi hết tiền thì tự nhịn đói hết tháng nhé con
Em: thì lâu lâu đi xa một hôm, xuống nhà thằng bạn cùng lớp chơi chắc không tốn nhiều
Mẹ: ừ coi đấy, phá hết đi rồi năm sau không cầm bằng về thì đừng mong tao cấp tiền nuôi tiếp, ở nhà ba đang cần người giám sát công kia
Em: con biết rồi, mà sao tự nhiên gọi chửi 1 tăng đầu tháng vậy?
Mẹ: Thuốc tuổi mọi năm ông tư đưa còn không, để đâu.
Em: còn, để trong ví, nhét trong cặp, sao thế ?
Mẹ: nghe nói chuyển nhà trọ mới, ở thấy sao, tối ngủ có gặp gì không ?
Em: ủa sao mẹ biết, hồi tháng trước bình thường, tự dưng tháng này lâu lâu mơ ác mộng với thấy dì út ít ở nhà lắm.
Mẹ: ừ coi cẩn thận, thuốc đấy năm nào mày tai qua nạn khỏi cũng nhờ nó, giữ cho kĩ, bỏ trong bóp nhưng ko được để dưới @ss, còn dì út thì mẹ không biết.
Em: ủa mà sao tự nhiên hỏi vậy, có gì lạ à
Mẹ: thì đâu có gì đâu, hỏi thử thôi, mai dì út về mẹ hỏi thăm sau, vậy nhen.

Em thấy không lành rồi, nói thật, từ nhỏ đến lớn, rất nhiều lần mẹ em linh cảm đúng 100%, và mỗi lần mẹ cảnh báo cái gì đó, thì y như rằng gặp chuyện, ko lớn nhưng cũng đủ làm em cẩn thận hơn.

( Lan man tí Nhớ hồi mới vào SG, cậu dẫn đi bơi, em tới giờ chưa biết bơi, hôm ấy thế ếu nào nổi hứng vào hồ 4m, đang ôm bờ thì thằng nhồng nào nó kéo em phát hụp luôn, uống gần no bụng nước thì cậu em với ông cứu nạn mới lôi lên được, tưởng tai nạn nhỏ, ai ngờ, hôm đó về mẹ gọi vào khóc như mưa, hỏi có đi đâu ra sông ra suối không, trưa hôm đấy mẹ em mơ em bị đuối nước , trong giấc mơ thì em ngồi xem gà khỏa thân luôn rồi . Lúc đấy phải chối là ko có, chắc do suy nghĩ nhiều, nhưng sau vụ đó thì em tởn mấy thím à. Còn nhiều vụ lắm, mà kể nữa thì lan man.)

Còn nói về thuốc của ông ông tư, thì nó như là bùa hộ thân, tết mỗi năm ông đều viết cho nhà em mỗi người 1 lá, theo tuổi, bỏ kèm theo người, giống như ông bà phù hộ, nên hạn chế để dưới mông, trừ bất khả kháng khi đi ko đeo balo hay cái gì đó cao cao trên người, cho đến tận bây giờ dù muốn hay ko em vẫn phải có nó, thực sự cảm giác an toàn hơn khi em mang theo người. Và nhờ lại mấy lần bị bóng đè, cùng với buổi trưa đó, thì đúng là cái ví em để dưới cốp xe dựng ở phòng khách, ko hề đem theo người như mọi khi.
Trở lại câu chuyện, lại thêm nghi vấn, sao mẹ bỗng nhiên gọi điện hỏi thăm, với giọng nghiêm túc như thế, hơn nữa, chuyện hỏi thăm dì là sao, nhà em cách ngoại 60km, hỏi thăm sơ qua thì điện thoại được rồi, sao lại chờ dì về rồi mới hỏi. Lúc này em hoài nghi về cái thứ tâm linh trong nhà, nghĩ về con quỷ không mặt, về vụ rớt đồ (em vẫn chưa kể dì với cậu) trong nhà tắm trưa hôm đó, rồi mấy lần ngủ nghe cộc cộc ở nhà kế bên, nghĩ lại có mấy lần rỗ xoong chén dự dưng nghe cái sụp trong đêm tối … nghĩ lại nếu có thật thì chắc em hoặc là vía nặng, hoặc là giọng to gió lớn nên ác tâm linh, đủ sức chống lại mấy lần bóng quỷ đè, mấy lần ở nhà 1 mình, nhiều lúc sẫm tối hoặc trưa ko bật điện, ngồi quay lưng ngược lại phía nhà tắm, và mường tượng ra có 1 con quỷ, ko có mặt, có tóc bị rụng, đang nhìn mình từ phía sau khi mình ngồi máy tính … thốn tận rốn
 

Âu Ba Mê Giang

Tao là gay
Chủ thớt
Chap 5 - Mấy con “giun” bỗng dưng xuất hiện
Tiếp tục ợ, e viết tiếp đoạn đưa dì út về quê xong nhận cuộc gọi của mẹ.

Tối thứ 3 hôm đó, dù thắc mắc cuộc gọi của mẹ, nhưng lại nghĩ đến chuyến đi chơi nhà thằng bạn thì lại quên hết, hôm đó em đi trong đêm luôn, 9h xuất phát, em chơi tới chiều thứ 5 về, cũng là hôm dì em vào lại SG, tường thuật lại những câu chuyện ám ảnh mà dì gặp phải. Đồng thời, cũng là lúc cậu em thừa nhận 1 phần sự tồn tại của tâm linh. Chứng kiến bà ngoại, cậu HI bị nhập thì ko tin, đến khi bị phá mới tin, giờ nghĩ lại mắc cười ông cậu H.

Chiều thứ 5 hôm đó về tới nhà khoảng 3h, người ngợm đi xa về nóng nực, khó chịu như thế nào các thím cũng biết rồi đấy, nhưng nói thật, vừa về tới nhà em lạnh gáy . 3h chiều, thời tiết mùa hè, lại vừa đi xa về, em đảm bảo 10/10 người chỉ muốn đi tắm ngay cho sạch sẽ, ngặt nỗi, nghĩ tới cái nhà tắm thì lại sợ, thế là em vào nhà lấy ít đồ sạch rồi chạy sang hồ bơi gần công viên LTR tắm, chịu tốn tí mà thôi kệ, cho an tâm

Em tắm sạch ở nhà tắm bể bơi rồi mới lên bể, dạo dạo xem có gái bikini ko mà giờ đó thì ít người quá, nên thôi lại thay đồi rồi về nha, lần này em mạnh dạng hơn, đèn sáng át bóng tối, thay vì ngồi dưới nhà bếp, em ôm lap lên phòng khách ngồi ngay trước cửa chính luôn, lúc đấy em quay ngay xuống nhà bếp chửi thẳng: “Bố mày chơi với ánh mặt trời, ma cỏ ngon thì nhào ra đây, chổi đây tao tiếp hết ”

Rất hổ báo, thế mà nhìn lại quên adapter con lap, em nghĩ thấy thốn rồi, không lẽ mò xuống bếp lấy, điện sáng đấy, cơ mà nhỡ mò xuống nó bay ra chơi thật thì bỏ bu . Ý tưởng hay lóe lên, vào phòng cậu gần hơn, với hi vọng tìm cậu bỏ quên sạc ở nhà, ai ngờ tìm sạc thấy … giun mấy thím ợ, là mấy con giun vẽ trên lá bùa, nhưng đây là vẽ trên mấy miếng ván ép trong phòng cậu, quanh chiếc giường nhỏ của ổng. Rất quái lạ, rõ ràng cách đây 3 ngày lúc em đi chơi phòng cậu làm gì có mấy con giun này, 3 ngày nay ổng ở nhà 1 mình không lẽ có biến . Hơn nữa cậu thuộc dạng vô thần, bùa chú ổng bao giờ tin đâu, giờ lại vẽ đầy trong phòng .

Lại vướng vào vòng nghi vấn thì có tiếng xe bên ngoài, ra là chị T, gấu cậu H sang:

Chị T gấu cậu H em được 2 năm, chị là người Hoa, gia đình chị lại có ba chị cũng biết chút ít về bùa lá của người Hoa, cho nên …

Em: ủa chị T qua chơi à
C T: ừ, chị đem đồ ăn qua cho anh H, cháu với bé út ăn
Em: cho mình em ăn thì được, chứ dì út hồi sáng ngoài quê vào bên nhà cậu HI tới giờ sao chưa về, cậu H đi làm rồi, em mới đi LA về
C T: ừ chị biết rồi, anh H bảo chị qua đây chờ, tí ổng về chở qua nhà cậu HI
Em: ủa qua nhà cậu HI chi ?

Chị T ngoái đầu nhìn sâu vào nhà bếp rồi bảo nhỏ:

C T: N ra ngoài này đi rồi nói. Mấy bữa nay ở nhà này em có gặp gì lạ không?
Em: Chị là người thứ 3 hỏi em câu này rồi ?
C T: Vậy là N cũng biết rồi hở
Em: Ra mấy con giun trong phòng cậu là chị vẽ à
C T: Có đâu, anh H qua hỏi ba chị xong về ổng vẽ lại lên tường.
Em: ổng trước giờ có tin vụ bùa chú đâu sao tự dưng hôm nay lại vẽ vậy ta
C T: Chị cũng không biết, không có nói chị, mà tự nhiên tối hôm qua sang nhà hỏi ba chị cách vẽ ít bùa rồi về vẽ theo
Em: ông này tao lao, vẽ bùa đâu phải ai cũng vẽ được, vẽ có giống mà không có niệm lực cũng có tác dụng gì đâu, hèn gì như mấy con giun
C T: ừ, mà nhà có ma à, anh H giấu không kể chị, nhưng mà ba chị nói mấy nét vẽ ổng chỉ là để chống ma trong nhà, nên chị mới hỏi em.
Em: vậy là em nghi vấn đúng rồi, chắc chiều nay qua cậu H nói vụ này, chị thấy em bật điện sáng mà ra đầu cửa ngồi là hiểu rồi

Như vậy em nghi vấn không sai. 2 chị em đợi được tầm 30 phút sau cậu H về, sớm hơn mọi khi, 3 người rồi nên vào nhà đỡ sợ, chờ cậu tắm xong rồi vác mông sang nhà cậu HI, nơi bà dì đang ôm ấp bao nỗi sợ hãi bấy lâu chia sẻ đều cho 2 cậu cháu cùng chung ám ảnh
… CÒn nữa
 

Âu Ba Mê Giang

Tao là gay
Chủ thớt
Chap 6 - Dì út chia sẻ ám ảnh
12h nhớ lại em đang nổi da gà từng đợt

Trong sài gòn, cậu HI, cậu H, dì Út và em là bốn người dòng họ ruột thịt, tuy nhiên do cậu HI và mợ L ở ghép được gần 5 năm trời nên họ ở riêng, như 2 vợ chồng, còn 3 cậu cháu thì ở chung. Do đó lâu lâu mọi người tụ họp thể nào cũng có 1 bữa ăn ra trò với thịt heo luộc, đĩa rau xanh, trứng gà luộc, chén nước mắm nhà ngoại ủ bằng cá cơm biển hòa quyện với ớt sim xanh thơm gắt, tỏi con tạo nên một mâm bánh tráng cuốn đậm đà bản sắc đất Phú, thêm cả thịt gà vườn nhà ngoại đem vào nữa, ôi nghĩ lại mà thèm (dù mới chủ nhật tuần trước em mới ăn xong )

Tuy nhiên, bữa ăn ngon chỉ để no bụng, chứ không thể làm mờ đi vấn đề chính được bàn tới, cậu HI là người mở đầu:

Cậu HI: bữa nay mấy đứa qua ăn, trước là đón út mới vào, 2 là nói về căn nhà mấy đứa đang ở. Anh Ba nói sao Út?
Dì Út: anh Ba nói là trong tuần tới phải chuyển đi gấp, chứ ở tiếp tới cuối tháng đằng nào cũng có người gặp chuyện, em, anh H hoặc thằng N.
Cậu H: út mấy bữa gặp chuyện gì kể nghe xem
Cậu HI: thằng N mấy bữa trước ở, có thấy gì không
Em: “kể tóm tắt những chuyện em gặp phải”
Cậu HI: vậy là anh ba nói đúng rồi, không phải một, mà là nhiều vòng
Dì Út: thì bữa em nói đó, giờ kể lại cho anh H với thằng N nghe, bữa ở nhà dì không dám nói:

Hồi mới vô ở không sao, nhưng mà từ khi đem cái giường vô phòng là gặp. Mấy bữa đầu em ngủ mơ thấy có con bé nó cứ giành con cá heo, con bé này nhỏ tuổi, tầm 12 13 tuổi, mà nó kéo con cá heo em tỉnh dậy thấy gần rớt xuống giường luôn, có bữa nó kéo không được nó kéo tóc em, có hôm dậy tóc bị đứt đầy giường. Xong mấy hôm sau em không ôm bữa thì không mơ thấy nó giành nữa.

Được 2 hôm, hôm bữa chiều anh H chửi chiếc lược bẩn, trưa đấy em ngồi dưới bếp chỗ giường xếp thằng N ngủ ăn cơm, tự nhiên có 1 ông đán ông chạy từ trong nhà tắm ra lao lại giành tô cơm của em, giật mình nhìn lại không thấy ai hết. Xong có mấy bữa có em với thằng N ở nhà, nhìn vô tivi thấy ông đấy đứng sau nhìn 2 đứa, nhìn lại thì không thấy nữa.

Sau đấy thì ngày càng nặng hơn, gần 1 tuần liền em ngủ mơ thấy ông đấy với con bé đứng cuối giường nhìn em ngủ, hôm nào em đóng cửa phòng thì đứng ở ngoài giếng trời nhìn vào. Cho nên mấy bữa dì mới kêu thằng N vào ngủ cùng.

Nghe đến đoạn này em … giật thót mình mấy thím ạ, ngay lúc đấy em nhớ đến 1 chi tiết lạ:

Giờ nói mới nhớ, bữa đấy rõ ràng con cá heo mình để trên giường, sáng dậy thấy nó nằm dưới đất là sao, cháu tưởng tối dì lấy xuống ôm, hèn gì cảm giác là rớt cái gì lên chân mà do đang ngủ nên không để ý.

Dì út tiếp: không có, nó phá rớt đấy, bữa đấy có mày dì ngủ 1 mạch tới sáng không bị gì hết

Có mấy hôm em ở nhà một mình buổi trưa, đang ở trong phòng tự nhiên dưới nhà tắm rớt đồ, em không dám xuống nhặt lên, thì bỗng nhiên trước cửa phòng có người chạy qua nữa

Cậu H: mày xạo hay thiệt vậy, sao lúc đấy mày không nói tao
Cậu HI: nó nói cho mày chửi nó
Mợ L: đúng rồi đó, em không có tin mấy chuyện này, nó nói để em chửi nó, với lại sao mà kể trong nhà đấy được, thằng N nó gặp nhẹ nhẹ, út nó biết nó còn chưa dám nói. Nhưng riêng H, tí nữa chị kể chuyện này cho em, miễn em chịu kể chuyện hôm kia là biết liền ..
 

Âu Ba Mê Giang

Tao là gay
Chủ thớt
Chap 7 - Kết thúc truyện ( End )

Nói thiệt, kể đến đấy, cũng thấy bà dì em gan lắm rồi, những hơn 1 tuần chịu đựng liên tục ông nào đấy với con bé nó quấy, mà vẫn ở trong phòng đó được, thi thoảng còn ở nhà 1 mình nấu cơm cho 2 cậu cháu ăn lúc sẫm tối nữa

Sơ về nhân vật anh Ba, đây là anh Ba họ, cũng là một ông thầy có tiếng ở khu nhà máy Đường Tuy Hòa, ông này thì ít cho thuốc, chỉ toàn xem chuyện, nhìn người rồi bắt mạch tâm linh rồi chỉ cách hóa giải. Ông Tư thì cả hai, ông này vẽ bùa, thuốc hệ mệnh, lâu lâu có mấy câu chuyện trị vong mà người xung quanh kể, chỉ biết khấn phật mong sao không phải nhờ tới lúc ổng trị giúp.

tiếp:

Câu H: vậy mấy bữa nay về để hỏi anh Ba hả?
Dì Út: đáng ra em không về, nhưng mà anh Ba bảo về, với chuyện này em chưa nói anh HI chị L luôn, chuyện này em sợ thật sự

Hôm tối chủ nhật tuần trước, em không mơ thấy ông đó với con bé nữa, mà mơ thấy một đứa con gái, nằm cạnh em trên giường, nó lớn rồi, như em vậy, lần đầu tiên thấy nó, nó nằm cạnh đấy nhìn em. Xong em sợ quá, ra ngoài hành lang ngủ gần thằng N thì hết.

Tối hôm thứ 3, đang đi trên xe ngủ, em mơ thấy nó nằm ngay chỗ em ngủ mọi khi trên giường, chết trắng bốc, máu chảy ở cổ tay. Như kiểu nó đang tự tử.

Em về lên bà chú Tư thì ổng bảo là may mắn, nó chỉ phá với cảnh báo chứ không có ám theo, nhưng mà nhà đã vậy thì lo chuyển chỗ khác ở, chứ cúng cũng không được, vì nhà này không có thần giữ của, cúng rồi nó rủ vô đông, mai mốt cũng thiếu nó phá cũng vậy à.

Lên nhà anh Ba cũng bảo tương tự

Câu chuyện bà dì kể xong, em thì sởn da gà, cậu HI mợ L thì bất ngờ với vụ đi trên xe về quê mà vẫn bị báo mộng ở nhà trọ, riêng cậu H thì đang trầm ngâm gì đấy, em mới hỏi:

Em: ủa sao tự nhiên cháu đi chơi mấy bữa về thấy phòng cậu vẽ bùa vậy
Cậu H: tào lao, tao tập học tiếng Hoa
Mợ L: thôi đừng chối, học tiếng hoa hay học vẽ bùa trừ ma

(mợ L biết cũng dễ hiểu, chị T và cậu HI mợ L vốn có liên lạc thường xuyên, vì tính khi cậu H rất chống đối, việc chị T tuy là gấu nhưng cần anh chị lớn giúp đỡ nữa, do đó chắc chắn cậu H qua xin bùa bị chị T mách mợ L )

Cậu HI: bữa kia ở nhà 1 mình em thấy gì mà vẽ bùa H
Cậu H: thì có gì đâu, thấy nó âm u nên vẽ đại cho nó xua đuổi âm khí
Đến đây thì ai cũng hiểu vấn đề, có điều ông cậu H vốn bướng nên không chịu kể chuyện ổng gặp cách đấy 2 hôm.

Mọi việc xong xuôi, cuối cùng thống nhất nghe theo người lớn sẽ chuyển phòng trong tuần tới, còn đêm đó, để đảm bảo cho dì Út ngon giấc, cả cậu HI, mợ L, chị T và gấu dì Út qua ngủ luôn, đêm đó bỗng nhiên thấy căn nhà đầy sinh khí đến lạ. Mọi người ngon giấc cho đến sáng hôm sau thì sự thật phơi bày dần, chỉ 1 phần.

Sáng hôm sau do mợ L đi làm, gấu dì Út cũng về đi dạy nên 2 người này về trước, còn em, dì Út, cậu HI, cậu H và chị T (đêm trước đó về nhà ba chị viết cho cái bùa xịn cầm qua) quyết tâm khai phá hộp tủ trên đầu chiếc giường.

Khóa bị gãy, chỉ còn cách là nạy nó ra, nhưng mà nói thật, đến cái nạy hộp tủ cũng khó, mặc dù nhìn lớp gỗ đấy, đạp chơi chơi có khi cũng vỡ rồi, nhưng không hiểu sao dùng thanh sắt công trình cỡ ngón cái ý, nạy 1 lúc mở đc hộp tủ.

