Đến tuổi đó mà rớt xuống đáy thì khó trăm bề, chưa nợ là may rồi. Ở cái xã hội này, chồng nuôi vợ được chứ vợ mà nuôi chồng thì phải chịu những thứ nhục nhã, mất tiếng nói trong chính gia đình của mình, bao nhiêu lời nói của vợ lúc này cũng có thể là sát thương.
Tình hình của mày lúc này:
- Tài chính sụp → tự trọng đàn ông sụp theo
- Sự nghiệp đứt gãy → mất cảm giác “mình có giá trị”
- Vợ không nâng đỡ lúc thất bại → cảm giác bị phản bội, bị bỏ rơi
Nghe những gì bạn kể, mình thấy:
- Cô ấy ưu tiên sự an toàn của bản thân (tiền, hình ảnh, cha mẹ)
- Khi bạn thất bại, cô ấy không đủ năng lực đồng hành
- Ở lại không phải vì yêu, mà vì bị kẹt

Điều này
đau, nhưng nó
không định nghĩa giá trị của bạn.
Nhiều người chỉ “làm vợ khi thuận lợi”, không chịu nổi giai đoạn xuống dốc.

Nhưng:
- Chửi rủa trong đầu chỉ làm bạn mất năng lượng sống
- Bạn không thể sửa được cô ấy lúc này
- Điều duy nhất bạn kiểm soát được: chính bạn
Việc QUAN TRỌNG NHẤT lúc này: cứu bạn trước
Một sự thật khó nghe:
Không có sự nghiệp → không có tiếng nói → không có tự do → không có tình cảm.
Hãy để một câu duy nhất trong đầu:
Một câu rất quan trọng (bạn đọc kỹ)
Bạn
chưa hết đường.
Bạn chỉ đang
ở đáy.
Cố gắng bước ra đường để tìm đường đi. Kệ mẹ con vợ đi, giờ lo đứng dậy trước sau đó hãy quyết định. Còn giờ con vợ nó muốn ở lại hay đi thì tuỳ nó, níu kéo lúc này cũng chẳng có ích gì.