Nạy xong bên trong phát hiện … 1 tấm hình bị cắt đôi, ngay vị trí nắm tay, và người trong ảnh là một cô gái, không xinh đẹp nhưng nói chung có để làm gấu thì quá ngon, và đúng với cái dáng cỡ người mà dì Út gặp phải trong giấc mơ tự tử.

Thế là dì Út với chị T ra chợ mua ít trái cây, bánh trái về cúng sơ, khẩn xin đừng phá đồ vài ngày sẽ chuyển đi.

Đợi đến chiều hôm đấy, bà chủ đi làm về, cầm tấm hình hỏi bà nhằm tìm ra sự tích căn nhà. Lúc bà thấy cậu HI em cầm tấm hình trên tay, như bả hiểu, gương mặt có vẻ không vui vẻ lắm. Nhưng cô này khá kĩ, chỉ nói qua loa là con bé nó buồn tình nên tự tử trên giường đó, còn gốc gác ra sao thì không cho biết, nói về người đàn ông và cô bé giành con cá heo bà chủ cũng lơ luôn, bảo là không biết, chỉ chốt một câu:

“Mấy đứa gặp chuyện rồi ở cũng khó, còn chuyện trong nhà cô không nói rõ được, tiền nhà thì cô trả lại 1tr xem như 2 tuần không ở tháng này, bên internet thì đừng cắt, để nhà cô dùng cũng được”

Lúc này em nhớ lại, bà này mỗi khi thu tiền hay xuống hỏi thăm đều không bao h bước vào nhà, chỉ đứng ở ngoài hỏi sơ sơ rồi lên lầu. Thằng con bà thì đỡ hơn, nhưng nó cũng kín miệng mỗi khi nhắc tới căn nhà.

Thậm chí ngay cả giếng trời, đứng từ dưới nhìn lên thấy cửa sổ lầu 2 của nhà bà chủ nhưng không bao giờ em thấy mở cửa sổ này.

Nghĩ lại vừa bực, biết nhà có chuyện không báo người thuê, cũng vừa thông cảm vì tính ra chịu trả 1 phần tiền trọ như bà chủ này rất hiếm. Hơn nữa gần 2 tháng ở đấy, ko bao giờ một lời ra tiếng vào nào khó chịu từ gia đình bà cả.

Sau hôm đấy thì em và dì tách ra ở riêng bên Tân Bình, còn cậu H em thì thuê 1 căn nhà bên tân phú, mà nói chung số ông này lúc đấy đang bị 1 cái vong nữ nó theo, nên lại thuê trúng 1 căn có ma tiếp. Nhưng chuyện căn nhà của ổng em xin không kể, vì quá ít tình tiết em biết. Và kể từ khi ở căn nhà ma ở Q10 đó, sự nghiệp của ổng đi xuống dần một cách không phanh … chính vì thế, dù không tin lắm nhưng mỗi khi nhắc lại ổng đều chửi đổng căn nhà đó lên, hài vô đối

Chuyện đến đây xin hết ợ.
 

LeTungVan

Tao là gay
Quay về làm thớt quay nén seri đám cưới đi địt mẹ mày truyện ma nghe chán lắm
 

Âu Ba Mê Giang

Tao là gay
Chủ thớt
Hồi 2015 có đăng lên voz một lần rồi mà lúc đó f17 bị ẩn ít comment quá nên drop. Mấy nay rảnh rảnh ngồi viết lại cho anh em đọc chơi. :big_smile:

Tên địa danh sẽ được thay thế.

Truyện 1: Ma lai rút ruột.

Ở cái thời mà dân mình còn khổ nhiều, điện đóm vẫn chưa vào làng thì việc đi khám chữa bệnh nó là cả một vấn đề. Nhiều khi bệnh đó, nhứt mỏi đau ốm đó nhưng người ta vẫn cắn răng chịu hoặc cùng lắm thì đun nồi nước sôi, đắp cái khăn lên trán rồi nằm li bì đến khi nào khỏi thì khỏi. :) Vào hôm trái gió trở trời bà mình bị sốt nặng, ông nội hết mực chăm sóc nhưng trán của bà vẫn nóng hừng hực. Cực chẳng đã tối hôm đó ông phải để mấy đứa con ở nhà để một mình đi đón xe chở bà lên bệnh viện.

Đêm đó chỉ có ba mình và mấy chú ngủ trong nhà. Ba mình lớn nhất nên nằm ngoài rìa cạnh cửa sổ. Nói là "lớn nhất" chứ lúc đó ba cũng chỉ 11-12 tuổi gì đó thôi. :sure:

Mấy chú còn nhỏ nên dễ ngủ lắm, nằm một xíu là đã hai mắt đã lim dim hết cả. Chỉ có ba mình lúc đó cũng có nhận thức, biết suy nghĩ rồi nên trằn trọc mãi không ngủ được. Một phần vì lo cho bà, phần nữa là sợ giữa đêm ông có về lấy thêm đồ gì thì không ai ra mở cổng.

Tới khoảng giờ Tí thì ba buồn ngủ lắm rồi, đang lơ mơ chuẩn bị gục xuống giường thì gió thổi mạnh đập vào cửa sổ đánh “Ầmm” một cái. Ba giật mình ngồi dậy tỉnh cả ngủ, bụng bảo dạ hôm nay làm gì mà gió to thế nhỉ. Lại ngồi thêm một lúc không thấy động tĩnh gì, lúc này cơn buồn ngủ lại ập tới, ba nằm xuống giường, hai mắt dần dần khép lại...

“Ầmmm"

Gió lại đập vào cửa sổ, thô bạo như một người dùng nắm đấm tương hết lực lên. Cửa sổ bị bật đẩy tung về phía sau, đụng bản lề dội ngược lại. Ba bật hẳn dậy, lúc này ba không buồn ngủ nữa mà bị sự sợ hãi nhấn chìm. Bản năng nói với ba có điều gì đó bất ổn.

Do sợ quá nên ba định đánh thức các chú để đông người đỡ sợ hơn 😠, nhưng lại nghĩ mai kiểu gì cũng bị bọn nó trêu nên không gọi nữa. Do dự một hồi, ba hít vào một hơi để tiếp thêm can đảm, rón rén nhón lên thành cửa sổ, đưa tay mở chốt, ngẩng đầu nhìn ra bên ngoài...

Cảnh tượng thật sự hãi hùng: Một cái đầu người lơ lửng cách mặt đất khoảng 3m, tóc tai bù xù, kéo theo một chùm ruột đỏ chót lướt ngang qua sân.:extreme_sexy_girl: Lúc này ba sợ vãi cả cứt đái rồi, nước mắt nước mũi cứ theo đó mà tuôn ra hết cả. Nhưng không hiểu vì sao ba lại không khóc thét lên, cứ đứng trân trân nhìn cái đầu đó tiến gần về phía chuồng heo, đến khi nó khuất bóng dần...

Được một lúc thì ba rít lên, quên cả đóng cửa sổ mà nằm thụp xuống, chùm chăn qua đầu run cầm cập. Cả đêm đó ba không ngủ được, tưởng tượng cái đầu đó sẽ đến bên cửa sổ, thò xuống và cắn tất cả người trong nhà.

Nhưng rồi cuối cùng vẫn không có chuyện gì xảy ra. Hôm sau vừa tờ mờ sáng thì ông nội về, ba nghe tiếng ông gọi mà như được đại xá, phóng ra mở cổng khóc thét lên kể lại những gì mình đã thấy. Ông thì không tin có quỷ thần gì nên mắng ba một trận, bảo làm anh cả mà nhát cấy để lũ em nó cười cho. :what:
 

Âu Ba Mê Giang

Tao là gay
Chủ thớt
Truyện 2: Ma trong bệnh viện.

Bà mình do làm lụng vất vả nên rất ít khi bị bệnh vặt, nhưng một khi đã bệnh thì bị hành cho thừa sống thiếu chết. Mấy bận cả nhà tưởng bà “đi” tới nơi rồi.

Có lần bà bị tụt huyết áp phải vào viện, ông thì về nhà lo chuẩn bị (vì ngày mai giỗ cụ cố) nên đêm đó chỉ có bà nằm một mình. :embarrassed: Đang nhắm mắt thì bà nghe thấy tiếng mở vòi nước, nghĩ là có y tá vào nên bà cũng không để ý lắm. Nhưng sau một lúc thì bà thấy lạ vì vòi nước mở nãy giờ mà không tắt, với lại chỉ có tiếng vòi nước thôi chứ không nghe tiếng rửa ráy gì. Bà gượng ngồi dậy, nhìn xung quanh phòng thì thấy ai cũng ngủ hết rồi. Bà cố tìm nơi phát ra âm thanh, nhìn đông ngó tây đủ kiểu nhưng vẫn vô ích. :matrix: Nghĩ cũng kì quái nhưng do đang mệt, cộng với trong phòng cũng có nhiều người nên bà lại chậc lưỡi nằm xuống giường. Được một lúc sau thì tiếng nước tắt hẳn, tắt đột ngột như kiểu các bác nhấn nút tắt mở trên loa chứ không phải âm thanh nước tắt dần dần khi vặn vòi nước. Trong phòng lại im ắng như chưa có gì xảy ra.

Nữa đêm bà nhỏn dậy lấy nước từ cái bình thuỷ, nhìn xung quanh thì những người khác trong phòng vẫn đang ngủ. Bất chợt tiếng vòi nước lại vang lên, kèm theo đó là tiếng khóc “oe oe” của trẻ sơ sinh. :cry: Mặt bà tái mét, nghĩ trong đầu tiếng trẻ sơ sinh làm sao lại truyền đến tận phòng này được. Lúc này giường bên cạnh có chị kia cũng ngồi dậy nhìn xung quanh bán tín bán nghi, bà với chị đó nhìn nhau, rồi như chợt hiểu, hai người im lặng nằm xuống giường cố gắng cưỡng ép bản thân chìm vào giấc ngủ. Suốt đêm đó bà bị tra tấn bởi những âm thanh như được truyền tới từ hư vô...
 

Âu Ba Mê Giang

Tao là gay
Chủ thớt
Chuyện ma có thật: Tai nạn đáng ngờ.
Chuyện này là chuyện chính bản thân mình đã gặp, mọi người tin hay không thì tùy. Cao Chí Thanh nay xưa nay đều tin vào khoa học nhưng có những chuyện xảy ra cho chính bản thân tôi làm tôi thật sự mất niềm tin vào kiến thức khoa học của mình.
TAI NẠN ĐÁNG NGỜ.
-Thưa bạn đọc, chuyện xảy ra đã hơn 9 năm rồi, vâng, 9 năm trời tôi im lặng, không dám kể chuyện này cho ai nghe cũng chỉ vì một chữ sợ. Xin bạn đọc đừng hiểu lầm, tôi không sợ ma, tôi sợ người! tôi sợ khi tôi kể ra câu chuyện này người ta sẽ bắt giam tôi, sẽ ghét tôi vì tôi cũng có lỗi trong câu chuyện sắp kể. Tôi là kẻ đồng phạm!
-9 năm trước, tôi là một học sinh lớp 11, ngoài học lực trung bình ra thì tôi ít ra cũng là một học sinh ngoan, không có thành tích bất hảo, quậy phá gì trong trường cả. Chỉ có một cái tội là tôi tuy nhát gan nhưng lại rất thích tốc độ. Trong mấy đứa bạn thì tôi kết thân với thằng Hữu vì tôi với nó đều có chung sở thích đua tốc độ và tay lái nó cũng có thể gọi là cứng, bằng chứng là từ lúc tập tành đua xe đến giờ nó chưa bao giờ té xe hay va quẹt gì cả, tôi rất yên tâm mỗi khi ngồi sau xe nó dù cho có những lúc nó phóng gần 100 km/h gió rít cay cả mắt.
-Đêm hôm đó, không như thường lệ chạy vòng vòng Nam Sài Gòn, 2 đứa tôi quyết định đổi gió chạy xuống Bình Phước chơi rồi chạy về. Nói là chạy xuống chơi chứ thực ra mục đích chủ yếu là lướt tốc độ ở những đoạn đường vắng để thỏa mãn cái sở thích nguy hiểm của cả hai mà thôi. Lúc về thì thằng Hữu nó hăng máu phóng nhanh quá, ngay cả tôi cũng thấy rờn rợn vì khu vực này cua gắt quá, hai bên đường cây cỏ mọc cao đến ngực, lỡ lạc tay lái thì cũng không ai biết mà cứu. Lần đầu tiên trong đời lướt gió, tôi kêu thằng Hữu:
“Chậm thôi mày ơi”!
Thằng Hữu cười tự mãn:
“Sợ à? Đâu phải lần đầu…
“Rầm”
Chưa nói hết câu thì xe của bọn tôi tông phải đít xe đạp của một chị đi cùng chiều ngay khúc cua gắt.
-Tôi không nhớ rõ lắm nhưng cao lắm là mười giây sau bọn tôi đã ngồi dậy được rồi vì bọn tôi té vào đống cỏ nên chỉ bị trầy sướt nhẹ, hai đứa tôi nhìn qua phía chị đi xe đạp thì thấy nằm bất động. Tôi cũng có linh tính chẳng lành rồi vì bọn tôi té nhẹ một phần là do té vào đống cỏ, còn chị ta thì bị tông bất ngờ từ phía sau rồi té đập đầu xuống đường. Tôi đã sợ, thằng Hữu còn sợ hơn vì nó là thằng trực tiếp cầm lái gây tai nạn, nếu có chuyện không hay thì chắn chắn sẽ đi tù hoặc trại cải tạo hay ít nhất cũng bị gia đình nạn nhân kéo ra đánh chết. Hai đứa tôi lay mãi chị ấy chẳng tỉnh nên chẳng ai bảo ai cả hai lật người chị ấy lên để xem còn thở không. Vừa lật lên xong thì cả hai thằng tôi muốn tiểu ra quần, không kịp sờ mũi xem nạn nhân còn thở hay không, thằng Hữu bỏ chạy ra chiếc xe, tôi cũng không có gan nên phải chạy theo nó. Tuy bỏ chạy thiệt nhanh nhưng có lẽ nhát tay nên lúc về bọn tôi đi rất chậm. Tôi nhớ mang mán là lúc vừa leo lên xe chạy thì thằng Hữu có quay đầu lại nhìn và nói cái gì đó nhưng lúc đó tôi cũng rối trí quá nên không để ý.
-Đêm hôm đó tôi ngủ ké nhà thằng Hữu, và chính cái đêm định mệnh đó đã khiến tôi phải mang một nổi sợ khó hiểu cho đến bây giờ: Thằng Hữu chết. Lúc công an điều tra, tôi thuộc diện tình nghi số một vì đêm hôm đó có mình tôi ở nhà thằng Hữu, mà lại ngủ chung phòng trong khi ba má nó đi tỉnh chưa về. Mất mấy ngày trời điều tra với hỏi cung, tôi mới được minh oan vì ba mẹ nó xác nhận hai đứa tôi chơi với nhau rất thân, không hề có thù oán hay mâu thuẫn tiền bạc gì. Vả lại theo hiện trường thì thằng Hữu bị vấp chân té đập đầu xuống sàn nhà chứ không có dấu vết đánh nhau hay vật lộn.
-Mất một thằng bạn thân, tôi cũng buồn lắm chứ, nhất là nó lại chết vì một lý do lãng nhách như vậy. Tôi vắt óc nhớ lại xem tối hôm qua trong lúc ngủ có chuyện gì xảy ra hay không nhưng tôi chỉ nhớ được một chút chi tiết nhỏ là khuya hôm đó chỉ có tôi là ngủ được, còn thằng Hữu vẫn bị ám ảnh vì chính nó trực tiếp cầm lái nên hầu như nó thức suốt. Tôi chỉ nhớ lúc đó khoảng 2h sang thì thằng Hữu lay tôi dậy nói giọng run run: “Có cái gì ở trong nhà tắm”. Tôi thì đang say ke nên ngồi dậy ngó một cái cho có lệ, phán một câu: có gì đâu rồi nằm xuống ngủ tiếp.
-Đó là tất cả những gì tôi còn nhớ được, dẫu cho tôi có vắt óc suy nghĩ tôi vẫn không thể nhớ là tôi đã nhìn thấy cái gì khi tôi ngồi bật dậy. Mấy hôm sau tôi tìm trên báo cũng không thấy có tin tức gì nói về tai nạn đêm trước. Tôi nghĩ thầm: có lẽ là nạn nhân chưa chết, lại không biết thủ phạm nên báo chí không có đăng chăng?
-Mọi chuyện có lẽ đã trôi vào quên lãng nếu như tôi không gặp được anh Tuấn, vừa là một người thầy, vừa là một người bạn tôi có thể tin tưởng được. Anh ấy là thầy dạy ảo thuật của tôi, mốt của giới trẻ lúc đó là học ảo thuật rồi ra đường diễn trò, vừa được mấy em gái chú ý, vừa có thể kiếm chút tiền tiêu vặt. Lẽ ra tôi cũng không dại gì đi kể cho anh Tuấn nghe chuyện đó nhưng vì xét thấy chuyện qua cũng lâu rồi, báo chí cũng chả đăng tin tức. Tuy vậy đó cũng chỉ là những lý do phụ thôi, nguyên nhân chủ yếu là vì anh Tuấn biết chút ít về thôi miên. Mà tôi thì lại muốn nhớ lại xem đêm hôm ấy xảy ra chuyện gì. Chuyện xảy ra cũng đã gần 3 năm rồi, vả lại anh Tuấn cũng cho biết là anh ấy chỉ biết chút ít về thôi miên thôi nên chưa chắc đã giúp tôi được gì nhiều. Tuy vậy tôi cũng hy vọng có thể tìm hiểu thêm cái gì đó về cái chết bất thường của thằng bạn thân.
-Chiều hôm đó, tôi đến nhà anh Tuấn ăn cơm rồi thử nghiệm thôi miên.Cơm nước xong xuôi, Anh Tuấn bảo:
“Vào phòng tao, phải yên yên tĩnh mới làm được”.
Tôi ngồi dựa vào ghế, tôi cũng không rõ anh Tuấn làm động tác gì, tôi chỉ nhớ ảnh cứ lặp đi lặp lại mấy câu nói về thời điểm 3 năm về trước, thế là tôi ngủ lúc nào không hay.
-2 đứa tôi đang chạy tới khúc cua gắt, hình như tôi đã biết trước sẽ đụng phải cô gái nhưng tôi không thể nói theo ý tôi được, tôi chỉ nói:
“Chậm thôi mày ơi”!
Thằng Hữu cười tự mãn:
“Sợ à? Đâu phải lần đầu…
“Rầm”
Mọi chuyện xảy ra đều nằm trong đầu tôi, tôi có thể biết hết. Thậm chí ngay khi vừa lồm cồm bò dậy tôi không cần quay đầu lại tôi cũng biết chị ấy nằm bất động phía sau. Thế nhưng tôi vẫn quay đầu, vẫn làm những việc mà tôi đã biết hết nhưng không thể cưỡng lại. Hai đứa tôi đi đến gần để lật người chị ấy lên để sờ mũi theo đúng kịch bản nằm sẵn trong đầu tôi. Gương mặt chị ấy thế nào? Đó là điều duy nhất mà tôi không biết trước được. Vừa đặt tay lên người chị ta, tôi cảm nhận thêm được một điều mà tôi vẫn chưa biết trước được: “quá lạnh”.
Vài giây sau, cái gương mặt mà tôi không đoán trước được đã từ từ hiện rõ, tôi chỉ kịp la lên rồi chạy theo thằng Hữu. Đúng lúc đó thì tôi tỉnh giấc.
-Anh Tuấn ngồi trước mặt tôi, gương mặt hơi căng thẳng một chút, có lẽ anh không hiểu tại sao tôi lại tỉnh giấc sớm như vậy. Chờ tôi hoàn hồn, anh Tuấn hỏi:
“Sao, mày thấy được những gì?”
Tôi không nói, nhắm mắt một hồi lâu để hồi tưởng lại những gì vừa gặp phải trong giấc mơ. Gần 5 phút sau tôi mới mở mắt ra trả lời:
“Em thấy nhiều hơn những gì em nhớ được”.
Anh Tuấn sốt sắng:
“Rốt cuộc là mày thấy thêm cái gì mới ngoài những gì mày nhớ?”
Tôi đáp ngắt quãng:
“Em..thấy nó…lạnh…lạnh!”(bạn đọc hãy thông cảm vì lúc đó tôi thực sự hoảng sợ lắm.)
Anh Tuấn hỏi lại:
“Cái gì lạnh? “
Tôi nói:
“Xác…lạnh, em…em…em nhớ lúc xảy ra đâu có thấy nó lạnh dữ vậy!”
Anh Tuấn trấn an:
“Không có gì đâu, vì lúc thôi miên thì mày đã biết trước một phần nào nên bình tĩnh hơn và cảm giác rõ ràng hơn thôi! Còn thấy gì nữa không?”
Tôi trả lời:
“Có, em thấy mặt của cổ, chết chắc rồi anh ơi! Vậy mà lúc trước em còn hy vọng người ta cứu được”.
Anh Tuấn nói:
“Bây giờ mày bình tĩnh một chút, sau đó kể lại cho anh nghe mặt mũi thế nào mà mày bảo chết? ngưng thở à?”
Tôi lại bắt đầu lắp bắp: (chả hiểu sao lúc đó sợ muốn tiểu ra quần)
“Em…em nhìn không…không rõ…rõ cho lắm, nhưng…nhưng mà mặt bên phải…phải...không bên trái nát…nát hết, tóc…tóc bệt vô…vô mặt, mắt…mắt bên phải nhìn em!”
Anh Tuấn trấn an tôi:
“Chắc là mắt trợn trừng thôi, không phải nhìn mày mà cũng chưa chắc là chết đâu. Mày sợ quá hóa khùng đấy. Còn thấy gì nữa?”
Tôi đáp:
“Hết rồi, tới đó em sợ quá tỉnh dậy luôn”.
Anh Tuấn tiếp tục hỏi:
“Muốn làm tiếp không?”
Tôi đáp giọng nhát gừng:
“Thôi để mai làm tiếp, em sợ tối ngủ không được”.
Anh Tuấn cười đáp:
“Uh, thôi mày về ngủ đi, tao mà làm tiếp không khéo mày ngủ luôn”.
Tôi cười gượng:
“Chắc vậy!”
Tôi dắt xe chạy về mà lòng lâng lâng khó tả, vừa muốn biết rõ sự thực lại vừa sợ. Tôi cũng chả rõ mình sợ cái gì. Sợ ma, sợ công an bắt khi biết chị ta đã chết hay sợ nhìn thấy cái xác chết đó? Tôi bắt đầu tin tưởng phương pháp thôi miên của anh Tuấn có thể giúp tôi tìm được phần nào nguyên nhân cái chết đáng ngờ của thằng Hữu.
Đột nhiên tôi nhớ lại một chuyện:
“Phải rồi, lúc vừa nhảy lên xe thằng Hữu có ngó lại nhìn và la lên cái gì đó, ngày mai mình phải nhờ anh Tuấn thôi miên tiếp để tìm hiểu mới được.”
-Đêm hôm đó, tôi không tài nào ngủ được. Cứ nhắm mắt lại là nhìn thấy gương mặt tan nát của người con gái mà bọn tôi đâm phải. Lắm lúc tôi lại nhớ đến thằng Hữu, không biết giờ này nó đã đi đến nơi nào, cho đến lúc chết nó có biết chuyện gì đã xảy ra không? Cứ thế tôi thiếp đi lúc nào không biết.
Cả ngày hôm sau, hầu như tôi làm việc gì cũng lơ là, đầu óc tôi lúc nào cũng mong cho đến chiều tối, ngay cả tôi cũng không biết là tôi nôn nóng biết được câu nói bí ẩn của thằng Hữu với mục đích gì. Để thỏa mãn cái trí tò mò? để tìm ra lý do cái chết của thằng bạn thân? hay là để chứng minh trên đời này có ma?
-Đã gần 6h tối, tôi không hiểu tại sao ban ngày tôi sốt sắng, mong muốn đến giờ phút này thì bây giờ tôi lại hơi run. Tôi chỉ sợ thằng Hữu bảo rằng: "nó bò theo kìa" thì chắc tôi mất ngủ cả tuần.
Tôi chạy sang nhà anh Tuấn, như thường lệ, anh Tuấn bắt tôi phải ăn uống xong mới vào phòng bắt đầu thôi miên (tôi đã giải thích lý do Anh Tuấn đi theo đường lối của bác sĩ Brémaud đó là thôi miên ngay sau bữa ăn bằng cách lợi dụng tình trạng sinh lý lúc dạ dày đang bận việc, điều mà những nhà thôi miên thông thường kiêng kỵ nhưng thực tế chưa có một đồng tử nào của bác sĩ Brémaud gặp họa).
Bước vào phòng tôi thấy nó hơi rờn rợn, không biết cái cảm giác này là do không khí âm u, tĩnh mịch trong căn phòng tạo ra hay là do tôi vẫn còn bị ám ảnh bởi giấc ngủ thôi miên hôm qua. Vẫn bài bản như cũ nhưng lần này tôi có vẻ đi vào giấc ngủ rất nhanh (sau này anh Tuấn giải thích là do tôi đã quen, không còn cảm giác chống đối).
-Bọn tôi đang chạy trên đường, tôi đang cầm lái. Ôi chết, vậy trước lúc bỏ chạy đó thằng Hữu muốn nói với tôi cái gì? Tôi muốn mở miệng hỏi thằng Hữu nhưng có cái gì đó vô hình níu lại khiến tôi toàn tuôn ra những câu sợ hãi trống không, hoàn toàn không phù hợp với ý muốn của tôi. Suốt cả đoạn đường, hễ mỗi lần thấy người phụ nữ nào đó đạp xe đạp là tim tôi đập thình thịch, tôi cũng không biết người con gái bị đụng chết đó là ai, lại càng không biết chuyện gì đã xảy ra sau lưng khi tôi vừa cầm lái khiến thằng Hữu phải la hoảng như vậy. Tôi chỉ biết lúc đó tôi càng nghe la thì càng rồ ga chạy, tôi chỉ muốn bỏ chạy, không muốn thấy gì cả.
Về đến nhà thằng Hữu, tôi quyết định ở lại. Quả thực là hôm nay tôi không có gan để đi về nhà một mình. Tôi cố để ý xem trong nhà có điều gì đó lạ thường hay không nhưng khổ nổi cái cần cổ của tôi không quay theo ý tôi. Rốt cuộc tôi cũng chẳng nhìn được gì bên trong cái nhà tắm mà khuya nay thằng Hữu sẽ hốt hoảng kể với tôi.
Tôi đang ngủ còn thằng Hữu thì nằm gác tay lên trán. Mà không, tôi cũng đang thức nếu không làm sao tôi lại thấy mình ngủ. Tôi bắt đầu cảm thấy mơ hồ về mình. Đêm nay căn nhà có vẻ yên tĩnh lạ thường, nhiều lúc tôi cũng thường ghé sang ngủ ké nhà thằng Hữu nhưng căn nhà không bao giờ yên tĩnh như đêm nay. Đúng rồi, hồi trước tối nào nó cũng mở nhạc cho dễ ngủ cơ mà. Đêm nay tại sao nó không mở? Nó đang hoảng loạn hay sao? Tôi muốn quay sang hỏi nó nhưng cố gắng cỡ nào tôi cũng không làm được, thôi kệ mọi chuyện tới đâu hay tới đó vậy.
-Đã 2 giờ đêm, vâng, theo cảm nhận của tôi là vậy chứ thực ra tôi chẳng nhìn thấy gì cả. Mọi thứ xung quanh tôi tối đen, lúc chiều tối ban nãy mặc dù tầm nhìn hạn chế tuy vậy ít ra tôi còn thấy cảnh vật trước mắt nhưng bây giờ thì mọi thứ tối đen. Nhiều lúc tôi cũng lờ mờ biết mình đang mơ một giấc mơ thôi miên để tìm một cái gì đó nhưng chỉ một lúc sau là cái cảm giác đó biến mất.
Tôi nghe tiếng sột soạt ngay sau lưng! Hơi run run, tôi cố gắng quay lại nhưng bất thành vì chẳng những tôi không thể cử động mà kể cả có xoay qua được thì cặp mắt cũng chẳng nhìn thấy gì cả. Phải một lúc sau, bình tâm suy nghĩ lại, tôi chợt nhớ ra là thằng Hữu không ngủ được, tiếng động vừa rồi chắc là do nó chứ còn ai. Nghĩ vậy nên tôi cũng yên tâm một chút nhưng cảm giác rờn rợn vẫn còn. Các bạn không biết chứ cái cảm giác bất lực đó rất đáng sợ, thà tôi gặp ma chứ đừng để tôi biết có một cái gì đó bò trườn phía sau lưng mà không nhìn thấy hay cử động gì được.
-Một lúc lâu sau, theo tôi cảm nhận thì ít nhất cũng đã 40 phút trôi qua mà mọi chuyện vẫn bình thường. Tôi tự hỏi: “tôi phải chờ đợi cái cảm giác hồi hộp muốn đứng tim này bao lâu nữa?”
“Thanh, dậy mày ơi, có cái gì trong nhà tắm kìa, Thanh!”
Giọng thằng Hữu sát bên tai làm tôi tỉnh giấc. Tôi quyết định ngồi bật dậy để nhìn cho rõ cái hình ảnh mà tôi cho là ghê gớm đó. Nhưng không, tôi đã không làm theo ý mình, tôi từ từ ngồi dậy miệng lẩm bẩm: “cái gì?”
Một cảm giác kinh hoàng chạy dọc sống lưng, tôi muốn la lớn lên rồi bỏ chạy nhưng không được, tôi không hiểu sao tôi lại nằm xuống ngủ tiếp được trong khi đầu óc đang cực kỳ hoang mang hoảng sợ. Không hiểu có phải đầu óc hoảng loạn quá hay không mà tôi chẳng nghe chẳng thấy thằng Hữu kêu la hay nói năng gì cả. . Tôi không cam tâm, tôi quyết định phải cố gắng quẫy đạp cho đến khi tôi vùng dậy bỏ chạy được mới thôi. Một lần, hai lần, ba lần, đến lần thứ tư thì dường như tôi đạp trúng một ai đó, chắc là thằng Hữu. Tôi mở mắt ra tỉnh giấc.
Xung quanh đèn chiếu sáng rực chứ không tối như tôi tưởng, anh Tuấn đang ngồi xoa ngực ra vẻ đau lắm. Tôi lắc lắc cái đầu cho tỉnh táo một chút rồi hỏi:
“Anh sao thế? “
Anh Tuấn đáp có vẻ hơi bực dọc:
“Mày đạp trúng tao còn hỏi!”
Tôi hiểu vấn đề rồi nên cũng không giải thích dài dòng mà đáp gọn lỏn:
“Xin lỗi!”
Anh Tuấn thông cảm:
“Không sao, chuyện nhỏ thôi, tao đâu phải bị lần đầu! Mà nè, mày thấy được gì phải không? Nếu không chắc cũng không phản ứng dữ dội vậy đâu.
Tôi cũng cố gắng bình tĩnh trả lời:
“Có, bây giờ em mới biết, vậy mà hôm…hôm đó…em em lại nằm xuống…xuống ngủ tỉnh bơ.”
Ôi trời tôi lại nói lắp bắp nữa rồi.
Anh Tuấn tò mò:
“Thế mày nhìn thấy cái gì? Từ từ mà nói, không cần gấp.”
Tôi nuốt nước bọn, cố gắng trấn tĩnh để lấy lại tinh thần, gần 1 phút sau cố gắng lắm tôi mới trả lời rành rọt:
“Em thấy cô Hiền, má thằng Hữu đứng ngay trước cửa nhà tắm”.
Anh Tuấn phì cười:
“Bả chửi mày hay cầm dao giết mày mà mày sợ?”
Tôi đáp:
“Bả thương em lắm, em hay qua nhà thằng Hữu chơi hoài mà”.
Anh Tuấn gắt:
“Vậy thì có gì mà sợ?”
Giọng tôi bắt đầu run lên:
“Bữa đó em đang say ke nên thấy bả em vẫn lăn ra ngủ rồi tới sang em quên mất mình thấy cái gì, nhưng mà lúc nãy em nhớ lại là em thấy bả”.
Anh Tuấn bực dọc:
“Cái thằng này mày giỡn mặt với anh à? Thế thì có gì mà sợ?”
Tôi không giữ được bình tĩnh nữa, tôi la lên:
“Trời ơi hôm đó bả với chú Bình đi tỉnh mà!”
Mặt anh Tuấn hơi ngớ ra một tí rồi định thần lại hỏi:
"Ơ, thế thằng bạn mày nó tông chết má nó hả?"
Tôi cũng nhức đầu chả hiểu nổi tại sao mọi chuyện lại như thế, chỉ đáp nhát gừng:
"Cô Hiền đi tỉnh chung với chú Bình, tự nhiên đạp xe đạp ra Bình Phước làm gì? Cô Hiền vẫn còn sống, mấy tháng trước em có ghé nhà thắp nhang cho thằng Hữu và nói chuyện với cô Hiền. Vả lại, chính cô chú là người giải oan cho em."
Anh Tuấn thở dài:
"Thế thì nhức đầu thật, chả lẽ đêm hôm đó bà Hiền có về nhà? Mà dẫu bả có về kịp đi nữa thì chả nhẽ bả lại giết con trai mình? À mà này lúc mày nhìn thấy bà ấy thì gương mặt bà ấy thế nào? có xanh xao, hung tợn hay là trợn trừng mắt?"
Tôi im lặng vài giây để nhớ lại lúc đó. Tôi nhớ lúc đó cô Hiền không có nhìn tôi, bả nhìn sau lưng tôi. Còn gương mặt có xanh xao hay không thì tối quá tôi không thấy rõ, cặp mắt thì chắc là không có hung tợn, chỉ là nhìn trừng trừng về phía sau lưng tôi. Đột nhiên, tôi vỗ mạnh vào đùi rồi nói với anh Tuấn:
"Mắt cô Hiền sáng lắm!"
Gương mặt anh Tuấn đang từ tò mò đột nhiên trở nên thận trọng, anh hỏi dồn:
"Sáng là sáng thế nào?"
Tôi cũng không biết phải nói làm sao nữa. Tôi hình dung ra được nhưng bảo tôi tả lại thì khó quá. Tôi đáp lửng:
"Tựa tựa mắt mấy con mèo đen trong bóng đêm ấy"
Anh Tuấn không nói gì nữa, mặt nhăn nhó có vẻ như đang suy nghĩ một bài toán khó. Cũng phải thôi, đây là vụ án đầu tiên trong đời mà chúng tôi, 2 kẻ nghiệp dư nhúng tay vào. Kinh nghiệm không có, chứng cứ thì lại dựa vào giấc ngủ thôi miên nên chả có gì đảm bảo độ tin cậy. Tôi cũng không muốn nói gì nữa, lặng lẽ ngồi nhắm mắt, cố hình dung lại toàn bộ câu chuyện bằng cách chắp vá những chi tiết vừa nhớ lại trong giấc ngủ thôi miên. Tôi tự hỏi nếu như lúc nãy tôi không thức dậy thì liệu tôi có thể nghe thêm được giọng nói, tiếng động hay bất cứ âm thanh gì lúc thằng Hữu sắp chết hay không? kinh nghiệm hai ngày làm đồng tử cho tôi biết nếu trong quá khứ tôi ngủ thì cao lắm giấc mơ thôi miên chỉ có thể giúp tôi nhớ lại những gì đập vào tai mà thôi.
10 phút sau, tôi chủ động nhờ anh Tuấn:
"Tiếp tục không anh Tuấn?"
Anh Tuấn chậm rãi lắc đầu:
"Để mai đi, lạm dụng quá không tốt đâu. Em về cố gắng nghỉ ngơi thật tốt để đầu óc thật tỉnh táo, ngày mai sẽ tiếp tục. Giờ anh cần tìm một số tài liệu."
Tôi chào anh ra về mà lòng vẫn còn bứt rứt lắm, tôi muốn nhanh chóng tìm hiểu cái quái quỷ gì đã xảy ra trong đêm đó? lúc tôi đang ngủ liệu có ai đó ngoài thằng Hữu ở trong phòng hay không? Cô Hiền tại sao xuất hiện? Ôi bao nhiêu chuyện rối rắm làm tôi muốn nổ tung cái đầu. Lần đầu tiên tôi chạy xe về nhà mà thấy đường ngắn.
...
Chiều hôm sau, tôi bận chở ông già đi khám bệnh tại nhà một ông bác sĩ đông y ở Chợ Lớn nên mãi đến 8 giờ tối tôi mới xách xe qua nhà anh Tuấn. Trước đó tôi cũng có gọi điện báo sẽ qua trễ nhưng chả hiểu sao điện thoại của ảnh cứ ò í e. Chả biết may mắn hay xui xẻo, lúc đậu đèn đỏ ngay ngã ba Tôn Thất Tùng-Nguyễn Thị Minh Khai thì tôi lại gặp ngay thằng Tùng, ngày xưa cũng chơi khá thân với thằng Hữu. Tôi thì tôi chả ưa gì hắn bởi cái tính ta đây, thích khoe mẽ, lại hay kiếm cớ mượn tiền quên trả nên tôi xã giao vài câu tính rồi chuồn cho lẹ. Ngoài dự tính, hắn không để tôi kịp chào tạo biệt đã kéo áo lại hỏi:
"À quên báo mày chuyện này, biết gì chưa? Ông Bình ba thằng Hữu đêm qua bị đột quị, té trong nhà tắm không ai hay"
Tôi giật mình:
"Giờ sao rồi?"
Thằng Tùng đáp:
"Chết ngắc chứ sao, đột quị đâu phải đùa. Ngày xưa ông già tao bị đột quị, bác sĩ bảo đưa trễ một lúc nữa thì hết hy vọng. Vậy mà cấp cứu xong cũng bị liệt nằm một chỗ hết mấy tháng, phải tập vật lý trị liệu mới khỏi".
Tôi ngờ ngợ:
"Thiệt không cha, mấy chuyện này đừng có lôi ra nói đùa à?"
Thằng Tùng cau có:
"Mày tin hay không mặc xác! Thôi tao có việc phải đi. Tối nay còn phải qua phụ trông xe đám ma giúp bà Hiền".
Thằng Tùng rồ ga phóng đi rồi tôi vẫn chưa hoàn hồn, tại sao mọi chuyện lại xảy ra đột ngột đến đáng ngờ như vậy? Tôi quên kể cho bạn đọc nghe là đêm qua tôi đã từng nghĩ sẽ đến nhà thằng Hữu gặp chú Bình để xác nhận xem trong cái đêm định mệnh đó cô Hiền có thật sự đi chung với chú hay không! Vậy mà ngay đúng tối hôm đó chú Bình lại chết bất đắc kỳ tử. Nếu đêm qua tôi sớm tò mò, đến nhà chú hỏi chuyện và ngủ lại đó, có lẽ chú đã không chết! À mà không, chắc gì đã như thế, có lẽ cũng sẽ giống như với thằng Hữu mà thôi, lại bị công an nghi ngờ, điều tra chứ giúp ích được gì. Tôi chợt nhớ đến anh Tuấn. Phải rồi, tôi còn cuộc hẹn với anh Tuấn mà, đến đó tôi sẽ kể cho anh nghe sự trùng hợp bất thường này.
Bấm chuông 3,4 lần vẫn không có ai, gọi điện thì không liên lạc được, tôi chán nản bỏ về mà lòng trăm mối tơ vò. Giữa đường tôi quyết định không bỏ cuộc, cũng không để phải phụ thuộc quá vào anh Tuấn. Ngay bây giờ tôi phải đi sang nhà thằng Hữu kiểm chứng xem chú Bình có thật sự đã chết giống như lời thằng Tùng nói hay không, sẵn tiện điều tra, kiếm thêm vài manh mối về vụ án của thằng Hữu.
Nhìn mấy lá cờ tang ngoài đầu hẻm, tôi đã đoán biết được thằng Tùng không nói láo. Đi vào con hẻm, tôi nhớ đến ngày cuối cùng lúc tôi với thằng Hữu sau khi tông phải cô gái đã chạy trối chết về nhà, lúc đi ngang qua con hẻm vắng này bọn tôi cảm thấy như có ai đó đang oán giận nhìn mình phía cuối đường hẻm, nghĩ đến đó là tôi lại nổi gai ốc. Đêm nay thì khác, đám tang chú Bình khiến con hẻm trở nên ồn ào, đông đúc hơn nhiều so với bình thường. Cô Hiền đang ngồi gần quan tài, nhìn cô già hơn ba bốn tháng trước nhiều quá. Lúc mới quen thằng Hữu tôi cũng thường hay qua nhà nó chơi và được cô Hiền đối xử rất tốt, vì vậy tôi khá thiện cảm với cổ, tuy vậy mấy giấc mơ thôi miên hôm trước đã khiến tôi trở nên đa nghi và đề phòng đối với cổ. Thắp nhang xong, tôi an ủi cô Hiền mấy câu cho có lệ rồi ra ngồi uống trà. Tôi dự định tìm một người nào đó gần nhà để hỏi sự tình nhưng mấy người xung quanh đều đang nói chuyện với nhau hăng say quá, tôi nhỏ tuổi xen vào không tiện nên đành ngồi nghe, biết đâu chó ngáp phải rùi, biết được thêm chút nào hay chút ấy.
Hóng chuyện một lúc lâu, tôi chán nản định bước ra về thì tôi nghe một bà trạc 40 tuổi ngồi bàn kế bên nói nhỏ:
"Tối qua tôi thấy ổng dẫn con bồ về, ngoài hẻm ổng đi trước, con bé kia đi theo sau giống như người dưng. Tui không để ý định vô nhà thì tự nhiên thấy con nhỏ chui vô nhà ổng, lúc đó tui mới biết hai người giả vờ".
Tôi làm rơi ly trà xuống đất, nếu lúc này tôi còn ngậm ngụm trà thì chắc đã phun ngay vào mặt ông già ngồi sát bên rồi. Rõ ràng lúc nãy cô Hiền vừa bảo tối hôm qua chú Bình còn ăn rất khỏe, bảo cô chiên trứng thêm. Vậy thì dẫu cho chú Bình có bồ nhí thật đi nữa thì làm sao dám dắt về nhà trong khi cô Hiền đang ở nhà nấu nướng?
Tôi xoay người nhìn cho rõ người đàn bà ấy, bà ta trạc 45, 50 tuổi. Gương mặt có vẻ già trước tuổi và hơi sạm đen nhưng đôi mắt có vẻ tinh ranh, nhạy bén. Tôi tự nhủ:
"Mấy bà nhiều chuyện này chắc giúp được mình rồi, phải chờ cơ hội gặp riêng bả hỏi cho rõ mới được".
Nghĩ là làm, tôi lấy ly trà khác giả vờ ngồi nhâm nhi nhưng mục đích chủ yếu là lắng tai nghe mấy bà bàn cạnh bên tám với nhau để xem có moi thêm được thông tin gì hay không.
Mất gần 1 giờ đồng hồ, đám bà tám đó mới giải tán, tôi lặng lẽ đi theo người đàn bà lúc nãy cho đến khi bả vào nhà chuẩn bị đóng cửa thì tôi lễ phép chào và xin phép được gặp riêng ít phút. Nếu bình thường thì có lẽ bà ấy chẳng bao giờ đón tiếp tôi vào giờ này, tuy nhiên có lẽ do thấy tôi đi dự đám tang và đoán tôi là người quen của gia đình cô Hiền nên gật đầu đồng ý. Nói mấy câu giới thiệu khách sáo một lúc, tôi đi thẳng vào đề:
"Chẳng giấu gì cô, cách đây 3 năm cháu với thằng Hữu chơi rất thân, nó chết cháu cũng đau lòng lắm. Dẫu biết nó chết rồi thì kiểm chứng thế nào cũng không sống lại được nhưng cháu rất muốn biết là đêm nó chết cô có thấy gì lạ hay không?"
Bà Tư Sương (tôi vừa được biết tên, gọi là Tám Sương thì đúng hơn hic hic) ngẫm nghĩ 1 lúc rồi mới trả lời tôi:
"Cô thì tính cũng không có nhiều chuyện nên chả có để ý chuyện nhà người ta lắm, sở dĩ đêm hôm qua cô chú ý cái con bồ nhí của ông Bình là vì hồi trước cô có thấy nó vào nhà ông Bình một lần rồi. Lúc nãy con nhắc cô mới nhớ là nó vào ngay cái đêm thằng Bi (tức thằng Hữu) chết. Lúc công an người ta điều tra thì cô cũng định ra khai báo nhưng mà nghĩ nó chết là vì bị té, đâu có bị ai giết, ai đầu độc, với lại ra công an mắc công phiền phức mang tiếng lắm."
Tôi lặng người, khép hai chân lại (lúc đó tôi muốn đi tiểu tại chỗ lắm lắm), người nổi gai ốc khi tưởng tượng đến cảnh tối hôm đó 2 đứa tôi ở chung với 1 người con gái bí ẩn trong nhà mà không ai hay biết. Vậy rốt cuộc nó trốn ở đâu khi mà nhà thằng Hữu không lớn, lại chỉ có một lầu trệt?
Gần 1 phút sau, tôi mới nghe mang mán bà Tư Sương gọi tôi, tôi giật mình:
"Gì vậy cô?"
Bà Sương nhìn tôi có vẻ moi móc:
"Cậu làm gì mà ngớ người ra thế?"
Tôi lấy lại bình tĩnh đáp:
"À không có gì, tại con tưởng... Mà thôi, cô Sương biết cô gái kia là ai không? mặt mũi ra sao?"
Bà Sương cố nhớ lại một lát mới đáp:
"Cậu hỏi tôi mới nhớ, kỳ lạ là hôm qua nó mặc bộ đồ bà ba đen giống y như lần trước nó vào nhà. Nhờ vậy mà tôi vừa nhìn là nhận ra nó liền à. Tóc dài quá vai một chút, mặt mũi thì không thấy rõ lắm nhưng mà cặp mắt nó kỳ kỳ".
Tôi hỏi dồn:
"Kỳ là kỳ thế nào cô?"
Bà Sương vò đầu bứt tóc một lát rồi đáp:
"Cũng không nhớ nữa, cô chỉ biết nó hơi khác khác một chút với mấy người cô gặp, nhìn rất dễ gây chú ý có điều hơi ghê ghê một chút. Còn tại sao thì cô cũng không biết nữa."
Tôi ngờ vực đưa ra đáp án:
"Mắt nó sáng trong đêm?"
Bà Tư vỗ đùi la lên:
"Đúng rồi, mắt con mèo đen!"
-Hai chân tôi khuy xuống, mình nổi hết gai ốc. Nói thật nếu đây là nhà tôi thì có lẽ tôi đã làm một bãi, hốt lau tính sau. Ban đầu khi bị ngủ thôi miên, tôi còn cho rằng chưa chắc những cái tôi nhìn thấy trong giấc mơ đã đúng hết, có thể nó sẽ bị ảnh hưởng bởi những cái tôi nhìn thấy lúc ban ngày, lúc chưa ngủ. Tuy nhiên khi tôi nghe bà Tư Sương xác nhận về cặp mắt của người con gái đó thì tôi đã không còn nghi ngờ gì nữa, quả thật đêm đó chắc chắn có người đứng ngay cửa nhà tắm và người đó trăm phần trăm không phải cô Hiền, cao lắm là có nét giống cô Hiền thôi vì bà Sương đã xác nhận điểm đặc biệt trong cặp mắt của nó. Vậy nó là ai? Tại sao vào nhà mà tôi và thằng Hữu không đứa nào hay biết? Vào nhà với mục đích gì?
"Cậu bị gì thế?"
Giọng bà Sương làm tôi giật cả mình, tôi biết chuyện này không nên cho ai biết và có nói ra cũng chẳng ai tin nên trấn tĩnh rồi đáp:
"Dạ chả có gì đâu ạ, tại nghe cô kể mắt người đó giống mèo nên con thấy lạ thôi!"
Bà Sương nói nhỏ:
"Lúc đó tôi còn tưởng nó là ma ấy chứ. Sau này thì thấy không phải".
Nghe vậy tôi cũng đỡ lo hơn, tôi vội hỏi:
"Tại sao vậy cô?"
Bà Sương đáp:
"Tôi thấy bóng của nó, ma thì làm sao có bóng?"
Tôi đáp ừ ờ cho qua chuyện rồi vội vã xin phép ra về, bạn đọc đừng hỏi tôi là lúc đó có tin ma hay không. Quả thật đầu óc tôi lúc đó rối lắm, tôi cũng không biết được suy nghĩ của mình. Ngày xưa lúc nội tôi còn sống, ông có nói thế này:
"Quy luật của cõi u minh là có âm thì phải có dương, con người cũng vậy, nếu chết là hết vậy thì cái gì tạo ra sự sống".
Lúc đó tôi tuy không dám nói nhưng trong đầu luôn bảo nội là mê tín, cổ hũ. Bây giờ nghĩ lại tự nhiên thấy nội nói cũng phải. Suy tính một lúc, tôi quyết định chạy sang nhà anh Tuấn lần nữa xem có về chưa để nhờ ổng giúp nhớ lại mấy câu thằng Hữu nói lúc leo lên xe bỏ chạy. Đây là manh mối duy nhất để xác định xem cái gì đã xuất hiện trong nhà thằng Hữu đêm đó.Cũng có thể cô gái bị đụng đó chưa chết nên rượt theo tìm nhà để báo thù chăng? làm sao rượt theo kịp chứ! Chỉ một câu thôi: nhức đầu.
Tôi bấm chuông đến lần thứ tư thì thấy anh Tuấn quấn khăn tắm chạy ra mở cửa, lát sau tôi mới biết thì ra ổng đi tỉnh diễn ảo thuật trong tiệc sinh nhật của một đại gia, lúc về thì bị té xuống ruộng, may mà không sao nhưng hỏng mẹ cái điện thoại với lại phải sửa xe. Tôi kể cho anh Tuấn nghe chuyện bà Tư Sương kể lúc này về cái chết của chú Bình và nhắc lại yêu cầu muốn thôi miên tiếp. Anh Tuấn đồng ý nhưng yêu cầu phải đi ăn cơm trước vì ảnh đói quá.
Em thấy gương mặt của xác chết, thằng Hữu bỏ chạy rồi, em còn chờ gì nữa, chạy theo đi. Giọng nói chậm rãi, nhẹ nhàng của anh Tuấn làm tôi thiếp đi lúc nào không biết.
Hai Đứa tôi tiến lại gần cô gái đang nằm bất động, mọi chuyện có lẽ vẫn diễn ra như cũ mà thôi nhưng tôi lại tình cờ liếc mắt thấy được một cái gì đó là lạ trên người cô gái lúc trước khi bỏ chạy. Thời gian liếc thấy quá ngắn nên tôi chưa thể xác định đó là cái gì, ác một nổi là tôi không thể đứng lại lâu hơn. Thằng Hữu bỏ chạy, tôi cũng chạy theo, nó là người dựng xe lên nhưng tôi là người leo lên cầm lái. Tôi đề máy chuẩn bị đạp số nhưng thằng Hữu vẫn chưa leo lên xe, 2 giây sau, vâng tôi cảm nhận là ít nhất 2,3 giây sau đó nó mới nhảy vội lên xe la lên:
"lẹ lên, nó nhìn tao kìa"
...
Sau khi tỉnh giấc, tôi hồi tưởng lại giấc mơ lúc nãy. Chả hiểu sao tôi lại quên mất chuyện mình thấy cái gì lạ lạ trên thân thể cô gái mà chỉ nhớ chuyện thằng Hữu không leo lên xe mà đứng dưới đất làm gì trong mấy giây đồng hồ sợ hãi và Cái gì đang nhìn nó.
Vấn đề cái gì là lạ trên người cô gái đáng lẽ đã không có câu trả lời và cũng không được nhắc đến trong câu chuyện tôi kể. Tuy nhiên, cách đây 2 hôm tôi đã nhớ lại được và tìm ra câu trả lời. Đó là lý do 2 hôm nay tôi không đăng truyện vào giữa đêm. Dù vậy, tôi xin giải thích chuyện này sau vì thực tế lúc đó tôi không hề biết nó là cái gì.
Tôi kể cho anh Tuấn nghe xong, trầm ngâm một lúc anh suy luận:
"Nó đứng khựng lại không có gì lạ, đơn giản là nó nhìn thấy cái gì đó. Như vậy cái lạ là ở chỗ nó nhìn thấy cái gì mà thôi".
Tôi gật đầu, anh Tuấn nói tiếp:
"Lúc đó đường vắng, phía sau không có ánh đèn xe thì không thể có người nào đó chạy ngang nhìn thấy chuyện này được. Vì vậy có thể loại trừ việc bị người khác chạy xe ngang nhìn thấy".
Tôi hỏi:
"Vậy thì 3 chữ 'nó nhìn tao' có ý nghĩa gì?"
Anh Tuấn gắt:
"Từ từ, làm sao biết liền được. Để tao phân tích cho rõ rồi mới loại trừ ra".
Tôi gật đầu. Anh Tuấn nói tiếp:
"Xét về hoàn cảnh ở phía sau lúc đó, chỉ còn ba trường hợp có thể xảy ra: một là nạn nhân sống dậy, hai là có người đi bộ ở phía sau, ba là có người núp trong bụi cỏ".
Tôi gật đầu, thầm thán phục suy luận của anh Tuấn. Nhưng suy luận vẫn mãi là suy luận, trừ khi suy luận ra chỉ có một trường hợp hoặc trừ khi tôi có thể quay đầu được thì mới biết chuyện gì xảy ra phía sau. Bằng không với ba trường hợp suy luận này thì chỉ tổ lưỡng lự phân vân chứ không giúp ích gì được nhiều cho vụ án.
Anh Tuấn hỏi tôi như một điều tra viên chuyên nghiệp:
"Mày có nhớ lúc xe sắp tới khúc quanh thì có ai đang đi bộ hai bên đường không?"
Được sự gợi ý của anh Tuấn, tôi cố lục lọi một lát rồi trả lời chắc nịch:
"Em bảo đảm không có ai đi bộ trên đường gần đó hết. Người đi bộ cuối cùng mà em gặp là khoảng 15 đến 20 phút trước khi xảy ra tai nạn. Không thể nào đi nhanh đến như vậy."
Anh Tuấn tiếp lời:
"Ok, vậy mày có để ý xung quanh bụi cỏ có nhà nào gần đó đang sáng đèn, hay là có ai nấp hay không?
"
Tôi đáp:
"Cái đó em không rõ, tầm nhìn hạn hẹp quá nên không thể thấy thêm được gì"
Anh Tuấn không hỏi nữa, chỉ đáp gọn một câu:
"Hôm nay thế là có thu hoạch rồi, thôi mày về ngủ đi, nhớ thêm được gì thì báo tao hay".
Trên đường chạy xe về nhà, đầu óc tôi hầu như không để ý đến xe cộ xung quanh, chỉ toàn nghĩ làm cách nào để có thể biết cái gì phía sau lưng 2 đứa chúng tôi lúc đó. Đột nhiên có một thằng choai choai từ phía sau vượt lên làm tôi hoảng hồn tấp vào trong, may mà có kính hậu nếu không thì vướng tay lái đo đường rồi. Đang lầm bầm chửi trong miệng thì một suy nghĩ lóe lên trong đầu tôi, tôi thầm cảm ơn thằng khốn đó, nhờ nó mà tôi đã tìm ra cách để xác định cái gì phía đằng sau 2 đứa chúng tôi: kính chiếu hậu.
Đêm hôm đó tôi không ngủ được, vừa sung sướng vì tìm ra được giải pháp, vừa tò mò suy đoán cái mà thằng Hữu kêu là 'nó' thực ra là thứ quái quỷ gì mà nó sợ đến vậy. Tự nhiên tôi nhận ra một điều: mình vì tò mò muốn điều tra chứ thực tâm không phải vì nghĩ đến thằng Hữu.
12 giờ trưa hôm sau tôi mới thức dậy mà trong người vẫn còn mệt mỏi. Hôm nay chủ nhật rảnh rỗi chả biết làm gì, suy nghĩ một lúc tôi quyết định sau khi ăn cơm xong sẽ ghé nhà thằng Hữu. Sẵn tiện quan sát kỹ cái ngôi nhà mà đã 3 năm nay tôi đã không còn ghé ngủ để xem có chỗ nào kín đáo mà người con gái lạ lùng đó có thể ẩn nấp.
Quan tài chú Bình vẫn nằm giữa nhà, tôi xin phép cô Hiền vào rửa mặt để có cớ quan sát cái nhà tắm. Ngày trước tôi cũng thường sử dụng nhưng chủ yếu để rửa mặt với đi tè nên không để ý nội thất bên trong lắm. Hôm nay để ý mới thấy nhà tắm khá rộng nếu so với diện tích căn nhà, nguyên cả nhà tắm chỉ có mỗi một bóng đèn tròn, lại không có cửa sổ, chỉ có mỗi một cái quạt thông gió nên dẫu là ban ngày nhìn cũng hơi âm u, lại càng rờn rợn hơn mỗi khi nghĩ đến ngay đây đã từng có 2 người chết.
Tôi mở vòi nước rửa mặt, khi vừa nhìn vào gương thì tôi lại phát hiện thêm một điều: phần mép gương đã bị nứt, nếu không phải tôi khá cao, soi mặt ngay đúng phần nứt thì cũng không để ý thấy. Trong cùng nhà tắm là cái bồn tắm lớn với tấm màn che bằng ny lon. Nói chung ngoài việc thiết kế kém khiến căn phòng trở nên âm u, yếm khí, thiếu sáng ra thì cũng chẳng có gì đặc biệt đáng chú ý cả.
Tôi bước ra ngoài, cố tìm một lý do nào đó để có thể lên lầu quan sát. Tôi vờ nói với cô Hiền:
"Con hơi mệt, con lên lầu ngủ 1 lát được không cô?"
Cô Hiền đồng ý, tôi chậm rãi bước từng bước lên lầu, chưa lên tới nhưng đầu tôing ki: o nh đã c nmường tượng ra phần nào khung cảnh trên lầu: chắc chắn cũng âm u, thiếu sáng và ngột ngạt như cái nhà tắm. Tôi đã lầm thưa các bạn, 2 cánh cửa sổ bằng kính lớn khiến căn phòng trở nên sáng sủa, tôi nhìn sơ qua một lượt chả thấy gì nên leo lên giường nằm. Theo tôi đoán thì ngày xưa vợ chồng cô Hiền ngủ ở giường này, còn thằng Hữu ngủ ở nhà dưới. Chả tìm được gì lạ, tôi chán nản nằm lên giường thiếp đi lúc nào không biết. Đang lim dim thì tôi nghe có tiếng sột soạt ở dưới giường, tôi giật mình bật dậy leo ngay xuống giường, trong thâm tâm tôi thì đây chắc là con chó con mà cô Hiền nuôi mà cách đây 3 tháng tôi từng gặp mà thôi, tuy nhiên tôi vẫn cảm thấy sợ sợ. Tôi vén tấm ra giường đang rũ xuống đất lên rồi đưa mắt nhìn.
Người tôi như trút được gánh nặng, con chó đang nằm trong gầm đưa mắt nhìn tôi, không sủa nhưng cũng chẳng tỏ ý thân thiện như lúc trước, có lẽ lúc đó nó còn bé quá nên không nhớ tôi, lạ một điều là tôi thấy nó chẳng to lên được tí nào cả.Tôi bị hốt hoảng một phen nên chẳng còn muốn nằm ngủ nữa, tôi rảo bước đi xuống lầu. Lúc này có mấy người quen dưới quê lên viếng nên tôi đứng trên trên cầu thang chờ viếng xong mới bước xuống. Tôi gặp cô Hiền xin phép về, sẵn tiện tôi nói đùa 1 câu:
"Con chó con nó mau quên quá, mới mấy tháng mà gặp con không thèm mừng".
Cô Hiền ngạc nhiên:
"Con chó nào?"
Tôi cười:
"Con Lu mà mấy tháng trước cô xin về nuôi đó!"
Cô Hiền trợn tròn mắt nói:
"Ủa nó bị viêm não chết gần cả tháng rồi mà con?"
Tôi chạy vội lên lầu,cô Hiền cũng lật đật chạy theo sau tôi xem có chuyện gì xảy ra. Trong khoảng thời gian ngắn ngủi đó, tôi cũng chẳng kịp suy nghĩ là tiếp theo mình sẽ sắp thấy cái gì, muốn thấy cái gì: thấy con chó bị chết vẫn còn ở đó hay muốn thấy con chó biến mất không lý do? Cả hai trường hợp tôi đều sợ, tôi không sợ con chó, tôi sợ cái lý do, cái đằng sau sự xuất hiện con chó cơ.
kéo tấm ra giường lên nhìn lại lần nữa. Bên trong hoàn toàn trống rỗng, chả có gì ngoài bóng tối và một ít ánh sáng mờ mờ hắt vào. Tôi bế tắc nhìn cô Hiền thì thấy cổ đang nhìn tôi với ánh mắt lo ngại, có lẽ cổ cho rằng tôi khùng? Tôi tính mở miệng giải thích thì đột nhiên nín thở, cố lắng nghe xem có cái gì đó là lạ phát ra ở tủ quần áo cuối góc phòng.
Tiếng khò khè như phát ra từ một con vật ủ bệnh lâu ngày, càng lúc càng nghe rõ, không phải riêng tôi mà ngay cả cô Hiền dường như cũng nghe được vì hướng nhìn của cổ đã chuyển từ tôi sang tủ quần áo. Cô hiền chụp lấy chùm chìa khóa, từ từ tiến đến cuối góc phòng, tôi thì vớ cây chổi cầm trên tay đi sau lưng cô Hiền. Bổng nhiên có ai đó lay vai tôi từ phía sau, tôi hốt hoảng quất cây chổi ra phía sau thì thấy cây chổi biến mất tự lúc nào. Tôi chỉ biết ú ớ trong họng rồi choàng tỉnh giấc.
Giấc mơ thật quá khiến tôi mất cả phút đồng hồ thẫn thờ mới tỉnh hẳn.Bà già đứng bên cạnh lo âu hỏi:
"Mơ gì mà la um sùm thế con? gần 11 giờ trưa rồi. "
Tôi sợ mẹ lo nên nói bâng quơ:
"Con nằm mơ gặp ma thôi"
Bà già tôi cười rồi không nói gì nữa.
Tôi vẫn còn bị ám ảnh bởi giấc mơ lúc nãy, nó khiến tôi tin có cái gì đó bất bình thường trong căn nhà cô Hiền mà tôi chưa khám phá ra được. Tôi chần chừ một lúc rồi quyết định: ăn cơm xong sẽ qua nhà cô Hiền.
Cũng bằng cách xin vào rửa mặt, tôi đã vào được phòng tắm. Nói chung những gì tôi thấy trong mơ đa phần sai bét cả. Phòng tắm sáng rực bởi 3 bóng đèn tuýp loại 6 tấc, chẳng có cái gì gọi là âm u hay yếm khí cả. Cảm giác rờn rợn biến mất, tôi tự cười bản thân vì đã quá tin tưởng vào giấc mơ. Nghĩ vậy nên tôi cũng chả có tâm trí đi lên gác kiểm tra nữa, tôi mở vòi nước rửa mặt, ngay cả tấm gương soi cũng khác với trong giấc mơ tôi tưởng tượng ra. Tôi phì cười liếc mắt lên mép gương đột nhiên cảm thấy đầu óc choáng váng. Từ trên mép phải của gương, một kẽ nứt dài gần 3 cm hiện rõ mồn một như muốn thách thức lòng can đảm của người đứng soi.
Tôi chuồn lẹ ra ngoài cửa mà chân vẫn còn run run, có cho tiền tôi cũng chả dám lên lầu để điều tra. Giờ chỉ cần cái quan tài kế bên có tiếng lóc cóc là tôi xỉu ngay cho bạn đọc xem. Tôi cố trấn tĩnh hỏi cô Hiền:
"Con chó con đâu rồi cô Hiền?"
Cô Hiền buồn rầu đáp:
"Từ lúc chú Bình mất nó cứ loanh quanh dưới sàn giường, không chịu ăn uống gì cả! Hôm qua ẵm nó xuống lầu thăm chú Bình lần cuối mà nó cứ tru lên mãi".
Tôi giật mình hỏi:
"Thế giờ nó đâu rồi cô?"
Cô Hiền bảo:
"Chắc loanh quanh trên lầu thôi, con lên thăm nó đi!"
Tôi từ chối gấp:
"Dạ thôi để dịp khác. Giờ này tâm trí đâu mà đùa giỡn với nó"
Cô Hiền mắt rơm rớm:
"Lúc còn sống chú Bình thương nó lắm..."
Tôi an ủi cô vài câu, thắp nén nhang cho chú Bình rồi từ biệt ra về. Hình ảnh con chó cứ ám ảnh tôi mãi suốt đoạn đường về.
Tối hôm đó, toan dắt xe qua nhà anh Tuấn tôi mới sực nhớ những lời cuối cùng cô Hiền nói về con chó trước khi tôi ra về dường như có liên quan đến sự kì bí của căn nhà:
"Lúc còn sống chú Bình thương nó lắm, buổi tối hôm định mệnh đó nó cứ đứng ở cầu thang nhìn xuống nhà dưới sủa mãi, dường như thú vật nó có linh tính đoán biết được chuyện sắp xảy ra, phải chi cô để ý..."
Nói đến đây cô Hiền cứ sụt sịt khóc nên cũng chả nhớ nói gì. Tôi thì tôi không tin con chó có giác quan thứ 6 để biết trước sự việc, tôi tin rằng việc nó nhìn xuống nhà dưới rồi sủa là vì nó thấy điều gì đó bất thường ở phía nhà dưới, chẳng hạn như có ai đó đang ẩn khuất trong nhà tắm hoặc đang đứng dưới cầu thang nhìn trừng trừng lên lầu hoặc cũng có thể đó chỉ là một con mèo hoang đi lạc vào nhà không chừng. Như vậy, nếu tối hôm nay thôi có thể nhớ lại được những hình ảnh trong kính chiếu hậu, có thể liên kết lại với chi tiết này để suy đoán ra sự thật. Nghĩ đến đây tôi không khỏi vui mừng nhưng cũng có phần hơi hồi hộp, có lẽ tôi sợ biết được thứ ám hại cha con thằng Hữu không phải là sự ngẫu nhiên hay vô tình xui xẻo mà là...
Hôm nay tôi có vẻ mất tập trung quá, anh Tuấn cứ nhắc đi nhắc lại 5,6 lần tôi mới tập trung lại được. Nhiệm vụ của tôi hôm nay khá khó khăn: thấy cho bằng được những gì phản chiếu trong kính chiếu hậu.
Thằng Hữu đang kéo ga như điên, đoạn đường này khá là vắng vẻ, hầu như không có xe chạy chứ đừng nói là người đi bộ. Tôi thầm nghĩ: bọn con gái đi đường này chắc sợ phết, thế mà bà chị kia tỉnh bơ đạp xe phía trước, chả biết người hay ma mà gan thế. Tôi muốn mở miệng nhắc thằng Hữu chạy chậm lại lắm nhưng thực sự bất lực, đành phải cố quan sát chờ đợi mọi chuyện nó xảy ra mặc dầu đã dự tính hết cả trong đầu. Một cái liếc thoáng qua, tôi đã thấy khúc cua tai nạn nằm ở phía trước cách xe bọn tôi cỡ chừng 300 mét. Tôi lặng yên chờ đợi vì lúc đó đang xoay qua trái nhìn cảnh xung quanh. Mọi chuyện cứ thế diễn ra như tôi đã biết, không có gì mới lạ. Có lẽ tôi cũng đã phần nào chai sạn cảm xúc khi phải trải qua giấc mơ này nhiều lần nên giờ đây tôi cũng không cảm thấy kinh hãi lắm khi nhìn thấy gương mặt dập nát của người con gái bị chúng tôi tông phải. Giờ phút quan trọng đã đến, bọn tôi đang chạy đến chiếc xe, tôi vừa leo lên xe là nổ máy ngay nhưng thằng Hữu không leo lên xe mà đứng tòng ngòng bên trái phía sau lưng tôi che mất kính hậu bên trái. Tôi tập trung tia mắt về kính bên phải, tầm nhìn tuy hẹp nhưng ở vị trí mặt đường cô ta nằm từ thắt lưng trở lên có thể thấy rõ xung quanh đường không hề có ai. Tiếp theo thì ra sao chắc các bạn cũng đã rõ rồi nên tôi không cần mô tả lại.
 

Âu Ba Mê Giang

Tao là gay
Chủ thớt
Chuyện ma có thật: Tai nạn đáng ngờ.
Chuyện này là chuyện chính bản thân mình đã gặp, mọi người tin hay không thì tùy. Cao Chí Thanh nay xưa nay đều tin vào khoa học nhưng có những chuyện xảy ra cho chính bản thân tôi làm tôi thật sự mất niềm tin vào kiến thức khoa học của mình.
TAI NẠN ĐÁNG NGỜ.
-Thưa bạn đọc, chuyện xảy ra đã hơn 9 năm rồi, vâng, 9 năm trời tôi im lặng, không dám kể chuyện này cho ai nghe cũng chỉ vì một chữ sợ. Xin bạn đọc đừng hiểu lầm, tôi không sợ ma, tôi sợ người! tôi sợ khi tôi kể ra câu chuyện này người ta sẽ bắt giam tôi, sẽ ghét tôi vì tôi cũng có lỗi trong câu chuyện sắp kể. Tôi là kẻ đồng phạm!
-9 năm trước, tôi là một học sinh lớp 11, ngoài học lực trung bình ra thì tôi ít ra cũng là một học sinh ngoan, không có thành tích bất hảo, quậy phá gì trong trường cả. Chỉ có một cái tội là tôi tuy nhát gan nhưng lại rất thích tốc độ. Trong mấy đứa bạn thì tôi kết thân với thằng Hữu vì tôi với nó đều có chung sở thích đua tốc độ và tay lái nó cũng có thể gọi là cứng, bằng chứng là từ lúc tập tành đua xe đến giờ nó chưa bao giờ té xe hay va quẹt gì cả, tôi rất yên tâm mỗi khi ngồi sau xe nó dù cho có những lúc nó phóng gần 100 km/h gió rít cay cả mắt.
-Đêm hôm đó, không như thường lệ chạy vòng vòng Nam Sài Gòn, 2 đứa tôi quyết định đổi gió chạy xuống Bình Phước chơi rồi chạy về. Nói là chạy xuống chơi chứ thực ra mục đích chủ yếu là lướt tốc độ ở những đoạn đường vắng để thỏa mãn cái sở thích nguy hiểm của cả hai mà thôi. Lúc về thì thằng Hữu nó hăng máu phóng nhanh quá, ngay cả tôi cũng thấy rờn rợn vì khu vực này cua gắt quá, hai bên đường cây cỏ mọc cao đến ngực, lỡ lạc tay lái thì cũng không ai biết mà cứu. Lần đầu tiên trong đời lướt gió, tôi kêu thằng Hữu:
“Chậm thôi mày ơi”!
Thằng Hữu cười tự mãn:
“Sợ à? Đâu phải lần đầu…
“Rầm”
Chưa nói hết câu thì xe của bọn tôi tông phải đít xe đạp của một chị đi cùng chiều ngay khúc cua gắt.
-Tôi không nhớ rõ lắm nhưng cao lắm là mười giây sau bọn tôi đã ngồi dậy được rồi vì bọn tôi té vào đống cỏ nên chỉ bị trầy sướt nhẹ, hai đứa tôi nhìn qua phía chị đi xe đạp thì thấy nằm bất động. Tôi cũng có linh tính chẳng lành rồi vì bọn tôi té nhẹ một phần là do té vào đống cỏ, còn chị ta thì bị tông bất ngờ từ phía sau rồi té đập đầu xuống đường. Tôi đã sợ, thằng Hữu còn sợ hơn vì nó là thằng trực tiếp cầm lái gây tai nạn, nếu có chuyện không hay thì chắn chắn sẽ đi tù hoặc trại cải tạo hay ít nhất cũng bị gia đình nạn nhân kéo ra đánh chết. Hai đứa tôi lay mãi chị ấy chẳng tỉnh nên chẳng ai bảo ai cả hai lật người chị ấy lên để xem còn thở không. Vừa lật lên xong thì cả hai thằng tôi muốn tiểu ra quần, không kịp sờ mũi xem nạn nhân còn thở hay không, thằng Hữu bỏ chạy ra chiếc xe, tôi cũng không có gan nên phải chạy theo nó. Tuy bỏ chạy thiệt nhanh nhưng có lẽ nhát tay nên lúc về bọn tôi đi rất chậm. Tôi nhớ mang mán là lúc vừa leo lên xe chạy thì thằng Hữu có quay đầu lại nhìn và nói cái gì đó nhưng lúc đó tôi cũng rối trí quá nên không để ý.
-Đêm hôm đó tôi ngủ ké nhà thằng Hữu, và chính cái đêm định mệnh đó đã khiến tôi phải mang một nổi sợ khó hiểu cho đến bây giờ: Thằng Hữu chết. Lúc công an điều tra, tôi thuộc diện tình nghi số một vì đêm hôm đó có mình tôi ở nhà thằng Hữu, mà lại ngủ chung phòng trong khi ba má nó đi tỉnh chưa về. Mất mấy ngày trời điều tra với hỏi cung, tôi mới được minh oan vì ba mẹ nó xác nhận hai đứa tôi chơi với nhau rất thân, không hề có thù oán hay mâu thuẫn tiền bạc gì. Vả lại theo hiện trường thì thằng Hữu bị vấp chân té đập đầu xuống sàn nhà chứ không có dấu vết đánh nhau hay vật lộn.
-Mất một thằng bạn thân, tôi cũng buồn lắm chứ, nhất là nó lại chết vì một lý do lãng nhách như vậy. Tôi vắt óc nhớ lại xem tối hôm qua trong lúc ngủ có chuyện gì xảy ra hay không nhưng tôi chỉ nhớ được một chút chi tiết nhỏ là khuya hôm đó chỉ có tôi là ngủ được, còn thằng Hữu vẫn bị ám ảnh vì chính nó trực tiếp cầm lái nên hầu như nó thức suốt. Tôi chỉ nhớ lúc đó khoảng 2h sang thì thằng Hữu lay tôi dậy nói giọng run run: “Có cái gì ở trong nhà tắm”. Tôi thì đang say ke nên ngồi dậy ngó một cái cho có lệ, phán một câu: có gì đâu rồi nằm xuống ngủ tiếp.
-Đó là tất cả những gì tôi còn nhớ được, dẫu cho tôi có vắt óc suy nghĩ tôi vẫn không thể nhớ là tôi đã nhìn thấy cái gì khi tôi ngồi bật dậy. Mấy hôm sau tôi tìm trên báo cũng không thấy có tin tức gì nói về tai nạn đêm trước. Tôi nghĩ thầm: có lẽ là nạn nhân chưa chết, lại không biết thủ phạm nên báo chí không có đăng chăng?
-Mọi chuyện có lẽ đã trôi vào quên lãng nếu như tôi không gặp được anh Tuấn, vừa là một người thầy, vừa là một người bạn tôi có thể tin tưởng được. Anh ấy là thầy dạy ảo thuật của tôi, mốt của giới trẻ lúc đó là học ảo thuật rồi ra đường diễn trò, vừa được mấy em gái chú ý, vừa có thể kiếm chút tiền tiêu vặt. Lẽ ra tôi cũng không dại gì đi kể cho anh Tuấn nghe chuyện đó nhưng vì xét thấy chuyện qua cũng lâu rồi, báo chí cũng chả đăng tin tức. Tuy vậy đó cũng chỉ là những lý do phụ thôi, nguyên nhân chủ yếu là vì anh Tuấn biết chút ít về thôi miên. Mà tôi thì lại muốn nhớ lại xem đêm hôm ấy xảy ra chuyện gì. Chuyện xảy ra cũng đã gần 3 năm rồi, vả lại anh Tuấn cũng cho biết là anh ấy chỉ biết chút ít về thôi miên thôi nên chưa chắc đã giúp tôi được gì nhiều. Tuy vậy tôi cũng hy vọng có thể tìm hiểu thêm cái gì đó về cái chết bất thường của thằng bạn thân.
-Chiều hôm đó, tôi đến nhà anh Tuấn ăn cơm rồi thử nghiệm thôi miên.Cơm nước xong xuôi, Anh Tuấn bảo:
“Vào phòng tao, phải yên yên tĩnh mới làm được”.
Tôi ngồi dựa vào ghế, tôi cũng không rõ anh Tuấn làm động tác gì, tôi chỉ nhớ ảnh cứ lặp đi lặp lại mấy câu nói về thời điểm 3 năm về trước, thế là tôi ngủ lúc nào không hay.
-2 đứa tôi đang chạy tới khúc cua gắt, hình như tôi đã biết trước sẽ đụng phải cô gái nhưng tôi không thể nói theo ý tôi được, tôi chỉ nói:
“Chậm thôi mày ơi”!
Thằng Hữu cười tự mãn:
“Sợ à? Đâu phải lần đầu…
“Rầm”
Mọi chuyện xảy ra đều nằm trong đầu tôi, tôi có thể biết hết. Thậm chí ngay khi vừa lồm cồm bò dậy tôi không cần quay đầu lại tôi cũng biết chị ấy nằm bất động phía sau. Thế nhưng tôi vẫn quay đầu, vẫn làm những việc mà tôi đã biết hết nhưng không thể cưỡng lại. Hai đứa tôi đi đến gần để lật người chị ấy lên để sờ mũi theo đúng kịch bản nằm sẵn trong đầu tôi. Gương mặt chị ấy thế nào? Đó là điều duy nhất mà tôi không biết trước được. Vừa đặt tay lên người chị ta, tôi cảm nhận thêm được một điều mà tôi vẫn chưa biết trước được: “quá lạnh”.
Vài giây sau, cái gương mặt mà tôi không đoán trước được đã từ từ hiện rõ, tôi chỉ kịp la lên rồi chạy theo thằng Hữu. Đúng lúc đó thì tôi tỉnh giấc.
-Anh Tuấn ngồi trước mặt tôi, gương mặt hơi căng thẳng một chút, có lẽ anh không hiểu tại sao tôi lại tỉnh giấc sớm như vậy. Chờ tôi hoàn hồn, anh Tuấn hỏi:
“Sao, mày thấy được những gì?”
Tôi không nói, nhắm mắt một hồi lâu để hồi tưởng lại những gì vừa gặp phải trong giấc mơ. Gần 5 phút sau tôi mới mở mắt ra trả lời:
“Em thấy nhiều hơn những gì em nhớ được”.
Anh Tuấn sốt sắng:
“Rốt cuộc là mày thấy thêm cái gì mới ngoài những gì mày nhớ?”
Tôi đáp ngắt quãng:
“Em..thấy nó…lạnh…lạnh!”(bạn đọc hãy thông cảm vì lúc đó tôi thực sự hoảng sợ lắm.)
Anh Tuấn hỏi lại:
“Cái gì lạnh? “
Tôi nói:
“Xác…lạnh, em…em…em nhớ lúc xảy ra đâu có thấy nó lạnh dữ vậy!”
Anh Tuấn trấn an:
“Không có gì đâu, vì lúc thôi miên thì mày đã biết trước một phần nào nên bình tĩnh hơn và cảm giác rõ ràng hơn thôi! Còn thấy gì nữa không?”
Tôi trả lời:
“Có, em thấy mặt của cổ, chết chắc rồi anh ơi! Vậy mà lúc trước em còn hy vọng người ta cứu được”.
Anh Tuấn nói:
“Bây giờ mày bình tĩnh một chút, sau đó kể lại cho anh nghe mặt mũi thế nào mà mày bảo chết? ngưng thở à?”
Tôi lại bắt đầu lắp bắp: (chả hiểu sao lúc đó sợ muốn tiểu ra quần)
“Em…em nhìn không…không rõ…rõ cho lắm, nhưng…nhưng mà mặt bên phải…phải...không bên trái nát…nát hết, tóc…tóc bệt vô…vô mặt, mắt…mắt bên phải nhìn em!”
Anh Tuấn trấn an tôi:
“Chắc là mắt trợn trừng thôi, không phải nhìn mày mà cũng chưa chắc là chết đâu. Mày sợ quá hóa khùng đấy. Còn thấy gì nữa?”
Tôi đáp:
“Hết rồi, tới đó em sợ quá tỉnh dậy luôn”.
Anh Tuấn tiếp tục hỏi:
“Muốn làm tiếp không?”
Tôi đáp giọng nhát gừng:
“Thôi để mai làm tiếp, em sợ tối ngủ không được”.
Anh Tuấn cười đáp:
“Uh, thôi mày về ngủ đi, tao mà làm tiếp không khéo mày ngủ luôn”.
Tôi cười gượng:
“Chắc vậy!”
Tôi dắt xe chạy về mà lòng lâng lâng khó tả, vừa muốn biết rõ sự thực lại vừa sợ. Tôi cũng chả rõ mình sợ cái gì. Sợ ma, sợ công an bắt khi biết chị ta đã chết hay sợ nhìn thấy cái xác chết đó? Tôi bắt đầu tin tưởng phương pháp thôi miên của anh Tuấn có thể giúp tôi tìm được phần nào nguyên nhân cái chết đáng ngờ của thằng Hữu.
Đột nhiên tôi nhớ lại một chuyện:
“Phải rồi, lúc vừa nhảy lên xe thằng Hữu có ngó lại nhìn và la lên cái gì đó, ngày mai mình phải nhờ anh Tuấn thôi miên tiếp để tìm hiểu mới được.”
-Đêm hôm đó, tôi không tài nào ngủ được. Cứ nhắm mắt lại là nhìn thấy gương mặt tan nát của người con gái mà bọn tôi đâm phải. Lắm lúc tôi lại nhớ đến thằng Hữu, không biết giờ này nó đã đi đến nơi nào, cho đến lúc chết nó có biết chuyện gì đã xảy ra không? Cứ thế tôi thiếp đi lúc nào không biết.
Cả ngày hôm sau, hầu như tôi làm việc gì cũng lơ là, đầu óc tôi lúc nào cũng mong cho đến chiều tối, ngay cả tôi cũng không biết là tôi nôn nóng biết được câu nói bí ẩn của thằng Hữu với mục đích gì. Để thỏa mãn cái trí tò mò? để tìm ra lý do cái chết của thằng bạn thân? hay là để chứng minh trên đời này có ma?
-Đã gần 6h tối, tôi không hiểu tại sao ban ngày tôi sốt sắng, mong muốn đến giờ phút này thì bây giờ tôi lại hơi run. Tôi chỉ sợ thằng Hữu bảo rằng: "nó bò theo kìa" thì chắc tôi mất ngủ cả tuần.
Tôi chạy sang nhà anh Tuấn, như thường lệ, anh Tuấn bắt tôi phải ăn uống xong mới vào phòng bắt đầu thôi miên (tôi đã giải thích lý do Anh Tuấn đi theo đường lối của bác sĩ Brémaud đó là thôi miên ngay sau bữa ăn bằng cách lợi dụng tình trạng sinh lý lúc dạ dày đang bận việc, điều mà những nhà thôi miên thông thường kiêng kỵ nhưng thực tế chưa có một đồng tử nào của bác sĩ Brémaud gặp họa).
Bước vào phòng tôi thấy nó hơi rờn rợn, không biết cái cảm giác này là do không khí âm u, tĩnh mịch trong căn phòng tạo ra hay là do tôi vẫn còn bị ám ảnh bởi giấc ngủ thôi miên hôm qua. Vẫn bài bản như cũ nhưng lần này tôi có vẻ đi vào giấc ngủ rất nhanh (sau này anh Tuấn giải thích là do tôi đã quen, không còn cảm giác chống đối).
-Bọn tôi đang chạy trên đường, tôi đang cầm lái. Ôi chết, vậy trước lúc bỏ chạy đó thằng Hữu muốn nói với tôi cái gì? Tôi muốn mở miệng hỏi thằng Hữu nhưng có cái gì đó vô hình níu lại khiến tôi toàn tuôn ra những câu sợ hãi trống không, hoàn toàn không phù hợp với ý muốn của tôi. Suốt cả đoạn đường, hễ mỗi lần thấy người phụ nữ nào đó đạp xe đạp là tim tôi đập thình thịch, tôi cũng không biết người con gái bị đụng chết đó là ai, lại càng không biết chuyện gì đã xảy ra sau lưng khi tôi vừa cầm lái khiến thằng Hữu phải la hoảng như vậy. Tôi chỉ biết lúc đó tôi càng nghe la thì càng rồ ga chạy, tôi chỉ muốn bỏ chạy, không muốn thấy gì cả.
Về đến nhà thằng Hữu, tôi quyết định ở lại. Quả thực là hôm nay tôi không có gan để đi về nhà một mình. Tôi cố để ý xem trong nhà có điều gì đó lạ thường hay không nhưng khổ nổi cái cần cổ của tôi không quay theo ý tôi. Rốt cuộc tôi cũng chẳng nhìn được gì bên trong cái nhà tắm mà khuya nay thằng Hữu sẽ hốt hoảng kể với tôi.
Tôi đang ngủ còn thằng Hữu thì nằm gác tay lên trán. Mà không, tôi cũng đang thức nếu không làm sao tôi lại thấy mình ngủ. Tôi bắt đầu cảm thấy mơ hồ về mình. Đêm nay căn nhà có vẻ yên tĩnh lạ thường, nhiều lúc tôi cũng thường ghé sang ngủ ké nhà thằng Hữu nhưng căn nhà không bao giờ yên tĩnh như đêm nay. Đúng rồi, hồi trước tối nào nó cũng mở nhạc cho dễ ngủ cơ mà. Đêm nay tại sao nó không mở? Nó đang hoảng loạn hay sao? Tôi muốn quay sang hỏi nó nhưng cố gắng cỡ nào tôi cũng không làm được, thôi kệ mọi chuyện tới đâu hay tới đó vậy.
-Đã 2 giờ đêm, vâng, theo cảm nhận của tôi là vậy chứ thực ra tôi chẳng nhìn thấy gì cả. Mọi thứ xung quanh tôi tối đen, lúc chiều tối ban nãy mặc dù tầm nhìn hạn chế tuy vậy ít ra tôi còn thấy cảnh vật trước mắt nhưng bây giờ thì mọi thứ tối đen. Nhiều lúc tôi cũng lờ mờ biết mình đang mơ một giấc mơ thôi miên để tìm một cái gì đó nhưng chỉ một lúc sau là cái cảm giác đó biến mất.
Tôi nghe tiếng sột soạt ngay sau lưng! Hơi run run, tôi cố gắng quay lại nhưng bất thành vì chẳng những tôi không thể cử động mà kể cả có xoay qua được thì cặp mắt cũng chẳng nhìn thấy gì cả. Phải một lúc sau, bình tâm suy nghĩ lại, tôi chợt nhớ ra là thằng Hữu không ngủ được, tiếng động vừa rồi chắc là do nó chứ còn ai. Nghĩ vậy nên tôi cũng yên tâm một chút nhưng cảm giác rờn rợn vẫn còn. Các bạn không biết chứ cái cảm giác bất lực đó rất đáng sợ, thà tôi gặp ma chứ đừng để tôi biết có một cái gì đó bò trườn phía sau lưng mà không nhìn thấy hay cử động gì được.
-Một lúc lâu sau, theo tôi cảm nhận thì ít nhất cũng đã 40 phút trôi qua mà mọi chuyện vẫn bình thường. Tôi tự hỏi: “tôi phải chờ đợi cái cảm giác hồi hộp muốn đứng tim này bao lâu nữa?”
“Thanh, dậy mày ơi, có cái gì trong nhà tắm kìa, Thanh!”
Giọng thằng Hữu sát bên tai làm tôi tỉnh giấc. Tôi quyết định ngồi bật dậy để nhìn cho rõ cái hình ảnh mà tôi cho là ghê gớm đó. Nhưng không, tôi đã không làm theo ý mình, tôi từ từ ngồi dậy miệng lẩm bẩm: “cái gì?”
Một cảm giác kinh hoàng chạy dọc sống lưng, tôi muốn la lớn lên rồi bỏ chạy nhưng không được, tôi không hiểu sao tôi lại nằm xuống ngủ tiếp được trong khi đầu óc đang cực kỳ hoang mang hoảng sợ. Không hiểu có phải đầu óc hoảng loạn quá hay không mà tôi chẳng nghe chẳng thấy thằng Hữu kêu la hay nói năng gì cả. . Tôi không cam tâm, tôi quyết định phải cố gắng quẫy đạp cho đến khi tôi vùng dậy bỏ chạy được mới thôi. Một lần, hai lần, ba lần, đến lần thứ tư thì dường như tôi đạp trúng một ai đó, chắc là thằng Hữu. Tôi mở mắt ra tỉnh giấc.
Xung quanh đèn chiếu sáng rực chứ không tối như tôi tưởng, anh Tuấn đang ngồi xoa ngực ra vẻ đau lắm. Tôi lắc lắc cái đầu cho tỉnh táo một chút rồi hỏi:
“Anh sao thế? “
Anh Tuấn đáp có vẻ hơi bực dọc:
“Mày đạp trúng tao còn hỏi!”
Tôi hiểu vấn đề rồi nên cũng không giải thích dài dòng mà đáp gọn lỏn:
“Xin lỗi!”
Anh Tuấn thông cảm:
“Không sao, chuyện nhỏ thôi, tao đâu phải bị lần đầu! Mà nè, mày thấy được gì phải không? Nếu không chắc cũng không phản ứng dữ dội vậy đâu.
Tôi cũng cố gắng bình tĩnh trả lời:
“Có, bây giờ em mới biết, vậy mà hôm…hôm đó…em em lại nằm xuống…xuống ngủ tỉnh bơ.”
Ôi trời tôi lại nói lắp bắp nữa rồi.
Anh Tuấn tò mò:
“Thế mày nhìn thấy cái gì? Từ từ mà nói, không cần gấp.”
Tôi nuốt nước bọn, cố gắng trấn tĩnh để lấy lại tinh thần, gần 1 phút sau cố gắng lắm tôi mới trả lời rành rọt:
“Em thấy cô Hiền, má thằng Hữu đứng ngay trước cửa nhà tắm”.
Anh Tuấn phì cười:
“Bả chửi mày hay cầm dao giết mày mà mày sợ?”
Tôi đáp:
“Bả thương em lắm, em hay qua nhà thằng Hữu chơi hoài mà”.
Anh Tuấn gắt:
“Vậy thì có gì mà sợ?”
Giọng tôi bắt đầu run lên:
“Bữa đó em đang say ke nên thấy bả em vẫn lăn ra ngủ rồi tới sang em quên mất mình thấy cái gì, nhưng mà lúc nãy em nhớ lại là em thấy bả”.
Anh Tuấn bực dọc:
“Cái thằng này mày giỡn mặt với anh à? Thế thì có gì mà sợ?”
Tôi không giữ được bình tĩnh nữa, tôi la lên:
“Trời ơi hôm đó bả với chú Bình đi tỉnh mà!”
Mặt anh Tuấn hơi ngớ ra một tí rồi định thần lại hỏi:
"Ơ, thế thằng bạn mày nó tông chết má nó hả?"
Tôi cũng nhức đầu chả hiểu nổi tại sao mọi chuyện lại như thế, chỉ đáp nhát gừng:
"Cô Hiền đi tỉnh chung với chú Bình, tự nhiên đạp xe đạp ra Bình Phước làm gì? Cô Hiền vẫn còn sống, mấy tháng trước em có ghé nhà thắp nhang cho thằng Hữu và nói chuyện với cô Hiền. Vả lại, chính cô chú là người giải oan cho em."
Anh Tuấn thở dài:
"Thế thì nhức đầu thật, chả lẽ đêm hôm đó bà Hiền có về nhà? Mà dẫu bả có về kịp đi nữa thì chả nhẽ bả lại giết con trai mình? À mà này lúc mày nhìn thấy bà ấy thì gương mặt bà ấy thế nào? có xanh xao, hung tợn hay là trợn trừng mắt?"
Tôi im lặng vài giây để nhớ lại lúc đó. Tôi nhớ lúc đó cô Hiền không có nhìn tôi, bả nhìn sau lưng tôi. Còn gương mặt có xanh xao hay không thì tối quá tôi không thấy rõ, cặp mắt thì chắc là không có hung tợn, chỉ là nhìn trừng trừng về phía sau lưng tôi. Đột nhiên, tôi vỗ mạnh vào đùi rồi nói với anh Tuấn:
"Mắt cô Hiền sáng lắm!"
Gương mặt anh Tuấn đang từ tò mò đột nhiên trở nên thận trọng, anh hỏi dồn:
"Sáng là sáng thế nào?"
Tôi cũng không biết phải nói làm sao nữa. Tôi hình dung ra được nhưng bảo tôi tả lại thì khó quá. Tôi đáp lửng:
"Tựa tựa mắt mấy con mèo đen trong bóng đêm ấy"
Anh Tuấn không nói gì nữa, mặt nhăn nhó có vẻ như đang suy nghĩ một bài toán khó. Cũng phải thôi, đây là vụ án đầu tiên trong đời mà chúng tôi, 2 kẻ nghiệp dư nhúng tay vào. Kinh nghiệm không có, chứng cứ thì lại dựa vào giấc ngủ thôi miên nên chả có gì đảm bảo độ tin cậy. Tôi cũng không muốn nói gì nữa, lặng lẽ ngồi nhắm mắt, cố hình dung lại toàn bộ câu chuyện bằng cách chắp vá những chi tiết vừa nhớ lại trong giấc ngủ thôi miên. Tôi tự hỏi nếu như lúc nãy tôi không thức dậy thì liệu tôi có thể nghe thêm được giọng nói, tiếng động hay bất cứ âm thanh gì lúc thằng Hữu sắp chết hay không? kinh nghiệm hai ngày làm đồng tử cho tôi biết nếu trong quá khứ tôi ngủ thì cao lắm giấc mơ thôi miên chỉ có thể giúp tôi nhớ lại những gì đập vào tai mà thôi.
10 phút sau, tôi chủ động nhờ anh Tuấn:
"Tiếp tục không anh Tuấn?"
Anh Tuấn chậm rãi lắc đầu:
"Để mai đi, lạm dụng quá không tốt đâu. Em về cố gắng nghỉ ngơi thật tốt để đầu óc thật tỉnh táo, ngày mai sẽ tiếp tục. Giờ anh cần tìm một số tài liệu."
Tôi chào anh ra về mà lòng vẫn còn bứt rứt lắm, tôi muốn nhanh chóng tìm hiểu cái quái quỷ gì đã xảy ra trong đêm đó? lúc tôi đang ngủ liệu có ai đó ngoài thằng Hữu ở trong phòng hay không? Cô Hiền tại sao xuất hiện? Ôi bao nhiêu chuyện rối rắm làm tôi muốn nổ tung cái đầu. Lần đầu tiên tôi chạy xe về nhà mà thấy đường ngắn.
...
Chiều hôm sau, tôi bận chở ông già đi khám bệnh tại nhà một ông bác sĩ đông y ở Chợ Lớn nên mãi đến 8 giờ tối tôi mới xách xe qua nhà anh Tuấn. Trước đó tôi cũng có gọi điện báo sẽ qua trễ nhưng chả hiểu sao điện thoại của ảnh cứ ò í e. Chả biết may mắn hay xui xẻo, lúc đậu đèn đỏ ngay ngã ba Tôn Thất Tùng-Nguyễn Thị Minh Khai thì tôi lại gặp ngay thằng Tùng, ngày xưa cũng chơi khá thân với thằng Hữu. Tôi thì tôi chả ưa gì hắn bởi cái tính ta đây, thích khoe mẽ, lại hay kiếm cớ mượn tiền quên trả nên tôi xã giao vài câu tính rồi chuồn cho lẹ. Ngoài dự tính, hắn không để tôi kịp chào tạo biệt đã kéo áo lại hỏi:
"À quên báo mày chuyện này, biết gì chưa? Ông Bình ba thằng Hữu đêm qua bị đột quị, té trong nhà tắm không ai hay"
Tôi giật mình:
"Giờ sao rồi?"
Thằng Tùng đáp:
"Chết ngắc chứ sao, đột quị đâu phải đùa. Ngày xưa ông già tao bị đột quị, bác sĩ bảo đưa trễ một lúc nữa thì hết hy vọng. Vậy mà cấp cứu xong cũng bị liệt nằm một chỗ hết mấy tháng, phải tập vật lý trị liệu mới khỏi".
Tôi ngờ ngợ:
"Thiệt không cha, mấy chuyện này đừng có lôi ra nói đùa à?"
Thằng Tùng cau có:
"Mày tin hay không mặc xác! Thôi tao có việc phải đi. Tối nay còn phải qua phụ trông xe đám ma giúp bà Hiền".
Thằng Tùng rồ ga phóng đi rồi tôi vẫn chưa hoàn hồn, tại sao mọi chuyện lại xảy ra đột ngột đến đáng ngờ như vậy? Tôi quên kể cho bạn đọc nghe là đêm qua tôi đã từng nghĩ sẽ đến nhà thằng Hữu gặp chú Bình để xác nhận xem trong cái đêm định mệnh đó cô Hiền có thật sự đi chung với chú hay không! Vậy mà ngay đúng tối hôm đó chú Bình lại chết bất đắc kỳ tử. Nếu đêm qua tôi sớm tò mò, đến nhà chú hỏi chuyện và ngủ lại đó, có lẽ chú đã không chết! À mà không, chắc gì đã như thế, có lẽ cũng sẽ giống như với thằng Hữu mà thôi, lại bị công an nghi ngờ, điều tra chứ giúp ích được gì. Tôi chợt nhớ đến anh Tuấn. Phải rồi, tôi còn cuộc hẹn với anh Tuấn mà, đến đó tôi sẽ kể cho anh nghe sự trùng hợp bất thường này.
Bấm chuông 3,4 lần vẫn không có ai, gọi điện thì không liên lạc được, tôi chán nản bỏ về mà lòng trăm mối tơ vò. Giữa đường tôi quyết định không bỏ cuộc, cũng không để phải phụ thuộc quá vào anh Tuấn. Ngay bây giờ tôi phải đi sang nhà thằng Hữu kiểm chứng xem chú Bình có thật sự đã chết giống như lời thằng Tùng nói hay không, sẵn tiện điều tra, kiếm thêm vài manh mối về vụ án của thằng Hữu.
Nhìn mấy lá cờ tang ngoài đầu hẻm, tôi đã đoán biết được thằng Tùng không nói láo. Đi vào con hẻm, tôi nhớ đến ngày cuối cùng lúc tôi với thằng Hữu sau khi tông phải cô gái đã chạy trối chết về nhà, lúc đi ngang qua con hẻm vắng này bọn tôi cảm thấy như có ai đó đang oán giận nhìn mình phía cuối đường hẻm, nghĩ đến đó là tôi lại nổi gai ốc. Đêm nay thì khác, đám tang chú Bình khiến con hẻm trở nên ồn ào, đông đúc hơn nhiều so với bình thường. Cô Hiền đang ngồi gần quan tài, nhìn cô già hơn ba bốn tháng trước nhiều quá. Lúc mới quen thằng Hữu tôi cũng thường hay qua nhà nó chơi và được cô Hiền đối xử rất tốt, vì vậy tôi khá thiện cảm với cổ, tuy vậy mấy giấc mơ thôi miên hôm trước đã khiến tôi trở nên đa nghi và đề phòng đối với cổ. Thắp nhang xong, tôi an ủi cô Hiền mấy câu cho có lệ rồi ra ngồi uống trà. Tôi dự định tìm một người nào đó gần nhà để hỏi sự tình nhưng mấy người xung quanh đều đang nói chuyện với nhau hăng say quá, tôi nhỏ tuổi xen vào không tiện nên đành ngồi nghe, biết đâu chó ngáp phải rùi, biết được thêm chút nào hay chút ấy.
Hóng chuyện một lúc lâu, tôi chán nản định bước ra về thì tôi nghe một bà trạc 40 tuổi ngồi bàn kế bên nói nhỏ:
"Tối qua tôi thấy ổng dẫn con bồ về, ngoài hẻm ổng đi trước, con bé kia đi theo sau giống như người dưng. Tui không để ý định vô nhà thì tự nhiên thấy con nhỏ chui vô nhà ổng, lúc đó tui mới biết hai người giả vờ".
Tôi làm rơi ly trà xuống đất, nếu lúc này tôi còn ngậm ngụm trà thì chắc đã phun ngay vào mặt ông già ngồi sát bên rồi. Rõ ràng lúc nãy cô Hiền vừa bảo tối hôm qua chú Bình còn ăn rất khỏe, bảo cô chiên trứng thêm. Vậy thì dẫu cho chú Bình có bồ nhí thật đi nữa thì làm sao dám dắt về nhà trong khi cô Hiền đang ở nhà nấu nướng?
Tôi xoay người nhìn cho rõ người đàn bà ấy, bà ta trạc 45, 50 tuổi. Gương mặt có vẻ già trước tuổi và hơi sạm đen nhưng đôi mắt có vẻ tinh ranh, nhạy bén. Tôi tự nhủ:
"Mấy bà nhiều chuyện này chắc giúp được mình rồi, phải chờ cơ hội gặp riêng bả hỏi cho rõ mới được".
Nghĩ là làm, tôi lấy ly trà khác giả vờ ngồi nhâm nhi nhưng mục đích chủ yếu là lắng tai nghe mấy bà bàn cạnh bên tám với nhau để xem có moi thêm được thông tin gì hay không.
Mất gần 1 giờ đồng hồ, đám bà tám đó mới giải tán, tôi lặng lẽ đi theo người đàn bà lúc nãy cho đến khi bả vào nhà chuẩn bị đóng cửa thì tôi lễ phép chào và xin phép được gặp riêng ít phút. Nếu bình thường thì có lẽ bà ấy chẳng bao giờ đón tiếp tôi vào giờ này, tuy nhiên có lẽ do thấy tôi đi dự đám tang và đoán tôi là người quen của gia đình cô Hiền nên gật đầu đồng ý. Nói mấy câu giới thiệu khách sáo một lúc, tôi đi thẳng vào đề:
"Chẳng giấu gì cô, cách đây 3 năm cháu với thằng Hữu chơi rất thân, nó chết cháu cũng đau lòng lắm. Dẫu biết nó chết rồi thì kiểm chứng thế nào cũng không sống lại được nhưng cháu rất muốn biết là đêm nó chết cô có thấy gì lạ hay không?"
Bà Tư Sương (tôi vừa được biết tên, gọi là Tám Sương thì đúng hơn hic hic) ngẫm nghĩ 1 lúc rồi mới trả lời tôi:
"Cô thì tính cũng không có nhiều chuyện nên chả có để ý chuyện nhà người ta lắm, sở dĩ đêm hôm qua cô chú ý cái con bồ nhí của ông Bình là vì hồi trước cô có thấy nó vào nhà ông Bình một lần rồi. Lúc nãy con nhắc cô mới nhớ là nó vào ngay cái đêm thằng Bi (tức thằng Hữu) chết. Lúc công an người ta điều tra thì cô cũng định ra khai báo nhưng mà nghĩ nó chết là vì bị té, đâu có bị ai giết, ai đầu độc, với lại ra công an mắc công phiền phức mang tiếng lắm."
Tôi lặng người, khép hai chân lại (lúc đó tôi muốn đi tiểu tại chỗ lắm lắm), người nổi gai ốc khi tưởng tượng đến cảnh tối hôm đó 2 đứa tôi ở chung với 1 người con gái bí ẩn trong nhà mà không ai hay biết. Vậy rốt cuộc nó trốn ở đâu khi mà nhà thằng Hữu không lớn, lại chỉ có một lầu trệt?
Gần 1 phút sau, tôi mới nghe mang mán bà Tư Sương gọi tôi, tôi giật mình:
"Gì vậy cô?"
Bà Sương nhìn tôi có vẻ moi móc:
"Cậu làm gì mà ngớ người ra thế?"
Tôi lấy lại bình tĩnh đáp:
"À không có gì, tại con tưởng... Mà thôi, cô Sương biết cô gái kia là ai không? mặt mũi ra sao?"
Bà Sương cố nhớ lại một lát mới đáp:
"Cậu hỏi tôi mới nhớ, kỳ lạ là hôm qua nó mặc bộ đồ bà ba đen giống y như lần trước nó vào nhà. Nhờ vậy mà tôi vừa nhìn là nhận ra nó liền à. Tóc dài quá vai một chút, mặt mũi thì không thấy rõ lắm nhưng mà cặp mắt nó kỳ kỳ".
Tôi hỏi dồn:
"Kỳ là kỳ thế nào cô?"
Bà Sương vò đầu bứt tóc một lát rồi đáp:
"Cũng không nhớ nữa, cô chỉ biết nó hơi khác khác một chút với mấy người cô gặp, nhìn rất dễ gây chú ý có điều hơi ghê ghê một chút. Còn tại sao thì cô cũng không biết nữa."
Tôi ngờ vực đưa ra đáp án:
"Mắt nó sáng trong đêm?"
Bà Tư vỗ đùi la lên:
"Đúng rồi, mắt con mèo đen!"
-Hai chân tôi khuy xuống, mình nổi hết gai ốc. Nói thật nếu đây là nhà tôi thì có lẽ tôi đã làm một bãi, hốt lau tính sau. Ban đầu khi bị ngủ thôi miên, tôi còn cho rằng chưa chắc những cái tôi nhìn thấy trong giấc mơ đã đúng hết, có thể nó sẽ bị ảnh hưởng bởi những cái tôi nhìn thấy lúc ban ngày, lúc chưa ngủ. Tuy nhiên khi tôi nghe bà Tư Sương xác nhận về cặp mắt của người con gái đó thì tôi đã không còn nghi ngờ gì nữa, quả thật đêm đó chắc chắn có người đứng ngay cửa nhà tắm và người đó trăm phần trăm không phải cô Hiền, cao lắm là có nét giống cô Hiền thôi vì bà Sương đã xác nhận điểm đặc biệt trong cặp mắt của nó. Vậy nó là ai? Tại sao vào nhà mà tôi và thằng Hữu không đứa nào hay biết? Vào nhà với mục đích gì?
"Cậu bị gì thế?"
Giọng bà Sương làm tôi giật cả mình, tôi biết chuyện này không nên cho ai biết và có nói ra cũng chẳng ai tin nên trấn tĩnh rồi đáp:
"Dạ chả có gì đâu ạ, tại nghe cô kể mắt người đó giống mèo nên con thấy lạ thôi!"
Bà Sương nói nhỏ:
"Lúc đó tôi còn tưởng nó là ma ấy chứ. Sau này thì thấy không phải".
Nghe vậy tôi cũng đỡ lo hơn, tôi vội hỏi:
"Tại sao vậy cô?"
Bà Sương đáp:
"Tôi thấy bóng của nó, ma thì làm sao có bóng?"
Tôi đáp ừ ờ cho qua chuyện rồi vội vã xin phép ra về, bạn đọc đừng hỏi tôi là lúc đó có tin ma hay không. Quả thật đầu óc tôi lúc đó rối lắm, tôi cũng không biết được suy nghĩ của mình. Ngày xưa lúc nội tôi còn sống, ông có nói thế này:
"Quy luật của cõi u minh là có âm thì phải có dương, con người cũng vậy, nếu chết là hết vậy thì cái gì tạo ra sự sống".
Lúc đó tôi tuy không dám nói nhưng trong đầu luôn bảo nội là mê tín, cổ hũ. Bây giờ nghĩ lại tự nhiên thấy nội nói cũng phải. Suy tính một lúc, tôi quyết định chạy sang nhà anh Tuấn lần nữa xem có về chưa để nhờ ổng giúp nhớ lại mấy câu thằng Hữu nói lúc leo lên xe bỏ chạy. Đây là manh mối duy nhất để xác định xem cái gì đã xuất hiện trong nhà thằng Hữu đêm đó.Cũng có thể cô gái bị đụng đó chưa chết nên rượt theo tìm nhà để báo thù chăng? làm sao rượt theo kịp chứ! Chỉ một câu thôi: nhức đầu.
Tôi bấm chuông đến lần thứ tư thì thấy anh Tuấn quấn khăn tắm chạy ra mở cửa, lát sau tôi mới biết thì ra ổng đi tỉnh diễn ảo thuật trong tiệc sinh nhật của một đại gia, lúc về thì bị té xuống ruộng, may mà không sao nhưng hỏng mẹ cái điện thoại với lại phải sửa xe. Tôi kể cho anh Tuấn nghe chuyện bà Tư Sương kể lúc này về cái chết của chú Bình và nhắc lại yêu cầu muốn thôi miên tiếp. Anh Tuấn đồng ý nhưng yêu cầu phải đi ăn cơm trước vì ảnh đói quá.
Em thấy gương mặt của xác chết, thằng Hữu bỏ chạy rồi, em còn chờ gì nữa, chạy theo đi. Giọng nói chậm rãi, nhẹ nhàng của anh Tuấn làm tôi thiếp đi lúc nào không biết.
Hai Đứa tôi tiến lại gần cô gái đang nằm bất động, mọi chuyện có lẽ vẫn diễn ra như cũ mà thôi nhưng tôi lại tình cờ liếc mắt thấy được một cái gì đó là lạ trên người cô gái lúc trước khi bỏ chạy. Thời gian liếc thấy quá ngắn nên tôi chưa thể xác định đó là cái gì, ác một nổi là tôi không thể đứng lại lâu hơn. Thằng Hữu bỏ chạy, tôi cũng chạy theo, nó là người dựng xe lên nhưng tôi là người leo lên cầm lái. Tôi đề máy chuẩn bị đạp số nhưng thằng Hữu vẫn chưa leo lên xe, 2 giây sau, vâng tôi cảm nhận là ít nhất 2,3 giây sau đó nó mới nhảy vội lên xe la lên:
"lẹ lên, nó nhìn tao kìa"
...
Sau khi tỉnh giấc, tôi hồi tưởng lại giấc mơ lúc nãy. Chả hiểu sao tôi lại quên mất chuyện mình thấy cái gì lạ lạ trên thân thể cô gái mà chỉ nhớ chuyện thằng Hữu không leo lên xe mà đứng dưới đất làm gì trong mấy giây đồng hồ sợ hãi và Cái gì đang nhìn nó.
Vấn đề cái gì là lạ trên người cô gái đáng lẽ đã không có câu trả lời và cũng không được nhắc đến trong câu chuyện tôi kể. Tuy nhiên, cách đây 2 hôm tôi đã nhớ lại được và tìm ra câu trả lời. Đó là lý do 2 hôm nay tôi không đăng truyện vào giữa đêm. Dù vậy, tôi xin giải thích chuyện này sau vì thực tế lúc đó tôi không hề biết nó là cái gì.
Tôi kể cho anh Tuấn nghe xong, trầm ngâm một lúc anh suy luận:
"Nó đứng khựng lại không có gì lạ, đơn giản là nó nhìn thấy cái gì đó. Như vậy cái lạ là ở chỗ nó nhìn thấy cái gì mà thôi".
Tôi gật đầu, anh Tuấn nói tiếp:
"Lúc đó đường vắng, phía sau không có ánh đèn xe thì không thể có người nào đó chạy ngang nhìn thấy chuyện này được. Vì vậy có thể loại trừ việc bị người khác chạy xe ngang nhìn thấy".
Tôi hỏi:
"Vậy thì 3 chữ 'nó nhìn tao' có ý nghĩa gì?"
Anh Tuấn gắt:
"Từ từ, làm sao biết liền được. Để tao phân tích cho rõ rồi mới loại trừ ra".
Tôi gật đầu. Anh Tuấn nói tiếp:
"Xét về hoàn cảnh ở phía sau lúc đó, chỉ còn ba trường hợp có thể xảy ra: một là nạn nhân sống dậy, hai là có người đi bộ ở phía sau, ba là có người núp trong bụi cỏ".
Tôi gật đầu, thầm thán phục suy luận của anh Tuấn. Nhưng suy luận vẫn mãi là suy luận, trừ khi suy luận ra chỉ có một trường hợp hoặc trừ khi tôi có thể quay đầu được thì mới biết chuyện gì xảy ra phía sau. Bằng không với ba trường hợp suy luận này thì chỉ tổ lưỡng lự phân vân chứ không giúp ích gì được nhiều cho vụ án.
Anh Tuấn hỏi tôi như một điều tra viên chuyên nghiệp:
"Mày có nhớ lúc xe sắp tới khúc quanh thì có ai đang đi bộ hai bên đường không?"
Được sự gợi ý của anh Tuấn, tôi cố lục lọi một lát rồi trả lời chắc nịch:
"Em bảo đảm không có ai đi bộ trên đường gần đó hết. Người đi bộ cuối cùng mà em gặp là khoảng 15 đến 20 phút trước khi xảy ra tai nạn. Không thể nào đi nhanh đến như vậy."
Anh Tuấn tiếp lời:
"Ok, vậy mày có để ý xung quanh bụi cỏ có nhà nào gần đó đang sáng đèn, hay là có ai nấp hay không?
"
Tôi đáp:
"Cái đó em không rõ, tầm nhìn hạn hẹp quá nên không thể thấy thêm được gì"
Anh Tuấn không hỏi nữa, chỉ đáp gọn một câu:
"Hôm nay thế là có thu hoạch rồi, thôi mày về ngủ đi, nhớ thêm được gì thì báo tao hay".
Trên đường chạy xe về nhà, đầu óc tôi hầu như không để ý đến xe cộ xung quanh, chỉ toàn nghĩ làm cách nào để có thể biết cái gì phía sau lưng 2 đứa chúng tôi lúc đó. Đột nhiên có một thằng choai choai từ phía sau vượt lên làm tôi hoảng hồn tấp vào trong, may mà có kính hậu nếu không thì vướng tay lái đo đường rồi. Đang lầm bầm chửi trong miệng thì một suy nghĩ lóe lên trong đầu tôi, tôi thầm cảm ơn thằng khốn đó, nhờ nó mà tôi đã tìm ra cách để xác định cái gì phía đằng sau 2 đứa chúng tôi: kính chiếu hậu.
Đêm hôm đó tôi không ngủ được, vừa sung sướng vì tìm ra được giải pháp, vừa tò mò suy đoán cái mà thằng Hữu kêu là 'nó' thực ra là thứ quái quỷ gì mà nó sợ đến vậy. Tự nhiên tôi nhận ra một điều: mình vì tò mò muốn điều tra chứ thực tâm không phải vì nghĩ đến thằng Hữu.
12 giờ trưa hôm sau tôi mới thức dậy mà trong người vẫn còn mệt mỏi. Hôm nay chủ nhật rảnh rỗi chả biết làm gì, suy nghĩ một lúc tôi quyết định sau khi ăn cơm xong sẽ ghé nhà thằng Hữu. Sẵn tiện quan sát kỹ cái ngôi nhà mà đã 3 năm nay tôi đã không còn ghé ngủ để xem có chỗ nào kín đáo mà người con gái lạ lùng đó có thể ẩn nấp.
Quan tài chú Bình vẫn nằm giữa nhà, tôi xin phép cô Hiền vào rửa mặt để có cớ quan sát cái nhà tắm. Ngày trước tôi cũng thường sử dụng nhưng chủ yếu để rửa mặt với đi tè nên không để ý nội thất bên trong lắm. Hôm nay để ý mới thấy nhà tắm khá rộng nếu so với diện tích căn nhà, nguyên cả nhà tắm chỉ có mỗi một bóng đèn tròn, lại không có cửa sổ, chỉ có mỗi một cái quạt thông gió nên dẫu là ban ngày nhìn cũng hơi âm u, lại càng rờn rợn hơn mỗi khi nghĩ đến ngay đây đã từng có 2 người chết.
Tôi mở vòi nước rửa mặt, khi vừa nhìn vào gương thì tôi lại phát hiện thêm một điều: phần mép gương đã bị nứt, nếu không phải tôi khá cao, soi mặt ngay đúng phần nứt thì cũng không để ý thấy. Trong cùng nhà tắm là cái bồn tắm lớn với tấm màn che bằng ny lon. Nói chung ngoài việc thiết kế kém khiến căn phòng trở nên âm u, yếm khí, thiếu sáng ra thì cũng chẳng có gì đặc biệt đáng chú ý cả.
Tôi bước ra ngoài, cố tìm một lý do nào đó để có thể lên lầu quan sát. Tôi vờ nói với cô Hiền:
"Con hơi mệt, con lên lầu ngủ 1 lát được không cô?"
Cô Hiền đồng ý, tôi chậm rãi bước từng bước lên lầu, chưa lên tới nhưng đầu tôing ki: o nh đã c nmường tượng ra phần nào khung cảnh trên lầu: chắc chắn cũng âm u, thiếu sáng và ngột ngạt như cái nhà tắm. Tôi đã lầm thưa các bạn, 2 cánh cửa sổ bằng kính lớn khiến căn phòng trở nên sáng sủa, tôi nhìn sơ qua một lượt chả thấy gì nên leo lên giường nằm. Theo tôi đoán thì ngày xưa vợ chồng cô Hiền ngủ ở giường này, còn thằng Hữu ngủ ở nhà dưới. Chả tìm được gì lạ, tôi chán nản nằm lên giường thiếp đi lúc nào không biết. Đang lim dim thì tôi nghe có tiếng sột soạt ở dưới giường, tôi giật mình bật dậy leo ngay xuống giường, trong thâm tâm tôi thì đây chắc là con chó con mà cô Hiền nuôi mà cách đây 3 tháng tôi từng gặp mà thôi, tuy nhiên tôi vẫn cảm thấy sợ sợ. Tôi vén tấm ra giường đang rũ xuống đất lên rồi đưa mắt nhìn.
Người tôi như trút được gánh nặng, con chó đang nằm trong gầm đưa mắt nhìn tôi, không sủa nhưng cũng chẳng tỏ ý thân thiện như lúc trước, có lẽ lúc đó nó còn bé quá nên không nhớ tôi, lạ một điều là tôi thấy nó chẳng to lên được tí nào cả.Tôi bị hốt hoảng một phen nên chẳng còn muốn nằm ngủ nữa, tôi rảo bước đi xuống lầu. Lúc này có mấy người quen dưới quê lên viếng nên tôi đứng trên trên cầu thang chờ viếng xong mới bước xuống. Tôi gặp cô Hiền xin phép về, sẵn tiện tôi nói đùa 1 câu:
"Con chó con nó mau quên quá, mới mấy tháng mà gặp con không thèm mừng".
Cô Hiền ngạc nhiên:
"Con chó nào?"
Tôi cười:
"Con Lu mà mấy tháng trước cô xin về nuôi đó!"
Cô Hiền trợn tròn mắt nói:
"Ủa nó bị viêm não chết gần cả tháng rồi mà con?"
Tôi chạy vội lên lầu,cô Hiền cũng lật đật chạy theo sau tôi xem có chuyện gì xảy ra. Trong khoảng thời gian ngắn ngủi đó, tôi cũng chẳng kịp suy nghĩ là tiếp theo mình sẽ sắp thấy cái gì, muốn thấy cái gì: thấy con chó bị chết vẫn còn ở đó hay muốn thấy con chó biến mất không lý do? Cả hai trường hợp tôi đều sợ, tôi không sợ con chó, tôi sợ cái lý do, cái đằng sau sự xuất hiện con chó cơ.
kéo tấm ra giường lên nhìn lại lần nữa. Bên trong hoàn toàn trống rỗng, chả có gì ngoài bóng tối và một ít ánh sáng mờ mờ hắt vào. Tôi bế tắc nhìn cô Hiền thì thấy cổ đang nhìn tôi với ánh mắt lo ngại, có lẽ cổ cho rằng tôi khùng? Tôi tính mở miệng giải thích thì đột nhiên nín thở, cố lắng nghe xem có cái gì đó là lạ phát ra ở tủ quần áo cuối góc phòng.
Tiếng khò khè như phát ra từ một con vật ủ bệnh lâu ngày, càng lúc càng nghe rõ, không phải riêng tôi mà ngay cả cô Hiền dường như cũng nghe được vì hướng nhìn của cổ đã chuyển từ tôi sang tủ quần áo. Cô hiền chụp lấy chùm chìa khóa, từ từ tiến đến cuối góc phòng, tôi thì vớ cây chổi cầm trên tay đi sau lưng cô Hiền. Bổng nhiên có ai đó lay vai tôi từ phía sau, tôi hốt hoảng quất cây chổi ra phía sau thì thấy cây chổi biến mất tự lúc nào. Tôi chỉ biết ú ớ trong họng rồi choàng tỉnh giấc.
Giấc mơ thật quá khiến tôi mất cả phút đồng hồ thẫn thờ mới tỉnh hẳn.Bà già đứng bên cạnh lo âu hỏi:
"Mơ gì mà la um sùm thế con? gần 11 giờ trưa rồi. "
Tôi sợ mẹ lo nên nói bâng quơ:
"Con nằm mơ gặp ma thôi"
Bà già tôi cười rồi không nói gì nữa.
Tôi vẫn còn bị ám ảnh bởi giấc mơ lúc nãy, nó khiến tôi tin có cái gì đó bất bình thường trong căn nhà cô Hiền mà tôi chưa khám phá ra được. Tôi chần chừ một lúc rồi quyết định: ăn cơm xong sẽ qua nhà cô Hiền.
Cũng bằng cách xin vào rửa mặt, tôi đã vào được phòng tắm. Nói chung những gì tôi thấy trong mơ đa phần sai bét cả. Phòng tắm sáng rực bởi 3 bóng đèn tuýp loại 6 tấc, chẳng có cái gì gọi là âm u hay yếm khí cả. Cảm giác rờn rợn biến mất, tôi tự cười bản thân vì đã quá tin tưởng vào giấc mơ. Nghĩ vậy nên tôi cũng chả có tâm trí đi lên gác kiểm tra nữa, tôi mở vòi nước rửa mặt, ngay cả tấm gương soi cũng khác với trong giấc mơ tôi tưởng tượng ra. Tôi phì cười liếc mắt lên mép gương đột nhiên cảm thấy đầu óc choáng váng. Từ trên mép phải của gương, một kẽ nứt dài gần 3 cm hiện rõ mồn một như muốn thách thức lòng can đảm của người đứng soi.
Tôi chuồn lẹ ra ngoài cửa mà chân vẫn còn run run, có cho tiền tôi cũng chả dám lên lầu để điều tra. Giờ chỉ cần cái quan tài kế bên có tiếng lóc cóc là tôi xỉu ngay cho bạn đọc xem. Tôi cố trấn tĩnh hỏi cô Hiền:
"Con chó con đâu rồi cô Hiền?"
Cô Hiền buồn rầu đáp:
"Từ lúc chú Bình mất nó cứ loanh quanh dưới sàn giường, không chịu ăn uống gì cả! Hôm qua ẵm nó xuống lầu thăm chú Bình lần cuối mà nó cứ tru lên mãi".
Tôi giật mình hỏi:
"Thế giờ nó đâu rồi cô?"
Cô Hiền bảo:
"Chắc loanh quanh trên lầu thôi, con lên thăm nó đi!"
Tôi từ chối gấp:
"Dạ thôi để dịp khác. Giờ này tâm trí đâu mà đùa giỡn với nó"
Cô Hiền mắt rơm rớm:
"Lúc còn sống chú Bình thương nó lắm..."
Tôi an ủi cô vài câu, thắp nén nhang cho chú Bình rồi từ biệt ra về. Hình ảnh con chó cứ ám ảnh tôi mãi suốt đoạn đường về.
Tối hôm đó, toan dắt xe qua nhà anh Tuấn tôi mới sực nhớ những lời cuối cùng cô Hiền nói về con chó trước khi tôi ra về dường như có liên quan đến sự kì bí của căn nhà:
"Lúc còn sống chú Bình thương nó lắm, buổi tối hôm định mệnh đó nó cứ đứng ở cầu thang nhìn xuống nhà dưới sủa mãi, dường như thú vật nó có linh tính đoán biết được chuyện sắp xảy ra, phải chi cô để ý..."
Nói đến đây cô Hiền cứ sụt sịt khóc nên cũng chả nhớ nói gì. Tôi thì tôi không tin con chó có giác quan thứ 6 để biết trước sự việc, tôi tin rằng việc nó nhìn xuống nhà dưới rồi sủa là vì nó thấy điều gì đó bất thường ở phía nhà dưới, chẳng hạn như có ai đó đang ẩn khuất trong nhà tắm hoặc đang đứng dưới cầu thang nhìn trừng trừng lên lầu hoặc cũng có thể đó chỉ là một con mèo hoang đi lạc vào nhà không chừng. Như vậy, nếu tối hôm nay thôi có thể nhớ lại được những hình ảnh trong kính chiếu hậu, có thể liên kết lại với chi tiết này để suy đoán ra sự thật. Nghĩ đến đây tôi không khỏi vui mừng nhưng cũng có phần hơi hồi hộp, có lẽ tôi sợ biết được thứ ám hại cha con thằng Hữu không phải là sự ngẫu nhiên hay vô tình xui xẻo mà là...
Hôm nay tôi có vẻ mất tập trung quá, anh Tuấn cứ nhắc đi nhắc lại 5,6 lần tôi mới tập trung lại được. Nhiệm vụ của tôi hôm nay khá khó khăn: thấy cho bằng được những gì phản chiếu trong kính chiếu hậu.
Thằng Hữu đang kéo ga như điên, đoạn đường này khá là vắng vẻ, hầu như không có xe chạy chứ đừng nói là người đi bộ. Tôi thầm nghĩ: bọn con gái đi đường này chắc sợ phết, thế mà bà chị kia tỉnh bơ đạp xe phía trước, chả biết người hay ma mà gan thế. Tôi muốn mở miệng nhắc thằng Hữu chạy chậm lại lắm nhưng thực sự bất lực, đành phải cố quan sát chờ đợi mọi chuyện nó xảy ra mặc dầu đã dự tính hết cả trong đầu. Một cái liếc thoáng qua, tôi đã thấy khúc cua tai nạn nằm ở phía trước cách xe bọn tôi cỡ chừng 300 mét. Tôi lặng yên chờ đợi vì lúc đó đang xoay qua trái nhìn cảnh xung quanh. Mọi chuyện cứ thế diễn ra như tôi đã biết, không có gì mới lạ. Có lẽ tôi cũng đã phần nào chai sạn cảm xúc khi phải trải qua giấc mơ này nhiều lần nên giờ đây tôi cũng không cảm thấy kinh hãi lắm khi nhìn thấy gương mặt dập nát của người con gái bị chúng tôi tông phải. Giờ phút quan trọng đã đến, bọn tôi đang chạy đến chiếc xe, tôi vừa leo lên xe là nổ máy ngay nhưng thằng Hữu không leo lên xe mà đứng tòng ngòng bên trái phía sau lưng tôi che mất kính hậu bên trái. Tôi tập trung tia mắt về kính bên phải, tầm nhìn tuy hẹp nhưng ở vị trí mặt đường cô ta nằm từ thắt lưng trở lên có thể thấy rõ xung quanh đường không hề có ai. Tiếp theo thì ra sao chắc các bạn cũng đã rõ rồi nên tôi không cần mô tả lại.
Tôi tỉnh giấc mà lòng nặng trĩu, tôi kể giấc mơ cho anh Tuấn nghe hi vọng với khả năng suy xét khá logic ảnh có thể nhìn ra được bản chất vấn đề. Anh Tuấn vỗ trán nhịp chân một lúc vẫn không nói câu nào. Tôi sốt ruột hỏi:
"Sao rồi anh? em thấy mù mờ quá!"
Anh Tuấn xua tay tỏ ý khó chịu khi tôi cắt ngang dòng suy nghĩ:
"Chờ lát, tao sắp nhìn ra vấn đề rồi"
5 phút trôi qua mà đối với tôi dài như cả giờ đồng hồ. Tôi thì khả năng suy luận logic hơi kém nên nhìn nhận vấn đề không được rõ ràng và sâu sắc như anh Tuấn. Do đó mà trong 5 phút đồng hồ đó tôi chỉ tập trung nhìn biểu hiện của anh Tuấn chứ đầu óc chả suy xét được gì mặc dù tôi là người trực tiếp chứng kiến mọi thứ.
Gần 10 phút trôi qua, tôi bắt đầu thấy nản chí thì đột nhiên anh Tuấn vỗ đùi:
"Ra rồi, tao biết tại sao mày không thấy gì rồi"
Tôi hồi hộp kéo ghế lại gần chờ anh Tuấn nói tiếp. Anh Tuấn bảo:
"Phía sau và hai bên đường không có người, như vậy có thể loại trừ được người phía sau và người nấp trong bụi cỏ vì trời tối thế thì thằng bạn mày không thể nhìn thấy người nấp trong bụi được, ban ngày không để ý cũng chả thấy chứ đừng nói là đêm"
Tôi gật đầu tỏ vẻ đồng ý, anh Tuấn nói tiếp với vẻ thận trọng:
"Nhưng mày cũng nên nhớ, đây dù sao cũng là suy đoán tuy vậy theo tao thấy nó khá hợp lý, vả lại ngoài nó ra thì khó có trường hợp nào khác"
Tôi nóng lòng giục:
"Rốt cuộc là thế nào?"
Anh Tuấn cười:
"Hoặc là bạn mày vì quá sợ nên sinh ra ảo giác có người phát hiện, trường hợp này có thể xảy ra nhưng chỉ chiếm 40% là cùng"
Tôi phụ họa:
"Cũng có thể, tại lúc đó thật sự là nó cũng sợ lắm, nếu tính cho kỹ thì nó sợ hơn cả em vì nó là thằng cầm lái mà. Thế còn 60% khả năng còn lại?"
Giọng anh Tuấn trở nên thận trọng:
"Tao nghĩ trường hợp này có nhiều khả năng nhất. Từ thắt lưng trở lên không thấy gì lạ, như vậy đồng nghĩa với việc tia mắt đó phải phát ra từ dưới thắt lưng trở xuống".
Tôi gật đầu phụ họa, anh Tuấn tiếp tục:
"Khả năng có một người nào đó phát hiện, đến ngồi cạnh nạn nhân để xem xét tình hình cũng ko phải là không có. Nhưng chẳng đứa nào khùng đến mức im lặng ngồi nhìn hai thằng thủ phạm bỏ chạy, ít ra cũng phải hô hoán lên chứ. Mà cho dù nó có sợ bị tụi bây quay lại đánh trả thù thì khi nó thấy thằng bạn mày nhìn thấy thì nó phải bỏ chạy chứ làm sao mà thằng bạn mày lại bỏ chạy"
Tôi chỉ biết gật gật như mấy ông nghị. Anh Tuấn được nước nói tiếp:
"Như vậy, tia mắt không xuất phát từ một cái gì đó đang ngồi mà từ một cái gì đó đang nằm".
Chân tui muốn bủn rủn khi nghe ảnh phát biểu câu này. Anh Tuấn không để tôi lên tiếng đã phán tiếp:
"Chẳng có đứa nào điên nằm kế nạn nhân để mà nhìn hai đứa bây gây tai nạn cả. Lại càng không phải là con chó hay con mèo vì thằng bạn mày chẳng lẽ sợ con vật nhìn thấy nó gây tai nạn?"
Tôi nóng lòng quá nên hối thúc:
"Vậy là cái gì, anh nói mau đi!"
Anh Tuấn nhỏ giọng:
"Theo tao thì chính con nhỏ đó nó ngước lên nhìn chúng mày chứ không ai khác!"
Tôi chạy xe chầm chậm ra về, trời hanh khô mà tôi lại thấy lạnh người mỗi khi nghĩ đến tia mắt nhìn bọn tôi lạ là của cái xác chết. Chả hiểu nổi nhưng quả thật xét về logic thì chỉ có mỗi cái xác chết nó nhìn chứ còn ai nữa mà nhìn? Hay là cô ta chưa chết? Mà dẫu có chưa chết thì với cái thương tích mà bọn tôi chứng kiến lúc lật người lên cũng không thể nào đủ bình tĩnh, đủ sức chịu đau mà nhìn bọn tôi với gương mặt dập nát, trừ phi cổ không phải là người bình thường.
Tôi chợt nhớ ra một chi tiết nhỏ, đó là khi cách khúc cua 300 mét thì không hề có chiếc xe đạp nào trong tầm nhìn. Trong khi đó lúc đụng xe thì rõ ràng là đâm phải đít xe đạp đi cùng chiều. Vậy thì cô ta và chiếc xe đạp đó đang ở đâu khi tôi cách cua 300 mét cơ chứ?
Tối hôm đó, cô Hiền đột ngột gọi cho tôi lúc 11h50 phút bảo là nhớ ra một chi tiết đáng ngờ trong đêm chú Bình mất, muốn kể cho tôi nghe. Tôi phải đi thử một chuyến xem sao....
Nó đã không trở về nữa.
Tôi bắt đầu đi theo con đường của nó từ lúc đó. Quyển nhật ký ngày nào nay được tôi biến thành một câu chuyện, nhưng nó sẽ là một câu chuyện dang dở nếu như lúc đó tôi không kiên quyết bám theo vụ án đến cùng. Để tôn trọng người đã khuất, tôi xin phép không nhắc đến nguyên nhân cái chết đêm đó của tác giả đầu, và cũng để tiện câu chuyện, tôi xin phép gộp 2 tác giả lại làm một. Các bạn hãy xem như nhân vật tôi vẫn còn sống và đêm đó tôi vẫn đến nhà cô Hiền như đã hẹn (thực sự thì hơn 1 tuần sau khi nó mất, và sau khi đọc xong những dòng cuối cùng trong nhật ký, tôi mới đến nhà cô Hiền vào lúc giữa trưa).
Vừa bước vào tôi đã cảm nhận được vẻ mặt cô Hiền hơi khác lúc trưa, cũng là nét buồn nhưng pha đượm sự hãi hùng. Tôi không dám hỏi vội, chỉ ngồi yên chờ cô bình tĩnh lại. Một lúc lâu sau, cô Hiền giọng run run nói:
"Cô nghĩ chú Bình không phải tự nhiên bị đột quỵ con ơi!"
Tôi thắc mắc:
"Thế là thế nào? cô nói rõ hơn được không?"
Giọng cô Hiền vẫn còn hoảng sợ lắm:
"Cô còn nhớ đêm đó lúc chú xuống nhà tắm xong thì có nói vọng lên lầu".
Tôi cũng hồi hộp không kém, mấu chốt vấn đề có thể nằm ở câu này. Tôi hối thúc:
"Chú nói gì?"
Cô Hiền nói:
"Ổng nói có một chữ 'hả' thôi, lúc đó cô cũng không để ý, sau này xâu chuỗi lại cô thấy kỳ lắm"
Tôi hỏi dồn:
"Lúc đó cô đứng trên lầu gọi chú hả?"
Cô Hiền đáp:
"Cô đâu có kêu, bởi thế cô mới nói kỳ lạ".
Tôi im lặng không hỏi nữa. Trong đầu suy nghĩ ra rất nhiều trường hợp liên quan đến chữ 'hả' của chú. Rõ ràng nếu không phải giọng cô Hiền mà là giọng một người lạ thì chú Bình phải giật thót mình chứ chả bao giờ trả lời kiểu này. Vậy mà cô Hiền bảo không có kêu. Vậy giọng nói gọi chú Bình chả lẽ từ cõi xa xăm nào đó vọng về hay sao?
Đêm hôm đó, sau khi từ biệt cô Hiền trở về nhà thì tôi không tài nào ngủ được. Cứ hễ nhắm mắt là lại tưởng tượng gương mặt người đứng bên ngoài cửa nhà tắm gọi tên chú Bình, có thể vì thế mà con chó nó cứ nhắm vào hướng nhà tắm mà sủa liên hồi. Tôi chợt nhớ đến vết nứt trên tấm kính soi mặt, không biết nó có liên quan gì đến 'người' đó không. Tôi thiếp đi lúc nào không biết.
Chiều hôm sau, cô Hiền nhắn tin bảo tôi tối nay qua nhà có chuyện gấp. Đương nhiên tôi rất hứng khởi vì tôi tin rằng mỗi khi cô Hiền kêu qua nhà thì chắc là có manh mối mới. Đúng 8h15 phút tôi đã có mặt, có điều lạ là hôm nay cô Hiền không đóng cửa chờ tôi kêu như mọi ngày, cửa đã mở sẵn. Tôi để xe ngoài cửa rồi bước vào nhà thì nghe tiếng nước chảy trong nhà tắm, tôi bước lại gần thì thấy cửa vẫn chưa đóng sát, cô Hiền đang xõa tóc rửa mặt, nhìn qua tấm kính soi thấy cô xanh xao lắm. Vừa thấy tôi cô đã đóng cửa lại rồi bảo:
"Chờ tí".
 
Bên trên
Tắt Quảng Cáo